MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủKhông Thể Cưỡng Lại Nhan Sắc NàyChương 2

Không Thể Cưỡng Lại Nhan Sắc Này

Chương 2

1,311 từ · ~7 phút đọc

Sau cuộc họp căng thẳng, Thanh Vy nhanh chóng rời khỏi Tập đoàn Viễn Đông, lòng cô vẫn còn chút bồn chồn khó tả. Dù luôn tự hào về khả năng giữ vững sự chuyên nghiệp và bình tĩnh, nhưng ánh mắt nóng bỏng và lời thì thầm mang tính chiếm hữu của Mạnh Hùng đã khiến cô mất đi một phần sự tự chủ.

Rất mong đợi cuộc gặp lại ngày mai.

Câu nói đó vang vọng trong đầu cô, nghe như một lời hẹn hò bí mật hơn là một lời chia tay công việc. Cô tự trách mình vì đã để lộ sự bối rối nhỏ nhoi cuối cùng.

Thanh Vy bước vào khu vực thang máy riêng của ban lãnh đạo. Cô bấm nút xuống sảnh chính, hy vọng thoát khỏi không gian này càng nhanh càng tốt. Đúng lúc cửa thang máy sắp khép lại, một bàn tay mạnh mẽ đặt vào khe cửa, ngăn lại.

Mạnh Hùng bước vào.

"Thật trùng hợp, Phó Chủ tịch Thanh Vy. Tôi cũng đang xuống," anh nói, giọng điệu bình thản, nhưng ánh mắt lại sâu thẳm và có chủ đích.

Thanh Vy chỉ khẽ gật đầu, cố gắng giữ khoảng cách vật lý tối đa trong không gian chật hẹp này. Cô quay lưng về phía anh, nhìn chằm chằm vào bảng số tầng đang nhảy chậm chạp. Cô có cảm giác rằng sự im lặng này còn áp lực hơn cả cuộc đàm phán vừa rồi.

Thang máy VIP của Viễn Đông được thiết kế bằng thép không gỉ mờ và gỗ tối màu, sang trọng nhưng cũng gợi cảm giác tù túng khi chỉ có hai người trong đó. Hương nước hoa gỗ đàn hương của Mạnh Hùng, mạnh mẽ và nam tính, lập tức lấn át mùi hương tinh tế của cô.

Thanh Vy cố gắng nghĩ về những con số, những điều khoản, về vị hôn phu đang chờ đợi cô. Cô cần phải xây dựng một bức tường lý trí kiên cố xung quanh mình để chống lại sự cám dỗ không thể giải thích này.

Đúng lúc đó, thang máy khựng lại một cách đột ngột. Một tiếng "bíp" khô khốc vang lên, và đèn trần nhấp nháy rồi tắt hẳn, chỉ còn ánh sáng dự phòng màu vàng mờ ảo hắt xuống.

Thanh Vy thoáng giật mình, theo bản năng, cô vô tình xoay người lại.

"Có vẻ như chúng ta phải cùng nhau đợi thêm một chút nữa, Phó Chủ tịch," Mạnh Hùng nói, trong giọng nói anh ẩn chứa một sự thú vị khó hiểu.

Ánh sáng vàng mờ ảo đổ bóng lên khuôn mặt anh, khiến những đường nét góc cạnh càng thêm quyến rũ và nguy hiểm. Anh không hề có vẻ lo lắng hay khó chịu. Trái lại, anh trông như đang tận hưởng sự gián đoạn này.

"Chủ tịch Mạnh có thể gọi kỹ thuật được không? Tôi có cuộc hẹn quan trọng," Thanh Vy nói, giọng hơi căng thẳng, không phải vì cô sợ hãi, mà vì cô sợ không gian riêng tư này.

Mạnh Hùng chậm rãi lấy điện thoại ra, ra lệnh ngắn gọn. Sau đó, anh nhìn cô, ánh mắt anh không hề rời đi.

Trong không gian tĩnh mịch và thiếu ánh sáng, mọi giác quan đều trở nên nhạy bén. Thanh Vy có thể cảm nhận rõ ràng hơi thở ấm áp của anh khi anh nói. Cô cảm thấy nhiệt độ cơ thể anh tỏa ra, làm tan đi sự lạnh giá ban đầu của thang máy.

"Trong cuộc họp, cô rất mạnh mẽ," Mạnh Hùng bình luận. Anh tiến lên một bước nhỏ, khoảng cách giữa họ lại bị rút ngắn. "Nhưng bây giờ, tôi lại thấy cô đang căng thẳng."

Thanh Vy lùi lại, lưng cô chạm vào bức tường thép lạnh lẽo. "Tôi chỉ không thích sự chậm trễ ngoài ý muốn."

