Giang Vãn Ý bước vào văn phòng vào đúng tám giờ sáng ngày hôm sau với phong thái tự tin như một nữ chiến binh chuẩn bị ra trận. Tuy nhiên, sự chào đón mà cô nhận được từ Thẩm Kỷ Ngôn lại không phải là một chiếc bàn làm việc tiện nghi trong phòng thư ký, mà là một căn phòng lưu trữ nằm sâu ở cuối hành lang tầng ba mươi. Căn phòng rộng lớn chất đầy những chồng hồ sơ cao quá đầu người, bụi bặm bám phủ trên những chiếc giá sắt lạnh lẽo.
Thẩm Kỷ Ngôn đứng tựa lưng vào khung cửa, hai tay khoanh trước ngực, đôi mắt lộ rõ vẻ đắc ý khi nhìn thấy sự ngỡ ngàng thoáng qua trên gương mặt Giang Vãn Ý. Anh hất hàm về phía những chồng tài liệu ngổn ngang rồi thông báo rằng đây là toàn bộ hồ sơ khách hàng và dự án của tập đoàn trong suốt năm năm qua đã bị xáo trộn sau kỳ kiểm toán. Nhiệm vụ của cô là phải phân loại, đánh mã số và sắp xếp lại toàn bộ một ngàn bộ hồ sơ này theo thứ tự bảng chữ cái và thời gian. Điều kiện tiên quyết là mọi thứ phải hoàn tất trước khi anh bước vào cuộc họp quan trọng lúc tám giờ sáng mai.
Giang Vãn Ý lướt mắt nhìn qua biển giấy tờ khổng lồ, thầm hiểu đây chính là đòn trả đũa đầu tiên của Thẩm Tổng dành cho bức ảnh ngày hôm qua. Cô không hề than vãn hay oán trách, chỉ lẳng lặng tháo chiếc đồng hồ đeo tay ra đặt lên bàn rồi xắn tay áo sơ mi lên quá khuỷu tay. Cô ngước mắt nhìn anh, nụ cười vẫn giữ nguyên vẻ điềm tĩnh thường thấy, thậm chí còn pha chút khiêu khích khi hỏi anh rằng liệu có phần thưởng nào nếu cô hoàn thành sớm hơn thời hạn hay không. Thẩm Kỷ Ngôn chỉ lạnh lùng đáp lại bằng một cái cười khẩy rồi xoay người bước đi, bỏ lại một câu nói đầy hàm ý rằng nếu cô không làm được thì tốt nhất nên tự mình thu dọn hành lý và biến mất cùng tấm ảnh kia.
Thời gian trôi qua trong tiếng lật giấy sột soạt và tiếng gõ phím đều đặn của Giang Vãn Ý. Khi toàn bộ nhân viên tập đoàn Thẩm Thị đã tan làm, đèn trong các phòng ban lần lượt tắt ngấm, chỉ còn duy nhất căn phòng lưu trữ vẫn sáng rực ánh đèn huỳnh quang. Giữa đêm khuya thanh vắng, cô ngồi bệt dưới sàn nhà, xung quanh là vô số tập hồ sơ đầy màu sắc. Lưng cô bắt đầu mỏi nhừ và đôi mắt cũng trở nên cay sè vì bụi giấy, nhưng lòng kiêu hãnh của một người từng bảo vệ Thẩm Kỷ Ngôn suốt thời thơ ấu không cho phép cô bỏ cuộc. Cô thầm nghĩ nếu mười năm trước cô có thể bảo vệ anh khỏi lũ trẻ hàng xóm, thì mười năm sau cô nhất định có thể khuất phục được sự làm khó này của anh.
Đến khoảng ba giờ sáng, cửa phòng lưu trữ đột ngột mở ra một lần nữa. Thẩm Kỷ Ngôn bước vào với một cốc cà phê nóng trên tay, vẻ mặt anh có chút phức tạp khi chứng kiến bóng dáng nhỏ bé đang miệt mài giữa mớ hỗn độn. Anh định lên tiếng mỉa mai nhưng khi nhìn thấy vệt bụi xám xịt dính trên má và vẻ phờ phạc trên khuôn mặt cô, những lời định nói lại nghẹn lại nơi cổ họng. Anh đặt cốc cà phê xuống một chiếc bàn trống gần đó mà không nói một lời nào rồi quay lưng đi thẳng về phía phòng làm việc của mình, nơi anh cũng đã thức trắng đêm để xử lý hợp đồng.
Khi ánh bình minh đầu tiên xuyên qua lớp kính văn phòng, Giang Vãn Ý đứng dậy, vươn vai một cái thật dài sau khi đặt bộ hồ sơ cuối cùng vào đúng vị trí. Tám giờ sáng, Thẩm Kỷ Ngôn xuất hiện với vẻ ngoài chỉn chu nhưng đôi mắt lại hằn lên vài tia máu vì thiếu ngủ. Anh kinh ngạc khi nhìn thấy căn phòng lưu trữ vốn dĩ bừa bãi giờ đây đã trở nên ngăn nắp đến lạ kỳ, từng tập hồ sơ được dán nhãn màu sắc rõ ràng. Giang Vãn Ý đứng đó, dù sắc mặt có chút nhợt nhạt nhưng đôi mắt vẫn sáng quắc vẻ đắc thắng. Cô tiến lại gần anh, nhẹ nhàng đưa cho anh một danh mục tóm tắt đã được in ấn đẹp đẽ và nói rằng nhiệm vụ đã hoàn thành, sau đó không quên nhắc nhở sếp tổng rằng đã đến giờ họp. Thẩm Kỷ Ngôn nhìn bản danh mục hoàn hảo trong tay, thầm nhận ra rằng mình đã đánh giá thấp sự kiên trì của người con gái này, và cuộc chơi giữa họ có lẽ sẽ còn kéo dài hơn anh tưởng.