Không khí trong phòng họp VIP của Tập đoàn Viễn Đông đặc quánh lại, không phải vì điều hòa hoạt động kém, mà vì áp lực vô hình từ hai phía đối lập đang đối đầu nhau qua chiếc bàn gỗ mun dài và lạnh lẽo.
Mạnh Hùng, Chủ tịch trẻ tuổi của Viễn Đông, là một khối băng hoàn hảo. Anh luôn là người đến sớm nhất, ngồi ngay ngắn ở vị trí chủ tọa, với dáng vẻ khiến mọi người xung quanh tự động hạ thấp âm lượng và giảm tốc độ hô hấp. Mái tóc đen cắt tỉa gọn gàng, bộ vest Ý may đo không một nếp nhăn, và đôi mắt sắc lạnh như diều hâu luôn quét qua mọi tài liệu. Anh nổi tiếng là người không bao giờ bị cảm xúc chi phối, mọi quyết định đều dựa trên logic và lợi nhuận thuần túy. Mạnh Hùng biết rõ mình là đối tượng khao khát của biết bao phụ nữ trong giới thượng lưu, nhưng với anh, đàn bà chỉ là những biến số có thể dự đoán được, và anh luôn tìm cách loại bỏ biến số đó ra khỏi công việc.
Cho đến hôm nay.
Cánh cửa phòng họp mở ra. Đại diện của Tập đoàn đối thủ, Lôi Dương, bước vào. Nhưng người đi sau cô ta, một bước, mới thực sự khiến cả căn phòng dường như ngừng quay.
Đó là Thanh Vy.
Mạnh Hùng đã lường trước về sự xuất hiện của Phó Chủ tịch Thanh Vy, người nổi tiếng trong giới kinh doanh không chỉ vì tài năng chiến lược mà còn vì vẻ đẹp ngoại lệ hiếm thấy. Nhưng khi đối diện, mọi chuẩn bị tâm lý của anh đều trở nên vô nghĩa.
Cô không đẹp theo kiểu rực rỡ, phô trương. Vẻ đẹp của Thanh Vy là sự kết hợp tinh tế và thanh lịch đến mức khó tin. Mái tóc đen nhánh được búi thấp một cách hoàn hảo, làm lộ ra chiếc cổ cao kiêu hãnh và chiếc xương quai xanh mịn màng thấp thoáng dưới lớp cổ áo sơ mi lụa trắng. Cô mặc một bộ suit màu kem nhạt, trang nhã và kín đáo, nhưng chính sự kín đáo đó lại càng làm tôn lên những đường nét mềm mại ẩn dưới lớp vải.
Quan trọng nhất là ánh mắt cô. Lạnh lùng, điềm tĩnh, không chút e sợ hay ngưỡng mộ trước khí chất áp đảo của Mạnh Hùng.
"Chào Chủ tịch Mạnh. Rất vui được gặp anh," Thanh Vy nói, giọng nói trầm ấm, rõ ràng, không hề run rẩy.
Mạnh Hùng chỉ khẽ gật đầu, nhưng trong giây lát, anh đã quên mất mình định nói gì. Ánh mắt anh, vốn chỉ nên dừng lại ở tập tài liệu, lại vô thức quét qua bờ vai cô, rồi dừng lại một cách nguy hiểm trên đôi môi khẽ mím của cô khi cô ngồi xuống. Đôi môi ấy không tô son đậm, nhưng lại mang một sắc hồng tự nhiên, căng mọng, khiến anh có cảm giác muốn chạm vào và kiểm tra sự mềm mại đó.
"Chúng ta bắt đầu được chứ, Phó Chủ tịch Thanh Vy?" Mạnh Hùng cuối cùng cũng lên tiếng, giọng nói khô khan hơn thường lệ.
Cuộc họp bắt đầu. Nhưng đối với Mạnh Hùng, đó không còn là cuộc đàm phán kinh doanh nữa, mà là một cuộc chiến tâm lý đầy khiêu khích và cám dỗ.
Thanh Vy trình bày dự án một cách chuyên nghiệp, tay cô lướt trên màn hình cảm ứng, ngón tay thon dài, uyển chuyển. Mỗi lần cô đưa tay lên, ống tay áo lại hơi trượt xuống, để lộ một phần cổ tay mảnh mai, chiếc đồng hồ vàng lấp lánh như một lời nhắc nhở về địa vị không thể chạm tới của cô.
Mạnh Hùng cố gắng tập trung. Anh đặt câu hỏi sắc bén, cố ý làm khó đối thủ, nhưng mỗi lần anh nhìn cô, anh đều thấy phản ứng của cô là một nụ cười thách thức và ánh mắt tự tin lấp lánh. Cô không chỉ là một đối thủ, cô là một tác phẩm nghệ thuật sống đang làm xáo trộn mọi trật tự trong đầu anh.
