Thanh Vy bước vào phòng họp của Viễn Đông. Cô đã chọn địa điểm đàm phán là một phòng họp khác, với ánh sáng đèn vàng dịu hơn, tạo ra một bầu không khí thân mật một cách nguy hiểm. Cô biết rõ quyết định mặc chiếc váy nhung đen đêm qua đã là một sự khiêu khích không lời.
Chiếc váy ôm sát, khoe trọn đường cong hoàn hảo của cơ thể cô, đặc biệt là phần vai trần và một phần lưng mịn màng bị lộ ra một cách đầy dụ hoặc. Cô không trang điểm quá đậm, nhưng sắc đen của chiếc váy tôn lên làn da trắng sứ và sự quý phái vốn có của cô. Cô không cần cố gắng quyến rũ; vẻ đẹp của cô đã là một vũ khí không thể chối từ.
Lần này, Mạnh Hùng đã đợi sẵn. Anh không ngồi ở ghế chủ tọa, mà đứng bên cửa sổ, nhìn ra thành phố. Khi Thanh Vy bước vào, anh quay lại. Ánh mắt anh dừng lại trên cô lâu hơn bất kỳ lúc nào trước đây. Nó không còn là ánh nhìn tinh tế nữa, mà là một ánh nhìn săn mồi, mãnh liệt và công khai.
Sự kiềm chế vốn có của Mạnh Hùng gần như tan vỡ. Đêm qua, anh đã gửi tin nhắn thách thức, và hôm nay cô đáp lại bằng một tuyên bố về nhan sắc. Chiếc váy nhung đen ấy như một lời mời gọi cấm kỵ mà anh không thể dời mắt. Anh muốn tiến đến, kéo cô vào lòng, che đi mọi mảnh da thịt đang bị người khác có thể nhìn thấy.
"Chào Chủ tịch Mạnh," Thanh Vy nói, giọng cô bình tĩnh, nhưng tim cô đập nhanh hơn khi đối diện với sự nóng bỏng trong đôi mắt anh.
"Chào Phó Chủ tịch Thanh Vy," anh đáp lại, giọng anh khàn hơn. Anh không nói về chiếc váy, không khen ngợi, nhưng sự im lặng và ánh mắt rực lửa của anh còn nói lên nhiều điều hơn bất kỳ lời hoa mỹ nào. "Cô có vẻ đã chuẩn bị rất chu đáo cho cuộc gặp hôm nay."
"Đương nhiên," Thanh Vy ngồi xuống, cố gắng giữ vẻ kiêu hãnh và bình tĩnh. "Tôi luôn chuẩn bị tốt nhất."
Cuộc đàm phán bắt đầu lại, nhưng nó chỉ là một lớp vỏ bọc mỏng manh. Mạnh Hùng liên tục hỏi những câu hỏi không cần thiết, chỉ để kéo dài thời gian và buộc cô phải tập trung vào anh. Anh cố tình ngồi gần hơn, để hơi thở anh phả vào vai cô mỗi khi anh nghiêng người về phía trước để xem tài liệu.
Mỗi khi cô đưa tay lên, những cử chỉ mềm mại của cô dưới ánh đèn vàng đều bị anh theo dõi một cách tỉ mỉ. Anh hình dung bàn tay anh lướt trên làn da trần ấy, cảm nhận sự mát lạnh của nhung và sự ấm nóng của da thịt.
Sự căng thẳng lên đến đỉnh điểm khi Mạnh Hùng đưa ra một đề xuất táo bạo, yêu cầu Lôi Dương phải nhượng bộ một phần lớn dự án.
"Đó là một sự ép buộc không thể chấp nhận được, Chủ tịch Mạnh," Thanh Vy phản ứng gay gắt.
"Đó là cái giá cho sự hợp tác," anh đáp lại, giọng điệu chuyển sang quyền lực tuyệt đối. Anh nhìn cô chằm chằm, không phải với tư cách đối thủ, mà là một người đàn ông đang ra lệnh. "Tôi không thích bị từ chối, đặc biệt là bởi những thứ tôi thực sự muốn."
Thông điệp đã quá rõ ràng. Cuộc đàm phán kết thúc trong bế tắc, nhưng cả hai đều biết họ đã đạt được một bước tiến nguy hiểm khác trong cuộc chiến cá nhân.
Thanh Vy rời khỏi phòng họp, đi thẳng xuống sảnh. Cô vừa định gọi taxi thì chuông điện thoại vang lên. Là Quang Hải.
"Anh đang ở dưới sảnh chờ em đây, Vy. Anh vừa kết thúc cuộc họp gần đây, anh biết em bận nên đã chủ động ghé qua."
