Sau đêm mưa bão, Trung tâm Bảo tồn Di sản Hàn Thị trở lại guồng quay làm việc nghiêm ngặt. Tố Tâm và Hàn Sơn đã tạo ra một bức tường vô hình, kiên cố hơn bao giờ hết.
Trước mặt mọi người, họ chỉ trao đổi bằng những câu nói ngắn gọn, chuyên môn liên quan đến dự án. Hàn Sơn duy trì khoảng cách tối thiểu, ánh mắt anh nhìn cô lạnh lùng như nhìn bất kỳ nhân viên nào khác. Sự xa cách đó hoàn hảo đến mức mẹ kế Thụy Anh cũng không thể tìm ra bất cứ dấu vết đáng ngờ nào.
Nhưng đối với Tố Tâm, đó là một cực hình. Sự lạnh lùng ban ngày của anh càng làm cho ký ức về hơi ấm đêm hôm đó trở nên ám ảnh hơn. Cô cảm thấy anh đang cố ý trừng phạt cô, trừng phạt chính mình, bằng cách đẩy cảm xúc vào một góc khuất tuyệt đối.
Chiều hôm đó, Tố Tâm đang làm việc với bức bình phong. Một đồng nghiệp mang đến một chiếc hộp gỗ cũ chứa các mẫu vật liệu cần phân tích. Khi Tố Tâm mở hộp, cô thấy một mảnh giấy nhỏ, gấp gọn, nằm lẫn trong lớp lót nhung.
Bên trong là nét chữ viết tay sắc sảo của Hàn Sơn, không dấu má:
Kho lưu trữ Gỗ mục Phía Tây. 11h30. Đừng chậm trễ.
Trái tim Tố Tâm đập mạnh đến nỗi cô sợ người đồng nghiệp đứng cạnh có thể nghe thấy. Đó là một mật lệnh, một lời mời gọi đầy nguy hiểm. Kho lưu trữ Gỗ mục (Khu Cũ) là nơi bị lãng quên, ít ai bén mảng tới, hoàn toàn tách biệt với khu làm việc chính.
Thời gian trôi qua chậm chạp. Mười một giờ đêm, Tố Tâm giả vờ về phòng, nhưng sau khi đảm bảo mọi người đã ngủ say, cô khoác chiếc áo tối màu và lặng lẽ đi xuống cầu thang phụ.
Khu Tây im lìm trong bóng tối, chỉ có ánh trăng mỏng manh xuyên qua cửa sổ cũ kỹ. Tố Tâm lần mò dọc theo hành lang ẩm mốc, mùi bụi và gỗ mục sộc vào mũi. Cảm giác sợ hãi bị bắt gặp mạnh mẽ đến nỗi cô muốn quay đầu bỏ chạy, nhưng sự tò mò và khao khát cấm kỵ lại mạnh hơn.
Cô tìm thấy cánh cửa gỗ nặng nề của Kho Gỗ mục. Cửa đã mở hờ. Cô bước vào.
Bên trong là một không gian rộng lớn, chất đầy các thanh gỗ cũ, những tấm ván đã bị mối mọt, và các vật liệu không còn sử dụng. Mùi đất ẩm và gỗ cũ bao trùm.
Hàn Sơn đứng ở góc phòng, hoàn toàn chìm trong bóng tối.
Anh không nói gì. Không có lời chào.
Ngay khi Tố Tâm đóng cánh cửa lại, âm thanh vang lên vừa đủ để báo hiệu sự cô lập hoàn toàn, Hàn Sơn lao tới.
Anh đẩy cô áp sát vào một đống gỗ xếp cao phía sau. Nụ hôn lần này không mang tính tuyệt vọng như đêm mưa bão, mà là sự giải tỏa có kế hoạch và sự chiếm hữu tàn bạo.
"Anh Hàn Sơn..." Tố Tâm cố gắng thở, nhưng anh không cho cô cơ hội.
"Suỵt," anh thì thầm vào tai cô, giọng anh nóng bỏng và dồn dập, "Ở đây có tiếng vọng. Em không được gọi tên tôi lớn tiếng."
