Ánh nắng buổi sáng tại Thượng Hải hắt lên lớp kính cường lực của tòa nhà tập đoàn Thẩm Thị một vẻ lạnh lùng và xa hoa. Giang Vãn Ý chỉnh lại cổ áo sơ mi trắng, kiểm tra lại tệp hồ sơ trong tay một lần cuối. Cô biết vị sếp tổng bên trong là ai. Sau mười năm không gặp, cậu nhóc hay bám đuôi cô khóc nhè ngày xưa giờ đã trở thành người đàn ông quyền lực nhất nhì giới kinh doanh.
Cánh cửa gỗ gõ đỏ mở ra, mùi hương gỗ đàn hương quen thuộc phả vào cánh mũi. Thẩm Kỷ Ngôn ngồi sau bàn làm việc rộng lớn, bóng lưng thẳng tắp, gương mặt tuấn tú nhưng lại toát ra vẻ cao ngạo khó gần. Anh không ngước mắt lên, chỉ lạnh nhạt lật qua tờ sơ yếu lý lịch rồi dùng đầu bút gõ nhẹ xuống mặt bàn. Thanh âm của anh trầm thấp, mang theo sự áp bức rõ rệt của một người đứng đầu.
Thẩm Kỷ Ngôn đẩy tờ hồ sơ sang một bên rồi chậm rãi ngước nhìn người phụ nữ đối diện. Ánh mắt anh khựng lại trong giây lát khi chạm phải đôi mắt trong veo đầy vẻ thách thức của Giang Vãn Ý. Ký ức về một thời thơ ấu bị cô quay như dế hiện về khiến cơ hàm anh khẽ siết chặt. Anh nở một nụ cười không nồng ấm, thanh âm đầy vẻ mỉa mai rằng hồ sơ của cô tuy đẹp nhưng Thẩm Thị không thiếu nhân tài, đặc biệt là những người có quá khứ quá hiểu rõ lãnh đạo. Anh dứt khoát tuyên bố cô không phù hợp và yêu cầu cô rời đi ngay lập tức.
Giang Vãn Ý không hề nao núng, cô khẽ mỉm cười rồi từ tốn lấy ra một chiếc phong bì nhỏ từ trong túi xách. Cô đặt nó lên bàn, nhẹ nhàng đẩy về phía anh. Bên trong không phải là bằng cấp hay thư giới thiệu, mà là một bức ảnh cũ đã hơi ngả vàng. Trong ảnh, một cậu nhóc chừng năm tuổi đang mếu máo, nước mắt nước mũi tèm lem, đầu đội một chiếc vương miện nhựa hồng của con gái, tay thì níu chặt lấy vạt áo của một cô bé đang cười đắc thắng.
Sắc mặt Thẩm Kỷ Ngôn thay đổi ngay tức khắc từ xanh sang trắng rồi dần dần chuyển sang đỏ vì xấu hổ. Anh vội vàng chộp lấy bức ảnh nhưng Giang Vãn Ý đã nhanh tay thu lại, thong dong cất vào túi như một món báu vật. Cô nhìn thẳng vào mắt anh, giọng nói trong trẻo vang lên giữa căn phòng yên tĩnh. Cô bảo rằng Thẩm Tổng bận trăm công nghìn việc chắc hẳn đã quên lời hứa năm xưa rằng sẽ làm trâu làm ngựa để cô sai bảo. Cô còn nhấn mạnh nếu bức ảnh này vô tình xuất hiện trên bảng tin nội bộ của tập đoàn, hình tượng lạnh lùng của anh chắc chắn sẽ tan thành mây khói trong một nốt nhạc.
Thẩm Kỷ Ngôn nghiến răng nhìn người con gái trước mặt. Cô vẫn vậy, vẫn luôn biết cách nắm thóp anh một cách chính xác nhất. Anh hiểu rằng nếu hôm nay không nhận cô vào làm, cô nhất định sẽ có trăm phương nghìn kế để khiến anh không yên ổn. Sau một hồi im lặng đến nghẹt thở, anh dùng tay nới lỏng cà vạt, hừ lạnh một tiếng rồi yêu cầu cô ra ngoài làm thủ tục nhận việc tại phòng nhân sự. Anh cũng không quên đe dọa rằng sẽ khiến cô hối hận vì đã bước chân vào đây. Giang Vãn Ý chỉ mỉm cười kiêu ngạo, quay lưng rời đi với tâm thế của một kẻ chiến thắng, để lại Thẩm Kỷ Ngôn ngồi đó với nỗi uất ức kéo dài từ thời thơ ấu đến tận bây giờ. Cuộc chiến thực sự giữa hai người chỉ mới chính thức bắt đầu từ khoảnh khắc cánh cửa kia khép lại.