Tiếng chuông điện thoại tối thứ Sáu vang lên như một mệnh lệnh không thể chối từ. Giang Vãn Ý vừa rời khỏi tòa nhà tập đoàn Thẩm Thị với đôi chân mỏi nhừ thì nhận được cuộc gọi từ mẹ. Bà Giang dùng giọng điệu khẩn thiết pha chút nghiêm trọng, yêu cầu cô phải có mặt tại nhà hàng Tây uy tín nhất Thượng Hải ngay lập tức để tham dự một buổi tiệc gia đình quan trọng. Vãn Ý không mảy may nghi ngờ, cô vội vàng thay một chiếc váy lụa đơn giản nhưng thanh lịch rồi bắt xe đến điểm hẹn, lòng thầm nghĩ chắc hẳn lại là một buổi họp mặt bạn bè cũ của mẹ.
Khi phục vụ mở cánh cửa phòng bao riêng tư, Giang Vãn Ý sững người trước cảnh tượng bên trong. Tại bàn tiệc tròn được trang trí cầu kỳ bằng hoa hồng trắng, mẹ cô đang cười nói rôm rả với một người phụ nữ sang trọng khác mà cô nhận ra ngay lập tức, đó là phu nhân nhà họ Thẩm. Nhưng điều khiến cô kinh ngạc nhất chính là người đàn ông đang ngồi đối diện với bà Thẩm, gương mặt anh cũng đang tràn đầy vẻ ngỡ ngàng và khó chịu không kém gì cô. Thẩm Kỷ Ngôn mặc một bộ âu phục sẫm màu, đôi mắt nheo lại khi nhìn thấy Vãn Ý bước vào. Anh vừa trải qua một ngày bị cô hành hạ bằng thực đơn mướp đắng, giờ đây lại phải đối mặt với cô trong một bối cảnh không thể tin nổi.
Hai bà mẹ thấy hai đứa con đứng chôn chân tại chỗ thì vội vàng đứng dậy, người kéo tay, người đẩy vai, nhiệt tình ép cả hai ngồi xuống cạnh nhau. Bà Thẩm không để họ kịp lên tiếng phản kháng, liền đi thẳng vào vấn đề chính bằng giọng nói đầy hào hứng. Bà bảo rằng hai gia đình vốn là giao tình lâu đời, Kỷ Ngôn và Vãn Ý lại là thanh mai trúc mã, hiểu rõ tính nết nhau từ bé. Vì cả hai đều đã đến tuổi lập gia đình mà vẫn cứ mải mê công việc, nên hai bên người lớn đã tự ý quyết định tổ chức buổi "xem mắt" chính thức này để thúc đẩy tiến độ.
Bầu không khí trong phòng bao bỗng chốc trở nên đông đặc. Thẩm Kỷ Ngôn hắng giọng, định lên tiếng giải thích về mối quan hệ oan gia hiện tại ở công ty, nhưng mẹ anh đã nhanh chóng chặn họng bằng cách kể lại những kỷ niệm ngày xưa anh từng bám đuôi Vãn Ý như thế nào. Mẹ Vãn Ý cũng không kém cạnh khi tiếp lời, bà nhắc lại lời hứa hôn thời trẻ của hai gia đình và nhấn mạnh rằng hiện tại Vãn Ý đang làm thư ký cho Kỷ Ngôn thì đúng là "lửa gần rơm lâu ngày cũng bén". Cả hai người trẻ chỉ biết cúi đầu nhìn vào đĩa thức ăn, cảm giác như đang bị đưa lên giàn thiêu của sự sắp đặt.
Giang Vãn Ý dưới gầm bàn khẽ dùng mũi giày cao gót chạm vào chân Thẩm Kỷ Ngôn, ra hiệu cho anh phải nói gì đó để giải vây. Kỷ Ngôn nghiến răng, cơn đau từ chân truyền lên đại não khiến anh càng thêm bực bội. Anh ngước lên, cố gắng giữ giọng điệu bình tĩnh nhất có thể, thưa với hai vị phu nhân rằng chuyện tình cảm không thể cưỡng cầu và hiện tại cả hai đang có mối quan hệ công việc rất "căng thẳng". Thế nhưng, bà Thẩm chỉ cười xòa, bảo rằng càng tranh cãi thì càng chứng tỏ quan tâm nhau, và yêu cầu hai người phải dành cả buổi tối thứ Bảy tuần này để đi hẹn hò riêng, nếu không bà sẽ trực tiếp đến văn phòng Chủ tịch để giám sát.
Buổi tiệc kết thúc trong sự hài lòng tuyệt đối của hai bà mẹ và sự uất ức tột độ của hai nhân vật chính. Khi tiễn mẹ ra xe, Giang Vãn Ý và Thẩm Kỷ Ngôn đứng lại bên lề đường, ánh đèn đường đổ dài bóng hai người trên mặt đất. Vãn Ý khoanh tay trước ngực, nhìn anh bằng ánh mắt đầy dò xét, hỏi anh định tính sao với buổi hẹn hò bị ép buộc này. Thẩm Kỷ Ngôn nới lỏng cà vạt, thở hắt ra một hơi rồi nhìn cô với vẻ mặt đầy âm mưu. Anh bảo rằng nếu đã bị ép đến mức này, chi bằng họ cứ "tương kế tựu kế", giả vờ thuận theo để làm yên lòng người già, rồi sau đó mới tìm cách khiến đối phương tự mình nói lời từ bỏ. Ánh mắt hai người chạm nhau, một bản giao kèo ngầm đã chính thức được hình thành giữa đêm Thượng Hải đầy gió.