Cảm giác sợ hãi và sự kích thích trộn lẫn làm Tố Tâm run rẩy. Cô không thể tin rằng họ đang làm điều này, ngay trong khuôn viên của gia tộc, nơi mọi thứ đều có thể bị phát hiện.
Hàn Sơn giữ khuôn mặt cô trong lòng bàn tay, ngón cái anh vuốt ve xương hàm cô. Ánh mắt anh trong bóng tối rực lên như lửa.
"Tôi nhớ em," anh thú nhận, giọng anh trầm khàn, như một vết thương đang rỉ máu. "Từ đêm hôm đó, tôi không thể tập trung. Tôi muốn cô, Tố Tâm."
Sự thẳng thắn của anh làm cô choáng váng. Không còn lời phủ nhận, không còn sự hối hận giả tạo. Chỉ còn sự thừa nhận trần trụi.
Anh nhẹ nhàng kéo áo khoác của cô xuống, để lộ bờ vai và xương quai xanh mềm mại. Nụ hôn của anh di chuyển từ cổ xuống, mang theo hơi ấm cuồng nhiệt. Tố Tâm nén một tiếng thở dốc, cảm giác rợn người chạy dọc sống lưng khi cô cảm thấy sự cấm kỵ của nơi này.
Cô đưa tay ôm chặt lấy anh, móng tay cô cào nhẹ vào lớp vải sơ mi trên vai anh.
"Em... em cũng vậy," cô thều thào, chấp nhận sự sa ngã.
Hàn Sơn ngắt lời cô bằng một nụ hôn sâu. Anh nâng cô lên, để cô dựa vào bức tường gỗ mục thô ráp. Giờ đây, chỉ còn lại sự khao khát thể xác bị kìm nén suốt nhiều năm, được giải phóng một cách vụng trộm và tội lỗi trong góc khuất bẩn thỉu này.
Sau đó, anh đột nhiên dừng lại. Mắt anh nhìn về phía cánh cửa.
"Có tiếng động," anh nói, giọng anh lập tức chuyển sang trạng thái cảnh giác tối đa. Anh dùng tay che miệng Tố Tâm, kéo cô lùi sâu vào sau một đống ván gỗ cao.
Cả hai nín thở. Họ nghe thấy tiếng bước chân chậm rãi, cẩn thận đi ngang qua hành lang bên ngoài. Đó có thể là người bảo vệ, hoặc tệ hơn, là mẹ kế Thụy Anh đang đi kiểm tra.
Trong khoảnh khắc kinh hoàng đó, khi họ ép sát vào nhau trong bóng tối, sợ hãi bị bại lộ, Tố Tâm cảm nhận được sự kết nối mãnh liệt nhất. Sự sợ hãi chung đó lại trở thành một chất xúc tác, biến mối quan hệ của họ thành một sợi dây thắt chặt, đầy ám ảnh và nguy hiểm.
Sau khi tiếng bước chân dần xa, Hàn Sơn thở ra một hơi dài, đầy sự mệt mỏi.
Anh buông cô ra, nhưng ánh mắt anh vẫn còn đầy sự chiếm hữu. "Cô thấy chưa, Tố Tâm? Đây là ranh giới của chúng ta. Luôn luôn phải lén lút. Luôn luôn phải sợ hãi. Nếu cô không chịu nổi..."
"Tôi chịu được," Tố Tâm cắt lời, cô nhìn thẳng vào anh, "Chỉ cần... đừng đẩy tôi ra nữa."
Hàn Sơn nhìn cô một lúc, rồi khẽ gật đầu, chấp nhận.
Họ không lãng phí thêm thời gian. Sau khi hoàn thành điều họ cần làm một cách nhanh chóng và thô bạo, Hàn Sơn chỉnh lại quần áo, khôi phục lại vẻ lạnh lùng như ban đầu.
"Bây giờ đi. Đi cách nhau năm phút. Đừng để ai nhìn thấy cô ở đây," anh ra lệnh.
Tố Tâm gật đầu. Cô bước ra khỏi phòng, mang theo mùi gỗ mục, mùi đàn hương, và một bí mật tội lỗi. Cô biết, đêm nay, họ đã hoàn toàn đóng lại cánh cửa của sự ngây thơ.