Sau đêm thức trắng ở phòng lưu trữ, Giang Vãn Ý không hề tỏ ra mệt mỏi mà trái lại, tinh thần cô vô cùng phấn chấn. Cô hiểu rằng trong cuộc chiến tâm lý này, nếu chỉ biết chịu đựng thì Thẩm Kỷ Ngôn sẽ càng lấn tới. Để kỷ niệm ngày thứ hai đi làm và cũng là để đáp lễ cho một ngàn bộ hồ sơ đêm qua, cô quyết định sẽ dành cho vị Chủ tịch cao ngạo một bất ngờ không thể nào quên ngay tại bàn ăn.
Đến giờ nghỉ trưa, Giang Vãn Ý thong thả bước vào phòng làm việc của Thẩm Kỷ Ngôn với chiếc túi giấy sang trọng trên tay. Lúc này, anh đang tập trung xử lý một biểu đồ tài chính, chân mày hơi nhướng lên khi thấy cô xuất hiện đúng giờ một cách lạ thường. Anh thản nhiên nhắc nhở cô rằng nhiệm vụ của thư ký là phải chăm lo tốt cho dạ dày của lãnh đạo, và anh kỳ vọng vào một bữa trưa thanh đạm, tinh tế để bù lại một đêm thiếu ngủ. Vãn Ý mỉm cười dịu dàng, đôi tay thoăn thoắt bày biện từng hộp thức ăn lên chiếc bàn trà bằng đá cẩm thạch, miệng không quên giới thiệu đây là những món ăn vô cùng bổ dưỡng, được chuẩn bị đặc biệt để giúp sếp tổng "thanh lọc" tâm hồn.
Khi nắp hộp cuối cùng được mở ra, sắc mặt của Thẩm Kỷ Ngôn ngay lập tức biến thành màu xanh mét. Mùi hương nồng nặc và đặc trưng của món mướp đắng xào trứng cùng canh mướp đắng nhồi thịt lan tỏa khắp căn phòng kín. Đối với nhiều người, đây là món ăn ngon, nhưng với Thẩm Kỷ Ngôn, mướp đắng chính là "kẻ thù không đội trời chung" từ thuở nhỏ. Chỉ cần nhìn thấy những miếng mướp xanh thẫm ấy, ký ức về những lần bị Giang Vãn Ý ép ăn đến mức bật khóc năm sáu tuổi lại ùa về như một cơn ác mộng.
Anh nhìn chằm chằm vào đĩa thức ăn rồi ngước lên nhìn cô, giọng nói run lên vì cố kiềm chế cơn giận, hỏi cô rằng cô có biết bản thân đang làm gì không. Giang Vãn Ý chớp chớp đôi mắt đầy vẻ vô tội, cô thản nhiên nhắc lại rằng thuốc đắng dã tật, mướp đắng giải nhiệt, rất tốt cho những người đang có hỏa khí trong người như Thẩm Tổng. Cô còn cố tình gắp một miếng thật lớn đặt vào bát của anh, dùng giọng điệu dỗ dành trẻ con năm xưa để nói rằng nếu anh không ăn hết, cô sẽ cảm thấy rất hụt hẫng vì tấm lòng của mình bị phớt lờ.
Thẩm Kỷ Ngôn đứng hình mất vài giây. Anh nhìn miếng mướp đắng trong bát rồi nhìn nụ cười ẩn chứa tia quái gở của cô. Trong thâm tâm, anh biết rõ cô đang dùng danh nghĩa quan tâm để trả đũa công khai. Các nhân viên đi ngang qua cửa phòng hé mở đều nhìn thấy cảnh tượng thư ký mới đang tận tình chăm sóc chủ tịch, khiến họ không khỏi trầm trồ về sự chuyên nghiệp và chu đáo của cô. Để giữ vững hình tượng một vị lãnh đạo quyết đoán và không muốn bị cô xem thường, Thẩm Kỷ Ngôn nghiến răng, nhắm mắt nuốt chửng miếng mướp đắng đắng ngắt vào cuống họng.
Mỗi một miếng anh nuốt xuống đều cảm thấy như đang nếm trải mùi vị của sự thất bại. Trong khi đó, Giang Vãn Ý ngồi đối diện, thong thả thưởng thức bữa trưa ngon lành của riêng mình với vẻ đắc thắng không giấu diếm. Sau khi bữa trưa "tra tấn" kết thúc, Thẩm Kỷ Ngôn uống liền ba cốc nước lọc để át đi vị đắng, anh nhìn cô bằng ánh mắt sắc lạnh và tuyên bố rằng món nợ này anh sẽ ghi lại kỹ càng. Giang Vãn Ý chỉ thu dọn hộp cơm rồi thản nhiên rời đi, để lại một câu nói đầy dư vị rằng cô rất mong chờ xem thực đơn ngày mai anh muốn chọn là gì. Cuộc chiến văn phòng giờ đây đã chính thức lan sang lĩnh vực ẩm thực, nơi mà mỗi bữa ăn đều có thể trở thành một ván bài lật ngửa.