Thanh Vy thấy nhẹ nhõm. Sự hiện diện của Quang Hải lúc này như một hàng rào an toàn cần thiết để ngăn cô không bị Mạnh Hùng nuốt chửng.
Cô bước ra khỏi cửa chính. Quang Hải đứng đó, bảnh bao và lịch thiệp, nở một nụ cười ấm áp. Anh lập tức tiến đến, nắm lấy tay cô, một hành động thân mật nhưng đầy công khai khẳng định vị thế của anh.
"Em thật lộng lẫy, Vy. Chiếc váy này khiến em nổi bật hơn cả mọi ánh đèn. Anh biết em luôn là ngôi sao của mọi nơi em đến." Quang Hải vuốt ve cánh tay cô, thể hiện sự ngưỡng mộ nhẹ nhàng.
Đúng lúc đó, Mạnh Hùng bước ra khỏi cửa. Anh đã dừng lại ngay ngưỡng cửa, chỉ định xem chiếc xe của cô lăn bánh. Nhưng anh lại chứng kiến cảnh tượng này.
Anh thấy Thanh Vy, vẻ đẹp cấm kỵ vừa đốt cháy lý trí anh, đang đứng trong vòng tay của người đàn ông khác.
Quang Hải không chỉ nắm tay cô, anh ta còn nhẹ nhàng đưa tay lên, chỉnh lại cổ áo vest cho cô, sau đó hôn nhẹ lên đỉnh đầu cô, một cử chỉ âu yếm và quen thuộc mà Mạnh Hùng chưa bao giờ được phép làm.
Trong khoảnh khắc đó, Mạnh Hùng cảm thấy một ngọn lửa ghen tuông thô ráp và nguyên thủy bùng cháy trong lồng ngực. Nó không phải là sự tức giận vì thua cuộc trong kinh doanh, mà là sự phẫn nộ của một kẻ săn mồi thấy con mồi của mình bị đánh dấu bởi kẻ khác.
Ánh mắt anh tối sầm lại. Anh nhìn Thanh Vy và Quang Hải, cảm thấy tất cả sự kiềm chế mà anh tự hào đều sụp đổ. Họ trông hoàn hảo bên nhau: địa vị xứng đôi, vẻ ngoài tương xứng, như một bức tranh tuyệt đẹp mà anh không được phép chạm vào.
Vẻ đẹp ngoại lệ của Thanh Vy, trong chiếc váy nhung đen khiêu khích kia, lẽ ra phải chỉ dành cho anh, dành cho sự khao khát không lời của anh, chứ không phải để một gã đàn ông an toàn và nhạt nhẽo như Quang Hải thể hiện quyền sở hữu một cách công khai.
Thanh Vy, trong giây phút nhận ra ánh mắt Mạnh Hùng, cảm thấy một luồng lạnh chạy dọc sống lưng. Cô ngước nhìn Mạnh Hùng. Ánh mắt anh không còn vẻ dụ hoặc nữa, mà là một sự giận dữ bị dồn nén, một lời đe dọa không thể nhầm lẫn.
Cô vội vàng quay đi, kéo Quang Hải lên xe. Cô muốn chạy trốn khỏi Mạnh Hùng, khỏi sức mạnh tàn phá mà ánh mắt anh mang lại.
Mạnh Hùng vẫn đứng đó, bất động. Anh nhìn chiếc xe của họ khuất dần. Tay anh siết chặt đến mức móng tay ghim sâu vào lòng bàn tay.
Anh không thể để người phụ nữ này thuộc về ai khác. Sự tồn tại của Quang Hải, sự công khai của mối quan hệ này, là một sự sỉ nhục đối với Mạnh Hùng.
Anh lấy điện thoại ra, gọi cho thư ký riêng.
"Tôi muốn toàn bộ thông tin về Quang Hải và dự án mà Lôi Dương đang nắm giữ. Tất cả. Từ quá khứ, hiện tại, đến những điểm yếu nhỏ nhất." Giọng anh lạnh lẽo, đầy uy quyền và quyết đoán. "Tôi muốn phá vỡ mối quan hệ của họ. Bằng mọi giá."
Không còn là trò chơi trêu ghẹo nữa. Nhan sắc cấm kỵ của Thanh Vy đã kích hoạt bản năng chiếm hữu tàn bạo nhất trong Mạnh Hùng. Anh sẽ không dừng lại cho đến khi cô, cùng với vẻ đẹp nguy hiểm của cô, hoàn toàn thuộc về anh, bất chấp địa vị hay giao ước xã hội.
Anh sẽ bắt đầu cuộc chiến không phải trên bàn đàm phán, mà là trong bóng tối và quyền lực tuyệt đối của anh.