Gió đêm trên bến Thượng Hải thổi vào mặt khiến Giang Vãn Ý tỉnh táo hơn đôi chút sau màn kịch gượng gạo vừa diễn ra. Cô đứng tựa lưng vào lan can đá, đôi mắt lấp lánh nhìn những ánh đèn neon phản chiếu dưới mặt nước, trong khi Thẩm Kỷ Ngôn đứng cách cô một khoảng vừa đủ, tay đút túi quần, dáng vẻ trầm mặc như đang tính toán một thương vụ nghìn tỷ. Sự im lặng giữa họ kéo dài cho đến khi Thẩm Kỷ Ngôn là người lên tiếng trước. Anh thừa nhận rằng với tính cách quyết liệt của mẹ mình, nếu họ không đưa ra được một kết quả khả quan, cuộc sống ở cả công ty lẫn ở nhà của cả hai sẽ không bao giờ được yên ổn.
Giang Vãn Ý quay sang nhìn anh, đôi môi khẽ nhếch lên một nụ cười đầy toan tính. Cô tiếp lời rằng thay vì để hai bà mẹ liên tục dàn xếp những cuộc xem mắt vô bổ với những kẻ xa lạ khác, việc họ "tạm thời" trở thành một đôi trong mắt người lớn là phương án tối ưu nhất. Thẩm Kỷ Ngôn nheo mắt nhìn cô, anh hỏi liệu cô có đang âm mưu dùng chuyện này để leo lên vị trí phu nhân chủ tịch thật hay không. Đáp lại sự nghi ngờ của anh, Vãn Ý chỉ bật cười khẩy, cô bảo rằng gu của cô là những người đàn ông ấm áp và biết nghe lời, chứ không phải một "tảng băng" có thù mới mướp đắng như anh.
Sau một hồi tranh luận gay gắt về các điều khoản, một thỏa thuận ngầm chính thức được thiết lập ngay dưới chân tháp Minh Châu Phương Đông. Họ đồng ý sẽ diễn vai một cặp đôi đang trong giai đoạn tìm hiểu nồng nhiệt trước mặt phụ huynh. Thẩm Kỷ Ngôn đưa ra điều kiện là cô không được dùng danh nghĩa bạn gái để can thiệp vào cuộc sống riêng tư của anh tại công ty. Ngược lại, Giang Vãn Ý cũng yêu cầu anh phải có mặt trong các buổi gặp mặt nhà họ Giang để giữ thể diện cho cô, và quan trọng nhất là anh phải giảm bớt khối lượng công việc vô lý mà anh đang trút xuống đầu cô mỗi ngày.
Thẩm Kỷ Ngôn lấy điện thoại ra, mở ghi chú và bắt đầu soạn thảo những "quy tắc ứng xử" cơ bản cho bản hợp đồng tình ái này. Khoản thứ nhất là không được có những tiếp xúc thân mật quá mức trừ khi có mặt người lớn. Khoản thứ hai là phải báo cáo lịch trình cho nhau để tránh tình trạng "lộ đuôi" khi bị kiểm tra đột xuất. Và khoản quan trọng nhất mà cả hai cùng thống nhất chính là không ai được phép nảy sinh tình cảm thật sự với đối phương, kẻ nào rung động trước, kẻ đó sẽ phải chịu thua và thực hiện một yêu cầu vô điều kiện của người kia.
Giang Vãn Ý gật đầu đồng ý, cô chìa bàn tay nhỏ nhắn ra để xác nhận thỏa thuận. Thẩm Kỷ Ngôn nhìn bàn tay cô, do dự một chút rồi cũng đưa tay ra nắm lấy. Cảm giác ấm áp từ lòng bàn tay đối phương truyền sang khiến cả hai đều khẽ khựng lại trong một nhịp thở, nhưng rất nhanh sau đó, họ đều đồng loạt buông tay như vừa chạm vào điện. Vãn Ý hắng giọng, bảo rằng từ ngày mai họ sẽ bắt đầu "diễn tập" bằng cách chụp vài bức ảnh chung gửi vào nhóm chat gia đình để lấy lòng tin.
Khi Thẩm Kỷ Ngôn lái xe đưa cô về đến cổng nhà, không khí trong xe đã bớt đi sự căng thẳng nhưng lại thêm vào đó một sự ngượng ngùng khó tả. Trước khi xuống xe, Vãn Ý không quên quay lại nhắc nhở anh rằng mai là thứ Bảy, buổi hẹn hò đầu tiên theo yêu cầu của hai bà mẹ sẽ diễn ra tại rạp chiếu phim. Thẩm Kỷ Ngôn chỉ ừ hữ cho qua chuyện, nhưng đôi mắt anh vẫn dõi theo bóng dáng cô cho đến khi cô khuất sau cánh cửa. Bản hợp đồng giả này vốn dĩ là để giải quyết phiền phức, nhưng cả hai đều không lường trước được rằng, kể từ khoảnh khắc họ đồng ý bắt tay, ranh giới giữa giả và thật đã bắt đầu trở nên mờ mịt.