Sáng Thứ Hai, Thanh Vy bước vào công ty với tâm trạng hoàn toàn khác biệt. Cơn say đêm Thứ Bảy đã qua đi, nhưng cảm giác tội lỗi và sự ám ảnh thì không. Cô đã không thể ngủ yên. Nụ hôn chạm khẽ nhưng mãnh liệt của Mạnh Hùng, cùng với quyết định rút lui đầy quyền lực của anh, đã khiến cô nhận ra: cô không còn là người nắm quyền kiểm soát nữa.
Thanh Vy hiểu rõ rằng nếu cô không bước vào cái bẫy mà Mạnh Hùng giăng ra, anh ta sẽ tiếp tục quấy nhiễu cuộc sống riêng tư và công việc của cô, khiến cô không thể yên ổn. Quyết định duy nhất, dù nguy hiểm, là đối mặt. Cô sẽ tham gia vào trò chơi này, nhưng với điều kiện cô phải là người đặt ra một số luật lệ.
Khoảng 9 giờ sáng, Mạnh Hùng nhận được tin nhắn từ Thanh Vy:
Tôi chấp nhận lời mời "Dự án Ngọn Hải Đăng" của anh. Gửi tôi đề xuất chính thức. Và chúng ta cần thảo luận về quy tắc của sự hợp tác này.
Tin nhắn này ngay lập tức nhận được phản hồi.
Rất thông minh, Thanh Vy. Dự án không có đề xuất chính thức. Quy tắc chỉ có một: Lắng nghe tôi. Tôi sẽ gửi địa điểm và thời gian gặp mặt. Tối nay, 21:00.
Sự kiêu ngạo và chiếm hữu đó khiến Thanh Vy bực bội, nhưng cũng không thể phủ nhận sự kích thích mà anh ta mang lại.
Đúng 21 giờ tối, Thanh Vy xuất hiện tại địa điểm Mạnh Hùng hẹn: một căn hộ penthouse nằm ở một tòa nhà hoàn toàn khác, cách xa trụ sở Viễn Đông và khu vực sinh sống của cô. Căn hộ này còn riêng tư và kín đáo hơn cả Sky Deck.
Khi Thanh Vy bước vào, cô thấy Mạnh Hùng đứng bên cửa sổ kính lớn, phòng khách rộng rãi được thiết kế theo phong cách tối giản, sử dụng tông màu đen, trắng và xám lạnh. Ánh sáng duy nhất là ánh đèn hắt từ thành phố và một ngọn đèn sàn mờ ảo.
"Cô đến đúng giờ," Mạnh Hùng nói. Lần này, anh mặc một chiếc áo len cổ lọ màu đen, tôn lên bờ vai rộng lớn và khí chất uy quyền.
"Tôi đã nói, tôi muốn thảo luận về quy tắc," Thanh Vy đi thẳng vào vấn đề.
Mạnh Hùng rót một ly nước lọc cho cô, đặt lên bàn. "Quy tắc của tôi rất đơn giản. Không ràng buộc, không công khai, và chỉ gặp nhau khi tôi muốn."
Thanh Vy cau mày. "Anh đang xem tôi là gì? Tôi không chấp nhận điều khoản đó."
"Cô đến đây, cô đã chấp nhận rồi," Mạnh Hùng tiến lại gần cô. Anh dùng ánh mắt sắc lạnh và quyết đoán để dồn ép cô. "Dự án này là cá nhân và bí mật. Nó đòi hỏi sự phục tùng từ cô, ít nhất là trong khuôn khổ của mối quan hệ này. Cô không thể mang địa vị Phó Chủ tịch của Lôi Dương vào đây."
Anh đưa tay lên, chạm nhẹ vào cổ cô, nơi anh đã cài lại chiếc khuy áo hôm trước. Cử chỉ này đã trở thành một dấu hiệu riêng tư giữa họ.
