Sau lời nhắc nhở băng giá của Hàn Sơn, Tố Tâm cố gắng trở nên vô hình nhất có thể. Cô chỉ đi lại giữa phòng làm việc và phòng riêng.
Tuy nhiên, áp lực công việc và sự cô lập tâm lý đã khiến cơ thể cô suy nhược. Chiều tối hôm đó, Tố Tâm bắt đầu cảm thấy rùng mình. Đến tối muộn, khi cô cố gắng pha một tách trà nóng, cô nhận ra mình đang run rẩy không kiểm soát. Cô đã bị sốt.
Cô lê bước về giường, cuộn mình trong chăn. Cơn sốt bủa vây, kéo theo những ký ức hỗn độn về mẹ ruột, về cảm giác bị bỏ rơi.
Khoảng nửa đêm, Tố Tâm giật mình tỉnh giấc vì cơn khát và một cảm giác ớn lạnh không dứt. Cô thấy căn phòng quay cuồng. Cô cố gắng với lấy điện thoại để gọi người giúp việc, nhưng tay cô run đến mức đánh rơi nó xuống sàn gỗ. Tiếng động nhỏ, nhưng trong đêm tĩnh mịch lại vang lên rõ ràng.
Phòng của Hàn Sơn nằm ở tầng dưới, ngay dưới phòng cô.
Anh đang ngồi trong phòng làm việc riêng, xử lý các bản vẽ kiến trúc. Tiếng động nhỏ trên tầng khiến anh ngẩng đầu lên. Trong căn nhà rộng lớn này, mọi tiếng động lạ đều bị anh chú ý. Anh nhận ra đó là tiếng động từ phòng Tố Tâm.
Anh do dự. Lời nhắc nhở của chính mình về ranh giới vẫn còn văng vẳng bên tai. Nhưng anh nhớ lại cái nhíu mày mệt mỏi của cô vào chiều hôm đó. Anh đứng dậy, bước lên cầu thang.
Hàn Sơn gõ cửa phòng Tố Tâm, chỉ một tiếng duy nhất, rồi mở cửa.
Anh thấy Tố Tâm đang nằm co ro trên giường, khuôn mặt trắng bệch, mái tóc ẩm ướt bết vào trán.
"Cô bị làm sao vậy?" Giọng anh vẫn lạnh, nhưng có một sự căng thẳng và gấp gáp khó nhận thấy.
Tố Tâm mở mắt, thấy khuôn mặt anh thấp thoáng trong ánh đèn ngủ mờ ảo. "Hàn... Trưởng dự án Hàn Sơn. Tôi... tôi bị sốt."
Anh bước vào phòng, đi thẳng tới giường, không hề rụt rè. Anh đưa tay chạm vào trán cô. Cái chạm này, khác hẳn những cái chạm vô tình trước đây, có mục đích rõ ràng. Lòng bàn tay anh mát lạnh so với làn da bỏng rát của cô.
"Nóng quá," anh lẩm bẩm, rồi nhanh chóng rút tay lại, như thể sợ bị lây nhiễm. "Sao không gọi người giúp việc?"
"Điện thoại... rơi rồi," cô thều thào, cố gắng gượng dậy.
Anh tìm thấy chiếc điện thoại trên sàn, sau đó đi thẳng vào phòng tắm, lấy một chiếc khăn bông sạch và làm ẩm nó bằng nước lạnh.
Khi Hàn Sơn quay lại, anh ngồi xuống mép giường, áp khăn lạnh lên trán Tố Tâm. Mùi gỗ đàn hương quen thuộc, pha lẫn sự tươi mát của nước lạnh, xoa dịu phần nào cơn đau đầu của cô.
"Uống thuốc hạ sốt ở đâu?" anh hỏi, giọng anh dịu đi một cách lạ lùng, không còn sự băng giá thường thấy.
Tố Tâm chỉ vào chiếc hộp nhỏ trên bàn cạnh giường. Hàn Sơn lấy ra hai viên thuốc, rót nước, đỡ cô dậy.
Toàn bộ quá trình diễn ra nhanh chóng và hiệu quả, như thể anh đang xử lý một tình huống khẩn cấp tại công trường.
Khoảnh khắc cô uống thuốc, bàn tay anh giữ gáy cô, khoảng cách lại gần đến mức nguy hiểm. Cô cảm nhận được sự ấm áp và sức mạnh từ cánh tay anh, hoàn toàn đối lập với cơn sốt đang hành hạ cô.
"Đừng làm đổ," anh nhắc khẽ, nhưng ánh mắt anh không hề nhìn cốc nước. Anh nhìn vào đôi môi cô, vào đôi mắt cô đang mở to vì bất ngờ.
Sau khi cô uống thuốc xong, Hàn Sơn không rời đi ngay. Anh ngồi yên lặng, nhìn cô nhắm mắt lại.
Sự hiện diện của anh, mạnh mẽ và kiên định, ngay lập tức xua tan đi cảm giác sợ hãi và cô đơn trong cơn ốm của cô. Đây không phải là "Trưởng dự án Hàn Sơn" lạnh lùng, đây là người anh trai của ký ức, người đã từng bảo vệ cô khỏi thế giới.
Tố Tâm cảm thấy cơn buồn ngủ kéo đến. Cô thì thầm: "Anh... anh Hàn Sơn..."
"Ừ?" anh đáp, rất khẽ.
"Cảm ơn anh. Anh không cần phải ở đây đâu. Sợ bị lây..."
Hàn Sơn không trả lời. Anh chỉ chậm rãi, nhẹ nhàng, đặt bàn tay lên trán cô, lần này không phải để đo nhiệt độ, mà như một cử chỉ an ủi. Anh giữ yên như vậy, cho đến khi cảm thấy hơi nóng trên trán cô dịu đi một chút.
"Ngủ đi," anh nói, tiếng nói của anh là một lời thì thầm đầy mâu thuẫn.
Tố Tâm chìm vào giấc ngủ với cảm giác an toàn kỳ lạ.
Mãi đến khi hơi thở của Tố Tâm đều đặn và cô đã ngủ say, Hàn Sơn mới rụt tay lại. Anh đứng dậy, bước về phía cửa, không quay đầu lại.
Trước khi đóng cửa phòng cô, anh dừng lại một giây, ánh mắt anh nhìn vào bóng dáng yếu ớt của cô trên giường. Mối quan hệ của họ là một mê cung cấm kỵ, và sự quan tâm không thể che giấu này đã vô tình dỡ bỏ một bức tường kiên cố khác giữa họ.
Anh trở về phòng mình, nhưng không thể làm việc được nữa. Sự nóng bỏng trên trán cô như vẫn còn in hằn trong lòng bàn tay anh.