Mỗi năm đến ngày này, tâm trạng của Lý Miên Ngọc luôn trĩu nặng.
Giống như mọi lần trước, trời chưa sáng nàng đã tỉnh, rồi không sao ngủ lại được. Chỉ cần nhắm mắt lại là cơn ác mộng kia lại ùa về——
Giữa đêm khuya, Đông cung đèn đuốc sáng trưng. Thái y hối hả chạy đến, đặt tay lên mạch của phụ vương, sắc mặt lập tức xám ngoét, kinh hoảng nhìn sang mẫu phi, giọng nói run rẩy lạc đi:
“Thái tử… phải lập tức thỉnh Thánh thượng đến!”
Mẫu phi vành mắt đỏ hoe, nắm tay nàng quỳ xuống bên giường, khẽ gọi tên phụ vương.
Dưới lớp chăn gấm vàng, gương mặt phụ vương càng lúc càng trắng bệch, hốc hác. Ông mở mắt nhìn nàng, trong ánh mắt vẫn là sự ôn hòa như trước. Ông chậm rãi nâng tay, muốn xoa đầu nàng. Nàng hoảng hốt đến bật khóc:
“Phụ vương!”
Phụ vương khẽ mỉm cười, giọng khàn đặc:
“Ngọc nhi sau này phải nghe lời mẫu phi, đừng nghịch nữa, ngoan ngoãn lớn lên.”
Nàng vừa khóc vừa gật đầu, nước mắt làm mọi thứ nhòe đi:
“Ngọc nhi sẽ nghe lời, sẽ không nghịch nữa. Phụ vương phải khỏe lại… phụ vương phải nhìn Ngọc nhi lớn lên!”
Phụ vương gật đầu, như đáp lại. Nhưng ông không khỏe lại nữa. Ông nôn ra rất nhiều máu, đỏ thẫm cả chăn, ướt lạnh và dính bết. Ông nhìn nàng và mẫu phi một cách dịu dàng lần cuối, rồi khép mắt lại.
“Phụ vương! Phụ vương!”
Nàng gào khóc rất lâu, phụ vương vẫn không tỉnh lại. Nàng quay sang mẫu phi, nghẹn ngào:
“Mẫu phi mau gọi phụ vương dậy đi… mẫu phi!”
Tiếng khóc thảm thiết của mẫu phi vang khắp điện, ôm chặt lấy nàng, nhưng chẳng còn nói nổi lời nào.
Phụ vương ra đi quá đột ngột. Khi hoàng tổ phụ chạy đến, trong điện chỉ còn tiếng khóc bi thương.
Những chuyện sau đó nàng nhớ không rõ, chỉ nhớ hoàng tổ phụ bế nàng đi. Ba ngày sau, nàng mới biết mẫu phi hôm đó cũng đi theo phụ vương rồi.
Nghĩ đến đây, Lý Miên Ngọc khẽ nức nở trong chăn. Nàng sốt ruột đợi trời sáng, muốn lập tức đi tìm hoàng tổ phụ. Nàng biết, trong ngày như hôm nay, chỉ có hoàng tổ phụ sẽ cùng nàng tưởng nhớ phụ vương và mẫu phi.
Nàng luống cuống lau mặt bằng chăn, rồi ngồi dậy lắc chuông gọi người.
Không lâu sau, giọng Thanh Linh cô cô vang lên. Bà khoác áo, thắp đèn rồi đến bên giường, nhẹ giọng hỏi:
“Công chúa muốn thay y phục sao?”
Lý Miên Ngọc lắc đầu:
“Con không ngủ được.”
Thanh Linh là thị nữ theo hầu Thái tử phi khi xưa, dịu dàng, chu đáo, cũng là người nhìn nàng lớn lên. Tất nhiên bà hiểu vì sao hôm nay nàng mất ngủ. Không nói gì thêm, bà lấy bộ váy áo giản dị đã chuẩn bị sẵn để mặc cho nàng, lại chải tóc cho nàng, chỉ cài một cây trâm ngọc trắng.
“Cô cô, con muốn đi tìm hoàng tổ phụ ngay bây giờ.”
Lý Miên Ngọc ngồi trước bàn trang điểm, đôi mắt còn hơi đỏ.
Thanh Linh khựng lại. Tuy rằng Thánh thượng luôn thương yêu nàng, sau khi Thái tử mất còn phá lệ phong nàng làm Ninh Quốc Công chúa và giữ lại trong cung, nhưng bây giờ vẫn còn quá sớm, vừa hay là lúc chuẩn bị lâm triều. Nghe nói gần đây trong triều đang rối ren vì việc ngoại địch, e rằng Thánh thượng không rảnh lo cho công chúa…
Bà còn chưa kịp mở lời, thì tiểu công chúa đã nhỏ giọng nói:
“Thôi… con đợi thêm một chút. Đợi hoàng tổ phụ hạ triều rồi con qua.”
