MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủKhông Chung Dòng MáuChương 7

Không Chung Dòng Máu

Chương 7

858 từ · ~5 phút đọc

Đêm thứ ba sau cơn sốt của Tố Tâm, một cơn dông dữ dội kéo đến, báo hiệu sự kết thúc của mùa thu. Gió rít qua cửa sổ, mang theo tiếng mưa như trút nước đập mạnh vào kính. Tố Tâm luôn sợ tiếng sấm, một nỗi sợ hãi âm ỉ từ thuở nhỏ.

Cô đã cố gắng ôm chặt gối, bịt tai. Ký ức tuổi thơ về đêm mưa bão, về sự cô đơn trong căn nhà xa lạ lại ùa về. Cơ thể cô co rúm lại vì sợ hãi, không còn là cơn sốt vật lý, mà là một sự lo lắng tinh thần.

Tiếng sấm chói tai xé toạc màn đêm, và Tố Tâm bật dậy. Theo bản năng, cô không nghĩ đến người giúp việc hay mẹ kế. Cô chỉ nghĩ đến duy nhất một người đã từng bảo vệ cô khỏi mọi nỗi sợ hãi.

Không kịp khoác thêm áo, Tố Tâm chạy nhanh ra khỏi phòng, xuống cầu thang gỗ cũ kỹ. Cô biết rõ phòng làm việc riêng của Hàn Sơn ở đâu.

Cửa phòng anh không khóa. Anh vẫn chưa ngủ. Anh đang đứng cạnh cửa sổ lớn, nhìn ra khu vườn bị bão táp tàn phá. Ánh sáng le lói từ chiếc đèn bàn chỉ đủ để làm rõ bóng dáng cao lớn, trầm mặc của anh.

Anh quay đầu lại khi nghe thấy tiếng cô.

"Tố Tâm?" Giọng anh ngạc nhiên và có chút bực bội vì bị làm phiền.

Tố Tâm lao tới, không kịp nghĩ suy, không kịp kiềm chế. Cô vòng tay ôm chặt lấy anh, giấu mặt vào lồng ngực anh.

"Anh Hàn Sơn... Em sợ quá. Tiếng sấm..." Cô thì thào, giọng cô run rẩy, giống hệt cô bé mười ba tuổi ngày nào.

Hàn Sơn hoàn toàn bất động. Sự mềm mại, ấm áp của cơ thể cô gái đang run rẩy, chỉ mặc chiếc váy ngủ mỏng manh, áp sát vào anh. Mùi hương của cô, một sự kết hợp giữa mùi sơn mài và mùi cơ thể nhẹ nhàng, lập tức làm tan chảy sự phòng vệ anh đã dày công xây dựng.

Anh định đẩy cô ra. Anh nhớ đến lời nhắc nhở băng giá của chính mình, nhớ đến ranh giới.

"Tố Tâm, em..."

"Làm ơn, chỉ một lát thôi," cô cầu xin, siết chặt tay hơn.

Tiếng sấm vang lên lần nữa, mạnh đến mức làm rung chuyển cửa sổ. Tố Tâm rúc sâu vào anh hơn.

Hàn Sơn buông bỏ. Cơ thể anh phản ứng theo bản năng, vượt qua mọi lý trí. Bàn tay anh từ từ đưa lên, không phải để đẩy cô ra, mà để ôm lấy tấm lưng gầy của cô.

Anh ôm cô, thật chặt. Cái ôm này không còn là sự che chở của người anh, mà là sự giải thoát cho một khao khát bị kìm nén quá lâu.

Anh cúi đầu, hít sâu hương tóc cô. Tố Tâm cảm nhận được hơi thở dồn dập, mạnh mẽ của anh trên đỉnh đầu mình.

"Đồ ngốc," anh thì thầm, giọng anh khàn đặc, chứa đựng sự giận dữ, bất lực và sự mềm yếu không thể chối cãi.

Anh buông cô ra một chút, đủ để nhìn vào khuôn mặt cô. Đôi mắt Tố Tâm đầy nước mắt và sự sợ hãi. Nhưng trong ánh sáng mờ ảo đó, Hàn Sơn nhìn thấy thứ khác: sự tin tưởng tuyệt đối, sự mời gọi vô tình, và một sự khao khát phản chiếu sự khao khát của chính anh.

Anh cúi xuống.

Nụ hôn đầu tiên giữa họ không hề ngọt ngào hay lãng mạn. Nó mang vị của sự tuyệt vọng, của sự cấm kỵ và sự chiếm hữu. Anh hôn cô mạnh mẽ, như thể anh đang cố gắng nuốt trọn nỗi sợ hãi và sự yếu đuối của cô, đồng thời khẳng định quyền sở hữu lên cô sau bao nhiêu năm phủ nhận.

Tố Tâm không chống cự. Cô đáp lại bằng tất cả sự rối loạn và khao khát bấy lâu nay. Cô nhón chân, vòng tay ôm lấy cổ anh, cố gắng rút ngắn khoảng cách cuối cùng còn sót lại.

Bàn tay Hàn Sơn trượt xuống eo cô, siết chặt, kéo cô áp sát vào cơ thể rắn chắc của anh. Anh cảm nhận được nhịp tim điên loạn của cả hai đang hòa vào nhau. Tiếng mưa bão bên ngoài càng làm cho căn phòng trở nên kín đáo, riêng tư và đầy tội lỗi.

Anh ngắt nụ hôn, trán anh chạm vào trán cô. Hơi thở cả hai nóng hổi.

"Nhớ lấy," anh thở dốc, lời nói của anh giờ đây không còn là lời nhắc nhở băng giá, mà là sự thừa nhận nguy hiểm, "Em là em gái tôi. Điều này... là sai trái. Sai trái chết tiệt."

Anh không nói thêm lời nào. Anh cúi xuống, hôn cô lần nữa. Lần này, nụ hôn sâu hơn, cuồng nhiệt hơn, không còn là sự nghi ngờ, mà là sự đồng thuận ngầm để vượt qua mọi rào cản đạo đức và gia tộc.

Bên ngoài cửa sổ, tiếng sấm dứt dần, nhưng cơn bão trong căn phòng nhỏ này mới chỉ bắt đầu.