"Hay là cô không thích sự gần gũi ngoài ý muốn này?" Mạnh Hùng hỏi ngược lại, giọng anh trầm xuống, như một bản nhạc dụ hoặc.

Anh không chạm vào cô, nhưng ánh mắt anh lại mang đầy tính xâm phạm và chiếm hữu. Anh đưa tay lên, không phải để chạm vào cô, mà để chỉnh lại cổ áo của chính mình. Động tác đó vô tình khiến cơ bắp ở cánh tay anh căng lên dưới lớp vải vest, và sự quyến rũ nam tính của anh tỏa ra mạnh mẽ.

Thanh Vy cố gắng nhìn thẳng vào mắt anh, nhưng vô ích. Cô cảm thấy khí chất đàn ông mạnh mẽ từ anh đang dồn ép cô.

Rồi ánh mắt Mạnh Hùng dừng lại.

Khi nãy, vì bất ngờ, Thanh Vy đã xoay người khá gấp, và chiếc vòng cổ kim cương nhỏ xinh trên cổ cô đã vướng vào cổ áo lụa, khiến một chiếc khuy áo sơ mi trắng của cô bị bung ra một cách vô tình.

Điều này khiến cổ áo lụa hơi mở rộng, để lộ một phần xương quai xanh hoàn hảo, trắng ngần và mềm mại dưới ánh đèn vàng mờ ảo. Đó là một khu vực nhạy cảm nhưng thường bị che giấu.

Ánh mắt Mạnh Hùng dừng lại ở đó. Sự lạnh lùng trên khuôn mặt anh tan biến. Thay vào đó là một vẻ mặt khao khát và bị mê hoặc không thể che giấu. Anh nhìn chằm chằm vào mảnh da trần ấy, như thể đó là mục tiêu duy nhất của anh.

Anh không nói gì, nhưng ánh nhìn thiêu đốt đó khiến Thanh Vy cảm thấy như có một ngọn lửa đang cháy âm ỉ nơi xương quai xanh. Cô cảm thấy nóng ran và xấu hổ vì sự cố bất ngờ này. Cô vội vàng đưa tay lên che lại.

Nhưng Mạnh Hùng đã nhanh hơn. Anh đưa tay ra, nhưng không chạm vào cơ thể cô. Anh chỉ chạm nhẹ vào chiếc khuy áo đang bị bung ra. Ngón tay anh thô ráp và ấm nóng.

"Để tôi giúp cô," anh nói, giọng anh đã hoàn toàn thay đổi, trở nên trầm ấm và gần gũi hơn bao giờ hết.

Anh dùng đầu ngón tay lướt qua lớp vải lụa, cố ý chạm vào một phần nhỏ da thịt cô khi anh cẩn thận cài lại chiếc khuy. Cả quá trình này chỉ diễn ra trong hai giây, nhưng sự tiếp xúc bất ngờ và cố ý đó đã tạo ra một luồng điện chạy dọc sống lưng Thanh Vy.

Khi ngón tay anh chạm vào da thịt cô, cô cảm thấy run rẩy. Khuôn mặt cô đỏ bừng. Cô biết, hành động này không phải là giúp đỡ, mà là một lời khẳng định rõ ràng về sự hấp dẫn thể xác đang sôi sục giữa họ.

"Cảm ơn," Thanh Vy thì thầm, giọng cô nghẹn lại.

Mạnh Hùng rút tay về. Anh lại trở nên lạnh lùng như lúc ban đầu, nhưng đôi mắt anh vẫn sáng rực lên một ngọn lửa bí mật.

"Đừng quên, Phó Chủ tịch Thanh Vy. Dù có chuyện gì xảy ra, chúng ta vẫn phải gặp lại ngày mai."

Đúng lúc đó, thang máy bật điện trở lại và bắt đầu chạy xuống. Ánh sáng mạnh mẽ xua tan đi sự mờ ám. Thanh Vy lập tức quay lưng lại.

Khi cửa thang máy mở ra, Thanh Vy gần như chạy trốn khỏi Mạnh Hùng. Cô không dám nhìn lại. Cô biết rõ, sự cố nhỏ trong thang máy đã phá vỡ hoàn toàn sự kiềm chế của cả hai.

Mạnh Hùng bước ra sau cô, nhìn theo bóng dáng cô vội vã rời đi. Anh đưa tay lên, chạm vào đầu ngón tay vừa rồi đã chạm vào da thịt cô. Anh nhếch mép cười một nụ cười đầy chiếm hữu và thỏa mãn.

Nhan sắc cấm kỵ. Địa vị không thể chạm tới. Anh sẽ phá vỡ mọi quy tắc và giới hạn để có được người phụ nữ này.