Sau khi rời khỏi Sky Deck, Thanh Vy lái xe về nhà trong sự mơ hồ và hoang mang. Chiếc khăn choàng cashmere của Mạnh Hùng vẫn nằm trên ghế phụ, giữ lại hơi ấm và mùi hương quyền lực của anh. Cô đã không trả lại nó.
Sự thân mật và cá nhân trong cuộc trò chuyện vừa rồi đã vượt quá ranh giới công việc cô tự đặt ra. Cô đã không từ chối Mạnh Hùng một cách dứt khoát. Thay vào đó, cô hứa hẹn một câu trả lời, chấp nhận kéo dài sự cám dỗ này.
Về đến căn hộ, Thanh Vy không mở đèn. Cô đi thẳng vào phòng khách, rót cho mình một ly rượu mạnh và uống cạn. Cô cần sự mê man của cồn để làm dịu đi sự căng thẳng đang sôi sục trong tâm trí.
Cô nhìn vào chiếc khăn choàng. Sự ấm áp của nó khiến cô cảm thấy nhu nhược và yếu đuối. Cô biết mình đang ở trên bờ vực của sự phản bội đối với Quang Hải, đối với chính địa vị và nguyên tắc của mình.
Mạnh Hùng đã thành công. Anh đã khiến cô khao khát sự nguy hiểm và mãnh liệt mà anh mang lại, thay vì sự ổn định và an toàn của vị hôn phu.
Khoảng nửa đêm, Thanh Vy đã uống khá nhiều. Đầu óc cô trở nên quay cuồng, những cảm xúc bị kiềm nén bấy lâu bỗng trở nên mềm yếu và dễ bị tổn thương. Cô dựa vào cửa sổ, nhìn ra thành phố lấp lánh như những vì sao, nhưng hình ảnh Mạnh Hùng lại chiếm lấy toàn bộ tầm nhìn của cô.
Cô đưa tay lên, chạm vào môi mình. Cô khao khát cảm giác đột phá, khao khát sự táo bạo và mạo hiểm mà cô chưa từng dám đối diện.
Trong lúc mơ hồ vì men say, cô cầm điện thoại lên. Cô không định gọi, nhưng ngón tay cô lại vô thức bấm vào số của Mạnh Hùng.
Mạnh Hùng bắt máy ngay lập tức. Giọng anh trầm ấm, hơi khàn, như thể anh cũng đang đợi cô.
"Thanh Vy? Cô gọi cho tôi."
Cô im lặng. Chỉ có tiếng thở dốc nặng nề của cô vọng lại qua đường dây.
"Cô đang ở đâu? Có chuyện gì sao?" Giọng anh lộ rõ sự lo lắng và quyền lực muốn kiểm soát tình hình.
"Tôi... tôi muốn biết," Thanh Vy thì thầm, giọng cô đứt quãng vì men rượu. "Tại sao lại là tôi? Không phải bất cứ người phụ nữ nào khác?"
Mạnh Hùng im lặng một giây, sau đó anh cười nhẹ. Nụ cười đó mê hoặc và ám ảnh qua điện thoại.
"Vì cô là cấm kỵ, Thanh Vy. Cô thuộc về một nơi tôi không nên chạm vào. Nhưng vẻ đẹp của cô lại là thứ tôi không thể cưỡng lại. Và cô, cô cũng muốn tôi chạm vào cô."
Câu nói đó như một lời tuyên án, một sự thấu hiểu trần trụi về những gì đang diễn ra trong lòng cô. Cô không thể phủ nhận.
"Tôi không muốn..." Thanh Vy cố gắng phản đối, nhưng giọng cô lại trở nên yếu ớt và run rẩy.
"Dối lòng," Mạnh Hùng cắt ngang, giọng anh chứa đầy sự ép buộc và thân mật. "Cô đang say. Cô đang cô đơn. Cô đang nhớ chiếc khăn choàng của tôi, và cô đang nhớ cách tôi nhìn vào cổ cô."
"Dừng lại!" Cô gần như gào lên, nhưng không có sức lực.
"Không. Tôi sẽ không dừng lại. Hãy mở cửa. Tôi đang ở dưới tòa nhà của cô."
Thanh Vy choáng váng. "Anh... anh làm gì ở đó?"