Thanh Linh thở phào.
Bà đưa nàng ra hoa viên đi dạo cho khuây khỏa. Mãi đến lúc trời sáng rõ, Thanh Linh khuyên nàng dùng bữa sáng. Nàng nghĩ giờ cũng gần đến lúc rồi, liền vội đến Thái Cực cung.
Nhưng lần này, nàng hiếm hoi… bị chặn lại.
Diêu tổng quản khom người nói giọng ôn hòa, nhưng lời lại khiến nàng sững sờ:
“Công chúa, Thánh thượng đang nghị sự cùng các đại thần, e phải thêm một lúc. Công chúa hãy quay về trước.”
Những năm qua, đến ngày hôm nay, dù bận cỡ nào hoàng tổ phụ cũng sẽ để nàng vào trong điện đợi.
Lý Miên Ngọc bỗng thấy buồn buồn. Chẳng lẽ hoàng tổ phụ… quên hôm nay là ngày giỗ phụ vương?
Nàng mím môi, không chịu đi:
“Vậy con đợi ở đây.”
Diêu tổng quản ngập ngừng. Dĩ nhiên ông biết hôm nay là ngày gì… nhưng… cuối cùng vẫn không nói gì thêm, chỉ dặn Thanh Linh chăm sóc công chúa rồi lại vào điện.
Thanh Linh cau mày, dịu giọng khuyên:
“Công chúa, hay ta về trước, lát nữa quay lại?”
Nhưng Lý Miên Ngọc hiếm hoi tỏ ra cố chấp:
“Con đợi ở đây.”
Thanh Linh biết hôm nay đặc biệt, không ép nữa:
“Trời nóng, công chúa sang dưới tán cây kia ngồi, mát mẻ hơn. Nếu để Thánh thượng thấy lại xót.”
Nàng dù buồn nhưng không muốn làm hoàng tổ phụ lo, nên nghe theo.
Thế nhưng đợi mãi, đợi mãi…
Hơn một canh giờ trôi qua, vẫn không có đại thần nào bước ra. Trời hè nóng bức, gương mặt mỏng manh của Ninh Quốc Công chúa đỏ bừng lên.
Thanh Linh lại khuyên:
“Có lẽ Thánh thượng thật sự có việc gấp. Hay chúng ta về trước?”
Lý Miên Ngọc vẫn nhíu mày lắc đầu. Thanh Linh định khuyên thêm thì nghe có tiếng động, nhìn sang——là Quý phi.
Ngày thường đoan trang, tao nhã là thế, hôm nay sắc mặt bà lại tái nhợt, bước chân vội vã, mồ hôi phá hỏng cả lớp trang điểm.
Quý phi chẳng trông thấy hai người, đi thẳng vào cửa điện. Diêu tổng quan ra đón, không biết thì thầm gì đó. Quý phi biến sắc, vẻ hoảng loạn hiện rõ. Chỉ mấy câu trao đổi rồi bà quay người rời đi, đến cuối cùng thậm chí… chạy.
Thanh Linh cảm thấy sự việc không hề bình thường.
“Công chúa, Thánh thượng e là gặp việc trọng yếu. Chúng ta hay là… về trước?”
Lý Miên Ngọc cắn môi, trong lòng dậy lên hồi chuông bất an. Nàng không đáp, chạy đến cửa điện.
Diêu tổng quan vẫn đứng đó. Thấy nàng, ông lập tức nói nhỏ, không chờ nàng hỏi:
“Công chúa xin hãy về. Hôm nay Thánh thượng có rất nhiều việc, sợ là không thể để ý đến công chúa.”
Lý Miên Ngọc không làm ầm lên nữa, nhẹ giọng:
“Vậy… đợi hoàng tổ phụ xong việc rồi, con sẽ lại đến.”
Diêu tổng quan chần chừ rồi gật đầu:
“Đến lúc đó nô tài sẽ sai người báo cho công chúa.”
Thanh Linh nhẹ nhõm, vội che ô đưa nàng quay về.
Về đến điện, thấy tâm trạng Lý Miên Ngọc vẫn ủ rũ, Thanh Linh chợt nhớ ra:
“Hôm nay công tử nhà họ Thôi có gửi thư và lễ đến cho công chúa phải không?”
Thôi Vân Kỳ là con trai trưởng Thôi gia, con trai quận chúa, lớn hơn nàng năm tuổi. Tính tình ôn hòa, trong sáng, là thanh mai trúc mã của nàng. Từ nhỏ hoàng đế đã chỉ hôn hai người, chờ nàng đến tuổi cập kê sẽ thành thân.
Một tháng nữa nàng sẽ cập kê. Những ngày này, Thôi Vân Kỳ đều viết thư cho nàng, lại gửi vào cung vài món đồ nhỏ để nàng vui.
Nghe Thanh Linh nhắc đến, khuôn mặt Lý Miên Ngọc cuối cùng cũng khẽ bừng lên chút sắc.