"Chúng tôi không thể chấp nhận điều khoản này, Chủ tịch Mạnh. Nó quá rủi ro cho Lôi Dương," Thanh Vy nói, rồi cô nhấp một ngụm cà phê.
Khoảnh khắc đó, Mạnh Hùng như bị đóng băng. Anh nhìn thấy rõ đường cong tinh tế của cổ họng cô khi cô nuốt xuống. Anh thấy chiếc cổ áo sơ mi, vốn đã chỉnh tề, dường như bị sức căng từ bên trong làm cho hơi bóp chặt một chút. Anh tưởng tượng đến việc buông lỏng chiếc khuy áo đó, và sự hỗn loạn của cảm xúc lan truyền trong anh.
Tập trung, Mạnh Hùng. Cô ta là đối thủ. Cô ta là phụ nữ của người khác.
Sự thật là Thanh Vy đã đính hôn. Vị hôn phu của cô là một doanh nhân có tiếng, một đối thủ cũ của Viễn Đông. Điều này khiến vẻ đẹp của cô trở thành Cấm Kỵ tuyệt đối. Sự cấm kỵ đó không làm giảm đi sự hấp dẫn, mà ngược lại, nó còn tăng thêm ngọn lửa khao khát âm ỉ trong lòng Mạnh Hùng.
"Điều khoản đó là hợp lý. Nếu Phó Chủ tịch Thanh Vy cảm thấy rủi ro, có lẽ cô nên cân nhắc lại khả năng đánh giá của mình," Mạnh Hùng đáp lại bằng một giọng điệu khiêu khích, nhằm cố gắng kéo sự chú ý trở lại công việc.
Thanh Vy nhướn mày. "Tôi đã chuẩn bị phương án dự phòng chi tiết, Chủ tịch Mạnh. Nếu anh có thời gian, tôi có thể trình bày ngay bây giờ." Cô hơi nghiêng người về phía trước, động tác vô tình khiến hương nước hoa nhẹ nhàng nhưng gợi cảm của cô bay thoảng qua.
Mùi hương đó không phải là mùi hoa cỏ ngọt ngào, mà là một sự pha trộn tinh tế của gỗ đàn hương và hoa nhài, mê hoặc và ám ảnh. Nó ngay lập tức xâm nhập vào tâm trí Mạnh Hùng, xóa nhòa đi mọi con số và biểu đồ.
Anh nhận ra, cô không hề cố gắng quyến rũ anh. Cô chỉ đang là chính mình. Vẻ đẹp của cô là tự nhiên và không thể cưỡng lại, nó phát ra một thứ năng lượng khiến mọi người đàn ông đều muốn chiếm hữu và khẳng định quyền lực của mình lên cô.
Gần cuối buổi họp, khi Lôi Dương vẫn đang cố gắng kéo dài thời gian, Thanh Vy đứng dậy một cách dứt khoát.
"Xin lỗi, tôi có một cuộc hẹn quan trọng. Tôi đã trình bày đủ mọi luận điểm cần thiết. Nếu Viễn Đông muốn tiếp tục, chúng ta có thể gặp lại vào ngày mai," cô nói. Cô đưa tay ra bắt tay xã giao.
Bàn tay cô lạnh lẽo, nhưng cái chạm vào da thịt anh lại mang đến một luồng điện nóng bỏng. Mạnh Hùng nắm tay cô chặt hơn mức cần thiết một giây. Anh nhìn thẳng vào đôi mắt đen sâu thẳm của cô, và thầm thì, đủ nhỏ để chỉ cô nghe thấy:
"Phó Chủ tịch Thanh Vy. Tôi rất mong đợi cuộc gặp lại ngày mai." Giọng anh trầm khàn, mang theo một lời hứa hẹn không rõ ràng, một lời thách thức vượt ra ngoài khuôn khổ kinh doanh.
Thanh Vy thoáng giật mình. Cô rụt tay lại nhanh chóng, đôi má cô ửng hồng một cách vô thức. Cô gật đầu một cách lạnh lùng rồi nhanh chóng bước ra khỏi phòng họp.
Mạnh Hùng ngồi lại. Căn phòng họp lạnh giá bỗng trở nên nóng bức một cách lạ thường. Anh nhìn chằm chằm vào khoảng không nơi Thanh Vy vừa đứng, trong đầu chỉ còn hình ảnh chiếc cổ cao, xương quai xanh tinh tế và đôi môi cấm kỵ kia.
Anh đã tự hứa với lòng mình, người phụ nữ này, dù là bất khả xâm phạm, dù là cấm kỵ của người khác, anh cũng phải có được. Bàn đàm phán kinh doanh đã kết thúc, nhưng một cuộc chiến cá nhân, đầy đam mê và nguy hiểm giữa Mạnh Hùng và Thanh Vy, chỉ vừa mới bắt đầu.