Sáng hôm sau cuộc gặp gỡ bí mật tại căn hộ thuê, Hàn Sơn trở về Trung tâm Di sản sớm hơn thường lệ. Anh ngồi trong văn phòng làm việc riêng, ánh sáng mùa đông lạnh lẽo chiếu qua cửa sổ, làm nổi bật sự mệt mỏi trên khuôn mặt anh.
Anh không hối hận về những gì đã xảy ra đêm qua. Khi ở bên Tố Tâm, mọi nguyên tắc, mọi rào cản đạo đức mà anh đã xây dựng đều sụp đổ, nhường chỗ cho một bản năng thô ráp, mãnh liệt. Cô là nơi duy nhất anh được phép buông bỏ gánh nặng của gia tộc.
Tuy nhiên, sự thỏa mãn đó lại đi kèm với một cảm giác tự căm ghét sâu sắc. Anh là Hàn Sơn, con trai cả, người thừa kế của một dòng họ danh giá, người đang gánh vác dự án bảo tồn di sản trị giá hàng tỷ đồng. Anh không được phép có điểm yếu, càng không được phép có một bí mật nguy hiểm như Tố Tâm.
Anh đưa tay xoa xoa thái dương. Hình ảnh Tố Tâm run rẩy trong vòng tay anh, sự yếu đuối và tin tưởng tuyệt đối của cô, làm anh vừa mềm lòng vừa bực bội.
"Mất kiểm soát," anh lẩm bẩm. Đây là từ duy nhất anh có thể dùng để định nghĩa hành vi của mình.
Mở bản vẽ kiến trúc lớn trước mặt, anh cố gắng tập trung vào chi tiết phục chế Mái Đình Cổ, nhưng ánh mắt anh cứ liên tục dán vào chiếc đồng hồ treo tường. Đã gần đến giờ Tố Tâm bắt đầu công việc.
Anh nhớ đến lời đe dọa của mẹ kế Thụy Anh, nhớ đến ánh mắt nghiêm khắc của cha, ông Thế Lăng. Họ đặt toàn bộ kỳ vọng vào anh.
Nếu chuyện này bị phát hiện...
Hàn Sơn cảm thấy lạnh gáy. Không chỉ danh dự của anh, mà cả dự án, cả tương lai của công ty bảo tồn di sản đều có thể sụp đổ. Anh sẽ trở thành kẻ tội đồ, kẻ đã làm ô danh gia tộc vì một mối quan hệ cấm kỵ.
Nhưng điều khiến anh sợ hơn cả là việc phải mất đi Tố Tâm.
Nếu anh đẩy cô đi, cô sẽ thuộc về một người đàn ông khác. Ý nghĩ đó làm sự chiếm hữu trong anh trỗi dậy dữ dội, thiêu đốt mọi lý trí. Anh đã nói với cô, cô là của anh. Toàn bộ.
Anh đứng dậy, đi đến cửa sổ. Anh nhìn thấy Tố Tâm đang bước vào khu làm việc của mình, áo khoác màu nhạt, dáng người gầy gò. Cô trông có vẻ mệt mỏi, nhưng ánh mắt cô vẫn sắc sảo khi cô nhìn về phía công trình đang dang dở.
Hàn Sơn biết, anh phải hành động. Anh không thể kết thúc mối quan hệ này, nhưng anh phải kiểm soát nó một cách tuyệt đối, biến Tố Tâm thành một bí mật được niêm phong hoàn toàn.
Anh quay về bàn làm việc, lấy ra một tập tài liệu mới, ghi lại các quy tắc công việc nghiêm ngặt hơn gấp đôi dành cho khu vực phục chế. Anh sẽ bắt đầu tăng cường giám sát cô trong công việc, không phải để làm khó cô, mà để tạo ra một bức tường công khai không thể xuyên thủng.
Quyết định tàn nhẫn được đưa ra:
Anh sẽ đẩy cô ra xa trong ánh sáng ban ngày để che giấu sự gần gũi trong bóng tối. Anh sẽ dùng sự lạnh lùng và độc đoán để kìm hãm khao khát của chính mình.
Anh gửi email cho Tố Tâm, một bức thư ngắn gọn, chuyên nghiệp, nhưng chứa đựng sự cảnh báo ngầm:
Chủ đề: Tuân thủ quy trình phục chế
Nội dung: Kể từ hôm nay, cô phải nộp báo cáo tiến độ chi tiết hai lần mỗi ngày. Bất kỳ sự chậm trễ hay tiếp xúc không cần thiết nào với nhân viên khác đều bị nghiêm cấm. Cô nên nhớ, cô đang làm việc cho một dự án trọng điểm.
Hàn Sơn biết Tố Tâm sẽ hiểu. Cô sẽ hiểu rằng, đây là cách anh đang cố gắng giữ gìn ranh giới, giữ cho bí mật của họ không bị phá vỡ. Đó là cách anh tự trói buộc và trói buộc cô vào sự kiểm soát tuyệt đối của mình.
Anh không phải người anh trai cô cần, cũng không phải người yêu cô xứng đáng có được. Anh là một kẻ chiếm hữu ích kỷ, kẻ sẵn sàng dùng địa vị và quyền lực để giữ cô trong vòng xoáy cấm kỵ của mình.
Thở dài, Hàn Sơn đứng dậy, anh biết, cuộc chiến giữa trách nhiệm và khao khát sẽ còn kéo dài, và nó sẽ ngày càng đau đớn hơn.