MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủKhông Thể Cưỡng Lại Nhan Sắc NàyChương 6

Không Thể Cưỡng Lại Nhan Sắc Này

Chương 6

1,334 từ · ~7 phút đọc

Đúng 20 giờ tối Thứ Bảy, Thanh Vy xuất hiện tại Sky Deck, tầng 50 của Tòa nhà Viễn Đông. Cô đã chọn một chiếc váy liền thân màu xanh sapphire, kiểu dáng sang trọng và kín đáo hơn chiếc váy nhung đen hôm trước, nhưng chất liệu lụa satin lại khiến nó mềm mại và ôm sát một cách nguy hiểm mỗi khi cô di chuyển. Cô muốn giữ sự kiêu hãnh và chuyên nghiệp, nhưng cũng không thể phủ nhận cô muốn Mạnh Hùng phải thấy cô đẹp đẽ và đáng khao khát đến mức nào.

Sky Deck là một không gian mở, sang trọng với tầm nhìn 360 độ ra thành phố về đêm. Khu vực Mạnh Hùng chọn là một góc riêng tư, được che chắn bởi rèm lụa mỏng và một vài chậu cây cảnh, chỉ có một chiếc bàn nhỏ và hai chiếc ghế đối diện. Ánh sáng ở đây rất mờ ảo, chủ yếu đến từ những ngọn đèn LED âm sàn và ánh trăng hắt vào, tạo ra một bầu không khí thân mật và lãng mạn tuyệt đối.

Mạnh Hùng đã chờ sẵn. Anh mặc một bộ suit màu xám than lịch lãm, chiếc áo sơ mi đen bên trong càng làm nổi bật vóc dáng mạnh mẽ và ánh mắt sâu thẳm của anh. Anh không đeo cà vạt, chiếc cổ áo mở hờ, một sự thư giãn hiếm thấy, khiến anh trông càng quyến rũ và dễ tiếp cận hơn.

Anh đứng dậy khi cô đến, ánh mắt anh quét qua cô từ đầu đến chân, không che giấu sự ngưỡng mộ và hài lòng.

"Phó Chủ tịch Thanh Vy. Tôi rất mừng vì cô đã giữ lời hứa." Giọng anh trầm ấm, mang một chút âm hưởng chiến thắng.

"Tôi đã nói, tôi chỉ đến để nói chuyện công việc," Thanh Vy đáp lại, cố giữ giọng lạnh lùng.

"Đương nhiên. Mời cô ngồi."

Không có nhân viên phục vụ. Mạnh Hùng tự tay rót rượu vang đỏ vào ly của cô. Đôi tay anh thô ráp nhưng tinh tế, khi rót rượu, cử động chậm rãi của anh khiến cô không thể dời mắt.

"Đây là loại vang tôi yêu thích. Rất phức tạp, giống như cuộc đàm phán của chúng ta," anh nói, nụ cười mê hoặc thoáng qua trên môi.

Thanh Vy nhấp một ngụm, cố gắng không để bị cuốn theo sự thân mật anh đang tạo ra.

"Về 'Dự án Ngọn Hải Đăng' của anh... Tôi không thấy tài liệu nào về nó."

"Vì nó chưa có tài liệu chính thức. Nó là một dự án cá nhân," Mạnh Hùng đặt ly rượu xuống, nghiêm túc nhìn cô. "Tôi đã theo dõi khả năng của cô từ lâu. Cô có tầm nhìn và sự quyết đoán mà tập đoàn tôi đang thiếu ở một số lĩnh vực. Tôi muốn cô hợp tác với tôi trong dự án này, với tư cách cá nhân, không đại diện cho Lôi Dương."

"Anh đang yêu cầu tôi phản bội tập đoàn của tôi," Thanh Vy nhíu mày.

"Không. Tôi đang yêu cầu cô mở rộng tầm nhìn của mình. Đây là một cơ hội lớn, và nó yêu cầu sự tin tưởng tuyệt đối và bí mật giữa hai người chúng ta." Mạnh Hùng nghiêng người về phía trước, khoảng cách giữa họ lại được rút ngắn.

Cái cớ công việc này hoàn toàn hợp lý, nhưng sự căng thẳng không liên quan đến kinh doanh vẫn len lỏi vào từng lời nói. Mạnh Hùng dùng từ ngữ "tin tưởng tuyệt đối," "bí mật," và "cá nhân," khiến cuộc trò chuyện như một lời tán tỉnh ẩn ý.

"Sự tin tưởng đó được xây dựng dựa trên cái gì, thưa Chủ tịch?" Thanh Vy thách thức.

Mạnh Hùng mỉm cười, một nụ cười gợi cảm và nguy hiểm. "Dựa trên sự thẳng thắn về những gì chúng ta thực sự muốn."