"Cô nghĩ tôi sẽ để cô say rượu một mình sau khi chúng ta vừa chia sẻ một buổi tối riêng tư như vậy sao?" Giọng anh chứa đầy sự chiếm hữu tuyệt đối. "Mở cửa, Vy. Tôi cần thấy cô."
Thanh Vy vật lộn với chiếc khóa cửa. Lý trí cô bảo phải dừng lại, nhưng cơ thể cô, bị men rượu làm cho mềm mại và dễ bảo, lại tuân theo lời ra lệnh của anh.
Khi cô mở cửa, Mạnh Hùng đứng đó. Anh không còn bộ suit lịch lãm, chỉ mặc áo phông đen và quần jeans, đơn giản nhưng càng tôn lên sự mạnh mẽ và hoang dã của anh.
Anh bước vào, đóng cửa lại. Anh nhìn thấy sự yếu đuối và sự lả lơi trong ánh mắt say xỉn của cô.
"Cô đã uống bao nhiêu rồi?" Giọng anh dịu lại, nhưng vẫn có sự ra lệnh.
"Không nhiều..."
Mạnh Hùng tiến lại gần. Anh đặt tay lên má cô, ngón cái vuốt ve gò má nóng bừng của cô. Thanh Vy không né tránh. Cô nhắm mắt lại, phó mặc cho sự tiếp xúc này.
"Cô không thể uống rượu khi cô còn nợ tôi một câu trả lời," anh thì thầm. Hơi thở anh ấm nóng và mang theo mùi hương quyến rũ đặc trưng.
Thanh Vy mở mắt ra. Cô nhìn vào đôi mắt anh, thăm thẳm và đầy ám ảnh trong bóng tối. Cô đưa tay lên, chạm nhẹ vào cổ áo anh, một cử chỉ dò xét và mạo hiểm.
"Tôi... tôi sợ anh," cô thú nhận, giọng cô yếu ớt.
"Đừng sợ tôi. Hãy sợ những gì cô không dám làm," Mạnh Hùng nói.
Anh nghiêng người, hạ thấp đầu xuống. Anh không hôn môi cô. Anh chỉ áp môi mình lên thái dương cô, một nụ hôn dịu dàng nhưng lại mang đầy tính sở hữu. Sau đó, anh lướt môi mình xuống gò má, xuống xương hàm sắc nét, và cuối cùng, chạm khẽ vào góc môi cô.
Nụ hôn này, chỉ là một cái chạm mơ hồ và cấm kỵ, nhưng nó lại mang sức nặng của cả một lời thú nhận và lời hứa.
Thanh Vy cảm thấy một luồng điện mãnh liệt chạy qua toàn bộ cơ thể. Cô vòng tay qua cổ anh, kéo anh lại, khao khát một nụ hôn thật sự, một sự giải thoát cho mọi căng thẳng.
Nhưng Mạnh Hùng lại rút lui.
Anh đặt hai tay lên vai cô, đẩy cô ra một khoảng cách nhỏ, đủ để anh có thể nhìn thẳng vào đôi mắt đầy khao khát của cô.
"Chưa phải bây giờ," anh nói, giọng anh trầm khàn, đầy sự kiềm chế đau đớn. "Tôi không muốn nụ hôn đầu tiên của chúng ta diễn ra khi cô say. Tôi muốn cô tỉnh táo, Thanh Vy. Tôi muốn cô tự nguyện dâng hiến. Đến lúc đó, cô sẽ không thể đẩy tôi ra được nữa."
Anh hôn lên trán cô, một cái hôn trấn an nhưng cũng là một lời tuyên bố. Sau đó, anh quay lưng lại, bước nhanh ra khỏi căn hộ.
Thanh Vy đứng đó, lảo đảo và mất phương hướng. Cô đưa tay lên chạm vào môi mình, cảm giác chạm khẽ của anh vẫn còn đó. Anh đã dừng lại, nhưng hành động đó còn khiêu khích và gợi cảm hơn bất kỳ sự chiếm hữu nào.
Cô ngã xuống sàn, cảm thấy một sự rung động mãnh liệt và tuyệt vọng. Cô đã phản bội Quang Hải không chỉ bằng ý nghĩ, mà bằng cả sự khao khát không thể chối từ trong ánh mắt.