Sáng hôm sau, Tố Tâm thức dậy trong phòng riêng của mình, không phải là phòng Hàn Sơn. Cô không nhớ rõ làm sao cô trở về được, chỉ nhớ cảm giác tội lỗi và sự hoảng loạn đã bao trùm khi ánh bình minh bắt đầu len lỏi qua ô cửa sổ.
Căn phòng tĩnh lặng, sạch sẽ, nhưng không khí vẫn còn vương vấn mùi gỗ đàn hương từ cơ thể anh. Tố Tâm ngồi bật dậy, ôm lấy đầu. Cơn bão đêm qua đã kết thúc, nhưng cơn bão trong lòng cô mới thực sự bắt đầu.
Tất cả những gì anh đã nói, tất cả những gì anh đã làm trong đêm tối, đều mâu thuẫn khủng khiếp với danh phận "anh trai" và "Trưởng dự án" mà anh gồng mình nắm giữ. "Em là em gái tôi. Điều này... là sai trái." Câu nói đó vẫn văng vẳng bên tai, nhưng nó không hề ngăn cản được nụ hôn cuồng nhiệt, không hề ngăn cản được cái ôm chiếm hữu và sự khao khát tuyệt vọng của anh.
Cô đưa tay chạm lên môi. Cảm giác đau rát và tê dại vẫn còn đó.
Đúng lúc đó, tiếng gõ cửa vang lên. Tố Tâm giật mình, vội vàng khoác áo choàng.
Người đứng ngoài không phải là người giúp việc.
Là Hàn Sơn.
Anh đứng đó, mặc một chiếc áo sơ mi trắng tinh tươm, tóc chải gọn gàng, khuôn mặt lạnh lùng và hoàn toàn xa cách, như thể đêm qua chưa từng tồn tại. Anh đã khôi phục lại hoàn toàn lớp mặt nạ "người thừa kế Hàn Thị" của mình.
Anh không bước vào phòng, chỉ đứng ở ngưỡng cửa. Trong tay anh là một chiếc cặp da đựng tài liệu.
"Cô nên nghỉ ngơi thêm. Tôi đã bảo nhà bếp mang bữa sáng lên," anh nói, giọng anh trầm ổn và vô cảm, như đang nói chuyện với một nhân viên cấp dưới vừa bị ốm.
"Anh Hàn Sơn..." Tố Tâm gọi tên anh, nhưng giọng cô lại khàn đi.
Hàn Sơn ngắt lời cô một cách lịch sự nhưng dứt khoát: "Đêm qua... đó là lỗi của tôi. Sự mệt mỏi đã khiến tôi mất kiểm soát."
Anh dùng từ "mất kiểm soát" và "lỗi" để định nghĩa khoảnh khắc thiêng liêng và tội lỗi của họ. Tố Tâm cảm thấy như một gáo nước lạnh tạt vào mặt. Anh đang muốn phủ nhận mọi thứ, muốn biến đêm qua thành một sự cố không đáng có.
"Tôi không muốn chuyện này lặp lại. Nó không nên xảy ra. Cô hiểu chứ?" Ánh mắt anh nhìn thẳng vào Tố Tâm, sâu thẳm nhưng trống rỗng, không để lộ bất kỳ dấu vết cảm xúc nào từ đêm bão táp.
Tố Tâm cảm thấy đau đớn, nhưng cô cũng nhận ra sự sợ hãi và áp lực anh đang gánh chịu. Ánh mắt anh không hề nói dối về sự hối hận.
Cô khẽ gật đầu, chấp nhận vai diễn của mình. "Tôi hiểu. Tôi xin lỗi vì đã làm phiền anh."
Màn đối thoại giả tạo kết thúc. Hàn Sơn xoay người đi.
Nhưng sau khi đi được hai bước, anh dừng lại. Anh không quay đầu.
"Dù vậy," giọng anh đột nhiên trở nên thấp và tối sầm, không còn vẻ chuyên nghiệp mà là sự thừa nhận nguy hiểm, "tôi sẽ không nói điều này với ai. Và cô cũng không được phép. Nếu có ai biết, cô biết điều gì sẽ xảy ra."
Anh không cần phải nói rõ "điều gì sẽ xảy ra". Đó là sự sụp đổ của danh dự, là sự trục xuất khỏi gia tộc, là sự hủy hoại tương lai của cả hai.
Hàn Sơn rời đi.
Tố Tâm đứng đó một lúc lâu. Cô hiểu. Mối quan hệ của họ đã đi vào một con đường bí mật, vụng trộm. Nó không bị kết thúc, mà bị đẩy vào bóng tối.
Sự hấp dẫn đó, sự khao khát đó, đã bị khoác lên một cái áo mới: sự cấm kỵ bí mật. Nó sẽ tiếp tục tồn tại, không phải dưới ánh sáng của tình yêu công khai, mà trong sự căng thẳng và kích thích của sự lén lút.
Tố Tâm bước đến tủ quần áo, chọn một bộ đồ kín đáo. Cô quyết định: Cô sẽ tiếp tục đóng vai trò một chuyên viên phục chế vô cảm, một cô em gái xa cách, nhưng sâu thẳm bên trong, cô biết cô đang chia sẻ một bí mật tột cùng với Hàn Sơn, một bí mật mà chỉ cần một ánh mắt, một cử chỉ, cũng đủ để phá hủy tất cả.
Hôm nay cô sẽ phải đối mặt với anh ở Trung tâm Di sản, và mọi thứ sẽ trở nên khó khăn hơn bao giờ hết.