Anh không nói rõ anh muốn gì, nhưng ánh mắt anh đã nói tất cả. Nó lướt qua đường viền cổ của cô, dừng lại ở chiếc dây chuyền mảnh dẻ đang ôm lấy cổ cô, sau đó quay lại nhìn thẳng vào mắt cô, như đang dò xét và thăm dò ranh giới cuối cùng của cô.

Để phá vỡ sự căng thẳng này, Thanh Vy đứng dậy và bước ra ban công, nơi không khí lạnh từ trên cao có thể làm cô tỉnh táo. Mạnh Hùng lập tức đi theo.

"Trời lạnh rồi," anh nói, giọng anh gần hơn, ngay phía sau cô.

Thanh Vy chưa kịp phản ứng, Mạnh Hùng đã nhẹ nhàng kéo chiếc khăn choàng cashmere đang vắt trên ghế, và khoác lên vai cô.

Khoảnh khắc đó, cơ thể anh cực kỳ gần cô. Thanh Vy có thể cảm nhận rõ hơi thở ấm áp của anh phả vào gáy mình. Mùi hương nam tính của anh bao bọc lấy cô. Anh dừng lại lâu hơn mức cần thiết khi điều chỉnh chiếc khăn choàng, bàn tay anh chạm nhẹ vào gáy và bờ vai trần của cô qua lớp vải mỏng.

Động chạm này không mãnh liệt như trong thang máy, nhưng nó lại dịu dàng và chủ ý hơn, khiến Thanh Vy cảm thấy mềm lòng và dễ bị tổn thương một cách nguy hiểm.

"Cảm ơn," cô khẽ nói, gần như là một tiếng thì thầm.

"Đừng khách sáo," Mạnh Hùng đáp lại, giọng anh cũng nhỏ hơn, gần gũi hơn. Anh vẫn đứng sát sau lưng cô. "Tôi không thích thấy những thứ đẹp đẽ bị lạnh."

Anh dùng ngón tay lướt nhẹ qua một lọn tóc mai của cô, vén nó sang một bên. Đó là một cử chỉ thân mật và ngang nhiên đến mức Thanh Vy phải siết chặt tay để không quay lại đối diện với anh.

"Chủ tịch Mạnh. Chúng ta đang lạc đề."

"Đang đề cập đến sự hợp tác," anh đính chính, giọng anh mang theo sự trêu chọc. "Tôi cần biết, cô có thể tin tưởng vào bản năng và mạo hiểm vì một điều gì đó lớn lao hơn sự an toàn hiện tại hay không."

Anh đưa tay ra, đặt cạnh tay cô trên lan can. Không chạm vào, nhưng khoảng cách giữa hai bàn tay chỉ còn vài milimet. Sự căng thẳng dồn nén đến mức chỉ cần một cử động nhỏ, ranh giới sẽ bị phá vỡ.

Thanh Vy quay người lại, đối diện với anh, buộc mình phải nhìn thẳng vào đôi mắt anh.

"Tôi sẽ không mạo hiểm mà không có sự đảm bảo."

"Sự đảm bảo của tôi nằm ở đây," Mạnh Hùng nói, anh tiến sát hơn một bước. Anh không nói về tiền bạc hay hợp đồng. Anh nhấn mạnh vào sự hấp dẫn đang bủa vây giữa họ. "Tôi đảm bảo, cô sẽ không bao giờ cảm thấy nhạt nhẽo khi ở bên tôi."

Anh đưa tay lên, không chạm vào mặt cô, mà chỉ vuốt nhẹ mái tóc cô gần thái dương. Cái chạm này, chỉ trên tóc, lại mang đầy tính gợi cảm và hứa hẹn.

"Hãy nghĩ về nó, Phó Chủ tịch Thanh Vy. Hãy nghĩ về những gì chúng ta có thể đạt được, nếu cô dám phá vỡ quy tắc."

Anh không cho cô câu trả lời. Anh chỉ để lại dư vị của sự khiêu khích và cám dỗ trong không khí.

Thanh Vy biết, cô phải rời đi. Ngay lập tức.

"Tôi sẽ trả lời anh vào đầu tuần sau," cô nói dứt khoát.

Mạnh Hùng mỉm cười, một nụ cười chiến thắng nhẹ nhàng. Anh không níu kéo. Anh biết, lời mời đã được đặt ra.

"Tôi sẽ chờ đợi câu trả lời của cô, Thanh Vy." Lần đầu tiên, anh gọi tên cô một cách riêng tư và thân mật như vậy.

Khi Thanh Vy vội vã rời khỏi Sky Deck, cô không chỉ mang theo hương vị rượu vang đỏ mà còn mang theo mùi hương nam tính và sự ấm áp từ chiếc khăn choàng của Mạnh Hùng. Cô biết, cô đã sa lầy vào ván cờ này.