Kể từ khi mối quan hệ bí mật với Hàn Sơn bắt đầu, cuộc sống của Tố Tâm trong căn nhà lớn của gia tộc trở thành một chuỗi ngày bị căng thẳng tâm lý chi phối. Ban ngày, cô là một chuyên viên phục chế tỉ mỉ; ban đêm, cô là một kẻ giữ bí mật bị săn đuổi.
Cảm giác tội lỗi như một lớp sương lạnh lẽo bám chặt lấy cô. Cô không sợ Hàn Sơn, cô sợ sự hủy hoại mà bí mật này có thể mang lại. Cô sợ ánh mắt của mẹ kế Thụy Anh, sợ sự thất vọng của cha, và sợ ánh nhìn khinh miệt của xã hội nếu sự thật bị phơi bày.
Sự cảnh giác của cô trở nên cực đoan. Mỗi tiếng gõ cửa, mỗi tiếng bước chân trên cầu thang, đều khiến tim cô đập thình thịch.
Một buổi sáng, khi Tố Tâm đang vội vã xuống lầu, cô chạm mặt bà Thụy Anh ngay tại khúc quanh cầu thang.
“Tố Tâm,” bà gọi, giọng bà vẫn mang sự lạnh lùng quen thuộc, “Dạo này cô có vẻ… căng thẳng.”
Bà Thụy Anh bước đến gần, bàn tay đeo nhẫn kim cương lạnh lẽo chạm vào cánh tay Tố Tâm, một cử chỉ có vẻ thân thiết nhưng ẩn chứa sự dò xét.
“Phục chế những cổ vật tinh xảo như vậy quả thực rất áp lực. Nhưng cô phải giữ gìn. Khuôn mặt cô có vẻ gầy đi, và… đôi mắt có vẻ thiếu ngủ.” Bà Thụy Anh mỉm cười, một nụ cười không hề ấm áp, “Cô không muốn bị nhìn thấy với vẻ ngoài tiều tụy trong những buổi gặp gỡ gia tộc đâu, phải không? Nó ảnh hưởng đến danh tiếng của cả nhà.”
Lời nói của bà Thụy Anh giống như một cái bẫy. Tố Tâm cố gắng rút cánh tay lại một cách khéo léo. “Cảm ơn dì đã quan tâm. Cháu sẽ chú ý hơn.”
Sau khi bà Thụy Anh rời đi, Tố Tâm vội vã chạy về phòng, nhìn mình trong gương. Dưới lớp trang điểm mỏng, cô thấy rõ quầng thâm và sự mệt mỏi. Nhưng điều khiến cô kinh hãi hơn là một vết hằn nhỏ, đỏ ửng, ẩn sau tóc mai – dấu vết để lại từ sự chiếm hữu mạnh mẽ của Hàn Sơn đêm hôm trước.
Sự kinh hoàng dâng lên. Chỉ cần một lỗi nhỏ, chỉ cần bà Thụy Anh tinh ý hơn một chút, mọi thứ sẽ sụp đổ. Cô đã không nhận ra cô nguy hiểm đến mức nào.
Tối hôm đó, Tố Tâm nhận được tin nhắn từ một số điện thoại lạ. Cô biết đó là Hàn Sơn. Anh gửi một địa chỉ, cùng với một mật khẩu cửa.
“Đến đây. Tôi cần cô.”
Đó là một câu nói trần trụi, mang theo cả mệnh lệnh và sự khao khát.
Tố Tâm nhìn ra ngoài cửa sổ phòng. Căn nhà này, từng là nơi che chở, giờ đây giống như một nhà tù nguy nga. Nỗi sợ hãi và cảm giác tội lỗi nặng trĩu.
Cô biết việc cô làm là sai, là sự phản bội niềm tin, là sự đạp đổ mọi nguyên tắc đạo đức. Nhưng cô đã quá yếu đuối. Cô không thể cưỡng lại sức hút của Hàn Sơn, không thể từ chối sự giải thoát mà những khoảnh khắc vụng trộm mang lại.
Tố Tâm thay quần áo, chọn màu tối nhất. Cô đeo khẩu trang, đội mũ, rồi nhẹ nhàng mở cửa phòng. Cô đi lại trong căn nhà mình như một tên trộm, mỗi bước chân đều chứa đầy sự thận trọng và lo lắng.
Khi cô bước ra khỏi cánh cổng lớn của Trung tâm Di sản, nỗi sợ hãi lắng xuống, thay vào đó là một cảm giác phấn khích tội lỗi.
Cô bắt taxi, cảm nhận sự tự do ngắn ngủi trên đường phố nhộn nhịp. Căn hộ Hàn Sơn thuê nằm trong một khu chung cư cao cấp, nơi sự riêng tư được đảm bảo tuyệt đối.
Khi cô bước vào căn hộ xa lạ đó, không khí lập tức thay đổi. Nó ấm áp, yên tĩnh, và hoàn toàn không có sự dò xét của gia tộc.
Hàn Sơn đã chờ sẵn. Anh đứng dựa vào quầy bếp, trong bộ quần áo thoải mái hơn ở nhà, nhưng ánh mắt anh lại dữ dội hơn bất cứ lúc nào. Anh không nói lời nào.
Ngay khi cánh cửa đóng lại, cắt đứt mọi mối liên hệ với thế giới bên ngoài, anh lao tới ôm lấy cô.
Cái ôm lần này không phải vì sợ hãi hay an ủi. Nó mang đầy sự cuồng nhiệt và sự trừng phạt. Anh hôn cô, sâu và kéo dài, như muốn xóa đi mọi sự căng thẳng và tội lỗi mà cô đã phải gánh chịu trong ngày.
Trong vòng tay của anh, Tố Tâm cảm thấy nỗi sợ hãi tan biến, thay vào đó là sự chấp nhận tuyệt đối và niềm khao khát được thỏa mãn. Cô biết, nơi đây chính là góc khuất an toàn duy nhất của họ, dù nó được xây dựng trên nền tảng của sự cấm kỵ và dối trá.