Mối quan hệ vụng trộm của Tố Tâm và Hàn Sơn diễn ra như một cái bóng nguy hiểm trong cuộc sống hàng ngày. Những đêm lén lút trong Kho Gỗ mục, hay những cuộc gặp gỡ ngắn ngủi, căng thẳng trong căn hộ thuê kín đáo ngoài thành phố của anh, đã trở thành chất gây nghiện. Sự kích thích của cấm kỵ làm lu mờ cảm giác tội lỗi.
Nhưng sự chiếm hữu của Hàn Sơn bắt đầu tăng lên.
Tố Tâm vốn có một người bạn thân là họa sĩ tên là Minh, người thỉnh thoảng ghé thăm Trung tâm để trao đổi về kỹ thuật phục chế cổ. Hôm nay, Minh đến thăm, và cả hai đang ngồi uống cà phê trong quán đối diện Trung tâm, bàn về một loại chất liệu phục chế mới.
Minh, với tính cách thoải mái và thân thiện, vô tình chạm nhẹ vào tay Tố Tâm khi anh đang nhiệt tình giải thích một chi tiết kỹ thuật. Tố Tâm không để ý, nhưng ngay lúc đó, cô cảm thấy như có một luồng điện lạnh chạy qua.
Cô ngước nhìn lên.
Hàn Sơn đang đứng đối diện quán cà phê, bên kia đường. Anh dựa vào chiếc xe hơi màu đen của mình, vest được cởi bỏ, chỉ mặc sơ mi trắng, nhưng vẻ ngoài của anh lại toát ra sự uy hiếp đáng sợ. Anh đang nhìn thẳng vào cô, ánh mắt anh tối sầm và lạnh lẽo.
Tố Tâm cảm thấy tim mình hẫng đi một nhịp.
Cô vội vàng kết thúc cuộc nói chuyện với Minh, viện cớ có việc gấp và nhanh chóng rời khỏi quán.
Khi cô đi bộ dọc vỉa hè, chiếc xe của Hàn Sơn lập tức lăn bánh chậm rãi bên cạnh cô.
"Lên xe," anh ra lệnh, giọng anh trầm và đầy quyền lực.
Tố Tâm lưỡng lự, cô không muốn tạo ra cảnh tượng trước mặt người qua đường. Cô mở cửa xe và ngồi vào ghế phụ.
Vừa đóng cửa xe, Hàn Sơn đã lập tức khóa chốt cửa. Anh không lái đi, chỉ ngồi yên, nghiêng người về phía Tố Tâm. Mùi hương gỗ đàn hương quen thuộc, giờ đây, lại mang theo sự nguy hiểm.
"Họa sĩ Minh," anh nói khẽ, tên của người bạn cô được thốt ra với sự mỉa mai sắc lạnh. "Cậu ta đang làm gì với cô?"
"Chỉ là trao đổi công việc," Tố Tâm trả lời, cố gắng giữ giọng điệu bình tĩnh. "Minh là bạn tôi, và cậu ấy không hề biết về..."
"Không cần biết cậu ta là gì!" Hàn Sơn cắt ngang, sự kiên nhẫn của anh đã cạn. "Tôi không cho phép. Không được phép thân mật với bất kỳ ai khác, ngay cả bạn bè, ngay cả khi nó là một cái chạm tay vô tình. Cô có hiểu không?"
Anh dùng tay nâng cằm cô lên, buộc cô phải đối diện với ánh mắt giận dữ của anh.
"Cô là của tôi, Tố Tâm. Toàn bộ. Từ công việc, đến cuộc sống, đến những người cô tiếp xúc."
"Nhưng chúng ta..." Tố Tâm cố gắng phản kháng, "chúng ta không phải là một mối quan hệ công khai. Anh không có quyền kiểm soát tôi."
Hàn Sơn cười một tiếng khẩy, một âm thanh khô khốc.
"Tôi không có quyền? Đêm qua cô ở đâu, Tố Tâm? Cô đã tìm đến tôi, không phải tôi tìm đến cô. Giờ đây, cô đã là bí mật của tôi. Và bí mật của tôi, tôi phải nắm giữ."
Anh siết chặt cằm cô, không làm cô đau, nhưng sự áp chế là rõ ràng.
"Nếu cô tiếp tục gần gũi với những người đàn ông khác, tôi sẽ không thể kiểm soát được chuyện đã xảy ra giữa chúng ta. Tôi sẽ làm điều gì đó mà không thể cứu vãn được, ngay tại đây, ngay trước mặt gia tộc. Cô có muốn như thế không?"
Câu nói đó là một lời đe dọa trần trụi, và Tố Tâm hiểu rõ sự nguy hiểm tiềm ẩn trong tính cách chiếm hữu của anh. Hàn Sơn không phải người đàn ông sẽ chấp nhận chia sẻ, ngay cả khi anh không thể công khai mối quan hệ.
Sự sợ hãi dâng lên trong lòng Tố Tâm, nhưng cùng lúc đó, cô cảm thấy một sự kích thích tội lỗi. Sự ghen tuông của anh là bằng chứng rõ ràng nhất cho thấy cô có một vị trí đặc biệt, dù là cấm kỵ, trong trái tim sắt đá của anh.
"Tôi hiểu rồi," Tố Tâm khẽ nói, chấp nhận sự kiểm soát. "Tôi sẽ giữ khoảng cách."
Hàn Sơn nhìn cô một lúc nữa, như thể muốn đảm bảo lời cam kết. Sau đó, anh đột ngột cúi xuống, hôn nhanh vào môi cô, một nụ hôn áp đặt và tuyên bố chủ quyền.
"Tốt. Bây giờ, cô về nhà. Tối nay, tôi sẽ gửi địa chỉ căn hộ mới," anh nói, giọng anh đã dịu đi một chút, nhưng vẫn giữ sự lạnh lùng.
Anh mở khóa cửa xe. Tố Tâm bước ra, cảm thấy như mình vừa thoát khỏi một cái bẫy. Ánh chiều tà rọi xuống vỉa hè, nhuốm màu cam rực rỡ lên sự chiếm hữu tối tăm vừa diễn ra trong chiếc xe kín mít. Cô biết, để giữ được mối quan hệ này, cô phải chấp nhận chơi trò chơi của anh, trò chơi của kẻ thứ ba trong chính cuộc đời mình.