Buổi chiều hôm đó, ánh nắng vàng rực rỡ hiếm hoi rọi vào sảnh chính của Trung tâm Di sản, nơi Tố Tâm và một số thành viên khác đang nghỉ giải lao ngắn. Cô đang đứng gần khu vực trưng bày mô hình kiến trúc, chăm chú lắng nghe Kỹ sư Vĩ—một kiến trúc sư trẻ tuổi, thân thiện trong đội của Hàn Sơn—giải thích về kỹ thuật kết nối gỗ cổ.
"Cô Tố Tâm thực sự có con mắt của người làm nghệ thuật," Vĩ nói, khẽ cười. "Lúc nào nhìn cô làm việc tôi cũng thấy mọi thứ xung quanh cô đều trở nên tĩnh lặng, như thể cô và cổ vật đang hòa làm một."
Tố Tâm mỉm cười lịch sự, cảm thấy dễ chịu với lời khen chân thành hiếm hoi này. Cô đáp lại bằng giọng điệu chuyên nghiệp, giải thích chi tiết về độ nhạy cảm của lớp sơn mài.
Đúng lúc đó, không khí trong sảnh đột nhiên chùng xuống.
Tố Tâm cảm nhận được một luồng khí lạnh lùng, áp chế phía sau mình. Cô không cần quay lại cũng biết đó là ai. Hàn Sơn đã xuất hiện, điềm tĩnh như mọi khi, nhưng đôi mắt anh là hai hố đen đang nuốt chửng ánh sáng. Anh vừa họp xong, mặc vest chỉn chu, toát ra một thứ quyền lực khác hẳn những kỹ sư xung quanh.
Anh đi thẳng tới, không chào hỏi.
"Vĩ, bản báo cáo thẩm định vật liệu ở công trường B vẫn chưa có. Cậu có thể làm việc đó ngay bây giờ không?" Giọng anh trầm và dứt khoát, mang theo một mệnh lệnh không thể chối từ.
Kỹ sư Vĩ lập tức tái mặt vì căng thẳng, nhanh chóng chào Tố Tâm và quay đi.
Sau khi Vĩ khuất bóng, Hàn Sơn không rời đi. Anh đứng đó, áp chế Tố Tâm bằng sự im lặng và cái nhìn lạnh như băng.
"Đi với tôi," anh nói, không hỏi ý kiến, và bước thẳng về phía hành lang vắng người dẫn ra khu lưu trữ cũ.
Tố Tâm không có lựa chọn nào khác ngoài đi theo anh. Cô biết anh tức giận, nhưng cô không hiểu lý do.
Hàn Sơn dừng lại ở góc hành lang khuất tầm nhìn, nơi chỉ có ánh đèn yếu ớt. Anh xoay người lại, chắn gần hết lối đi của cô.
"Cô đang làm gì vậy, Tố Tâm?" anh hỏi, giọng nói anh nhẹ nhàng đến mức đáng sợ.
"Tôi đang nói chuyện công việc với Kỹ sư Vĩ," cô đáp, cố gắng giữ giọng điệu chuyên nghiệp nhất có thể.
"Công việc?" Hàn Sơn nhếch mép, cái nhếch mép quen thuộc đó làm Tố Tâm rùng mình. "Tôi thấy cô cười. Cô thấy vui vẻ lắm à? Đừng để tôi phải nhắc lại vị trí của cô ở đây."
Tố Tâm ngẩng đầu nhìn thẳng vào anh, không muốn lùi bước. "Tôi không hiểu. Tôi không làm gì sai. Tôi chỉ đang duy trì mối quan hệ đồng nghiệp bình thường."
Đôi mắt Hàn Sơn lóe lên sự giận dữ, một ngọn lửa bí mật cháy ẩn dưới lớp băng. Anh bước lại gần hơn, khoảng cách lại bị rút ngắn một cách nguy hiểm.
"Không có gì gọi là 'bình thường' ở đây cả, Tố Tâm," anh nghiến giọng, hơi thở nóng ấm phả vào trán cô. "Em phải nhớ rõ ranh giới, không chỉ cho riêng em, mà cho cả tôi, và cái họ em đang mang."
"Vậy ranh giới là gì?" cô buột miệng hỏi, giọng nói có chút thách thức và tuyệt vọng.
Hàn Sơn nhìn cô chăm chú, như thể anh đang muốn khắc ghi từng nét trên khuôn mặt cô vào tâm trí. Rồi anh đưa tay ra.
Anh không chạm vào cô, mà chỉ dùng ngón cái, nhẹ nhàng vuốt ve lọn tóc mai đang rủ xuống má cô. Cử chỉ này, vừa thân mật vừa trấn an, hoàn toàn mâu thuẫn với lời nói sắp thốt ra.
"Ranh giới là," anh nói khẽ, gần như thì thầm, nhưng lời nói lại sắc lạnh như lưỡi dao, "Em là em gái tôi. Anh trai. Không hơn không kém. Đừng bao giờ, dù chỉ một giây, để bất kỳ người đàn ông nào khác... hoặc chính bản thân em... quên điều đó."
Anh rút tay về, như thể cái chạm đó làm anh bị bỏng. "Những ánh mắt dò xét ở đây rất nhạy. Cô nên biết điều đó hơn ai hết. Nếu cô không giữ mình, cô sẽ làm ảnh hưởng đến dự án, và danh dự gia tộc."
Tố Tâm cảm thấy cổ họng nghẹn lại. Anh đã dùng chính vũ khí mạnh nhất của cô—danh dự và trách nhiệm—để đẩy cô ra xa. Nhưng hành động vuốt tóc kia, ánh mắt giằng xé kia, lại làm cho lời nhắc nhở băng giá của anh trở nên yếu ớt và đầy mâu thuẫn.
"Tôi sẽ nhớ, Trưởng dự án Hàn Sơn," Tố Tâm nói, môi cô mím chặt, giọng điệu kiên quyết hơn bao giờ hết. Cô quay lưng đi, đi nhanh về phòng làm việc.
Hàn Sơn vẫn đứng đó, dựa vào tường, nhìn theo bóng lưng cô khuất dần. Bàn tay anh vẫn còn lưu lại cảm giác mềm mại của lọn tóc Tố Tâm. Anh nhắm mắt lại. Lời cảnh cáo đó, anh nói cho cô nghe, hay đang cố tự trấn an chính mình? Ranh giới đó, anh dùng để bảo vệ cô, hay để tự trói buộc bản thân anh?