Thanh Vy trở về căn hộ cao cấp của mình trong tâm trạng hỗn loạn. Căn hộ nằm ở khu vực yên tĩnh bậc nhất thành phố, được thiết kế theo phong cách tối giản và thanh lịch, phản ánh chính con người cô. Nhưng đêm nay, sự yên tĩnh và ngăn nắp đó không thể xoa dịu được cơn khó chịu và bất an đang cuộn trào bên trong.
Việc bị Mạnh Hùng dồn ép trong không gian chật hẹp của thang máy, và đặc biệt là cái chạm tay cố ý đó khi anh cài lại khuy áo, đã khiến lớp băng kiên cố cô dày công xây dựng bị rạn nứt. Cô đi thẳng vào phòng tắm, bật vòi sen nóng đến mức bỏng rát, cố gắng rửa trôi đi cái cảm giác rát bỏng còn sót lại trên da thịt.
Khi đứng dưới vòi sen, cô nhắm mắt lại. Thay vì thấy khuôn mặt vị hôn phu (Quang Hải, người đàn ông điềm đạm, an toàn và thuộc về đúng "địa vị" của cô), cô lại thấy ánh mắt sâu thẳm, thiêu đốt của Mạnh Hùng. Cô nhớ lại cách anh nhìn vào xương quai xanh cô, một cái nhìn trần trụi hơn bất kỳ lời nói khiêu khích nào.
Đừng quên, Phó Chủ tịch Thanh Vy. Dù có chuyện gì xảy ra, chúng ta vẫn phải gặp lại ngày mai.
Câu nói đó vang lên trong đầu cô, đầy ma mị. Cô ghét cách anh nói chuyện với cô như thể giữa họ đã có một giao kèo bí mật, một mối quan hệ không cần phải đặt tên.
Tối đó, Quang Hải đến dùng bữa tối. Anh là một người đàn ông hoàn hảo trên mọi phương diện: thành đạt, lịch thiệp, và luôn dành sự tôn trọng tuyệt đối cho Thanh Vy. Anh mang đến một bó hoa hồng trắng, loài hoa cô yêu thích.
"Em trông hơi mệt mỏi, Vy," Quang Hải nói, giọng anh dịu dàng. "Cuộc đàm phán với Viễn Đông khó khăn lắm sao?"
Thanh Vy cố gắng nở một nụ cười tự nhiên nhất. "Cũng bình thường thôi, Hải. Mạnh Hùng là một đối thủ khó nhằn. Anh ta quá cứng rắn."
Quang Hải nắm lấy tay cô, nhẹ nhàng đặt một nụ hôn lên mu bàn tay cô. "Đừng lo, anh tin vào khả năng của em. Nhưng nếu em cảm thấy quá áp lực, chúng ta có thể dừng lại. Sức khỏe và tinh thần của em quan trọng hơn hợp đồng."
Sự ấm áp và an toàn từ Quang Hải lẽ ra phải là liều thuốc giải độc cho sự hỗn loạn mà Mạnh Hùng mang đến. Nhưng đêm nay, sự dịu dàng đó lại khiến Thanh Vy cảm thấy tội lỗi và giả tạo.
Cô nhìn vào mắt Quang Hải, cố gắng tìm kiếm sự khao khát và mãnh liệt mà Mạnh Hùng vừa mới khơi gợi. Nhưng ở Quang Hải, cô chỉ thấy sự bình lặng và bảo bọc – những điều cô luôn nghĩ mình cần, nhưng giờ lại thấy nhạt nhẽo một cách đáng sợ.
Khi Quang Hải rời đi, Thanh Vy đứng một mình bên cửa sổ. Cô nhìn ra thành phố lấp lánh dưới ánh đèn, cảm giác cô đơn dâng lên mạnh mẽ. Cô không cần một người đàn ông chỉ biết tôn trọng, cô muốn một người dám phá vỡ mọi luật lệ vì cô, một người nhìn cô bằng ánh mắt chiếm hữu đến nghẹt thở.
Đúng lúc đó, điện thoại cô rung lên. Là một tin nhắn từ số lạ.
“Đêm nay thành phố thật đẹp. Nhưng tôi nhớ rằng, có một góc xương quai xanh còn đẹp hơn ánh đèn. Tôi mong ngày mai, cô sẽ mặc chiếc áo sơ mi lụa ấy một lần nữa.” – M.H.
Tim Thanh Vy đập thình thịch. Cô nhận ra đó là Mạnh Hùng. Anh ta đã có số điện thoại cá nhân của cô. Hành động này không chỉ là sự xâm phạm quyền riêng tư, mà còn là một lời tuyên bố trắng trợn về sự ám ảnh của anh ta đối với cô.
Cô cảm thấy phẫn nộ, nhưng sự phẫn nộ đó lại đi kèm với một cảm giác kích thích nguy hiểm. Cô biết rõ, cô nên chặn số điện thoại này, xóa tin nhắn đi, và quên anh ta. Nhưng bàn tay cô lại run rẩy giữ chặt chiếc điện thoại, đọc đi đọc lại câu chữ đó.
Anh ta không chỉ nhớ về dự án, mà còn nhớ về chi tiết cơ thể của cô, về những ranh giới mong manh đã bị anh ta vượt qua.
Thanh Vy nhìn vào gương. Cô thấy chính mình, một người phụ nữ quyến rũ nhưng bị kiềm chế bởi địa vị xã hội. Cô đưa tay lên, chạm nhẹ vào vùng xương quai xanh mà Mạnh Hùng đã nhìn. Cảm giác rát bỏng tưởng tượng lại ùa về.
Cô nhận ra một điều đáng sợ: Cô đang mong chờ cuộc gặp lại ngày mai. Cô muốn xem Mạnh Hùng sẽ táo bạo đến mức nào, muốn xem lý trí và sự kiềm chế của cô sẽ bị anh ta phá hủy ra sao.
Cô đi đến tủ quần áo, kéo ra một chiếc váy dạ hội màu đen tuyền bằng vải nhung, được cắt xẻ tinh tế ở phần ngực và lưng. Đó là chiếc váy cô thường mặc khi muốn thể hiện quyền lực tuyệt đối và sự lộng lẫy không thể chối từ.
Ngày mai. Cô sẽ không mặc áo sơ mi lụa.
Ngày mai, cô sẽ mặc chiếc váy này, phô bày ra vẻ đẹp cấm kỵ mà anh ta khao khát, và xem liệu Mạnh Hùng có còn giữ được vẻ lạnh lùng của một Chủ tịch tập đoàn hay không. Cô muốn biến cuộc đàm phán trở thành cuộc chiến của sự cám dỗ, nơi cả hai bên đều biết rõ, họ không còn đấu đá bằng con số nữa, mà bằng sức hút nguyên thủy không thể cưỡng lại.
Thanh Vy ngả lưng xuống giường. Cô nhắm mắt lại, nhưng không ngủ được. Thay vào đó, cô nhớ lại sự nóng bỏng của ngón tay anh chạm vào da thịt cô. Cô khao khát cảm giác nguy hiểm đó. Cô biết mình đang đứng trên bờ vực của một sự phản bội lớn, nhưng cô không thể dừng lại được. Nhan sắc của cô, vốn là công cụ cho quyền lực, giờ lại trở thành mồi lửa cho chính sự sụp đổ của cô.
Ám ảnh về đôi mắt Mạnh Hùng sáng rực trong bóng tối thang máy theo cô vào giấc ngủ, hứa hẹn một ngày mai đầy biến động và mãnh liệt.