"Hãy rõ ràng, Thanh Vy. Đây không phải là một mối quan hệ công bằng. Tôi có quyền lực trong tay, và cô có vẻ đẹp cấm kỵ mà tôi khao khát. Đây là một giao kèo trao đổi. Tôi cần sự hợp tác của cô, và cô cần sự bảo vệ (hoặc sự kích thích mà cô đã tìm kiếm) từ tôi."
Thanh Vy cảm thấy tức giận vì sự ngang ngược của anh, nhưng lại không thể phủ nhận sự hấp dẫn từ những lời nói trần trụi đó. Anh đã nhìn thấu cô.
"Vậy thì tôi cũng có quy tắc," Thanh Vy nói, giọng cô cứng rắn. Cô đưa tay lên, nắm lấy cổ tay Mạnh Hùng đang chạm vào cổ mình. Hành động này không phải là đẩy ra, mà là một sự khẳng định về sự ngang bằng trong khoảnh khắc đó. "Quy tắc của tôi là: Không ai được làm tổn thương Quang Hải. Anh ta không liên quan đến trò chơi này."
Mạnh Hùng nhìn vào bàn tay cô đang nắm cổ tay anh. Lực nắm của cô tuy yếu ớt nhưng đầy quyết tâm. Anh mỉm cười, nụ cười quyến rũ và bí ẩn.
"Tôi không bao giờ làm tổn thương những thứ không liên quan. Nhưng Thanh Vy, nếu cô tiếp tục để Quang Hải công khai khẳng định quyền sở hữu của anh ta đối với cô, điều đó sẽ khiến tôi cảm thấy bị xúc phạm."
Anh nhẹ nhàng kéo tay cô ra khỏi cổ tay mình, nhưng không buông ra. Anh đặt tay cô lên ngực anh, nơi cô có thể cảm nhận được nhịp tim mạnh mẽ đang đập dưới lớp áo len.
"Quy tắc thứ hai của cô là gì?"
Thanh Vy cố gắng lấy lại hơi thở. Sự gần gũi này đang làm cô mềm yếu.
"Quy tắc thứ hai: Không được chạm vào tôi, trừ khi tôi cho phép."
Mạnh Hùng bật cười lớn, một tiếng cười trầm ấm vang vọng trong căn phòng vắng.
"Thật là một quy tắc vô lý." Anh đưa ngón tay lướt nhẹ lên xương hàm cô. "Cô nghĩ cô có thể ngồi đây, khiêu khích tôi bằng vẻ đẹp ngoại lệ đó, và tôi sẽ không chạm vào cô sao?"
Anh áp sát mặt cô, ánh mắt nhấn mạnh vào sự khao khát không thể che giấu.
"Giao kèo được thực hiện, Thanh Vy. Chúng ta sẽ làm việc. Chúng ta sẽ gặp nhau bí mật. Cô có thể đặt ra quy tắc, nhưng cô phải chấp nhận rằng tôi sẽ phá vỡ chúng."
Anh buông tay cô ra, quay lưng về phía cửa sổ, kết thúc cuộc đàm phán một cách đột ngột.
"Về đi. Hãy nghĩ về những gì cô vừa đồng ý. Ngày mai, tôi sẽ gửi cho cô một số tài liệu. Và đừng bao giờ nhắc đến Quang Hải khi ở trong căn hộ này."
Thanh Vy đứng đó, cảm thấy sự giận dữ và hối hận dâng trào. Cô đã thất bại trong việc thiết lập ranh giới. Mạnh Hùng đã biến sự hợp tác này thành một sân chơi của riêng anh ta, nơi cô chỉ là con mồi đang cố gắng chạy trốn khỏi sự cám dỗ không thể cưỡng lại.
Khi Thanh Vy bước ra khỏi căn hộ, cô mang theo một sự thật đáng sợ: Giao kèo đã được thiết lập. Cô đã chính thức bước vào một mối quan hệ cấm kỵ, nơi nhan sắc của cô là chất xúc tác, và quyền lực của Mạnh Hùng là luật lệ.