Sự việc diễn tiến nhanh ngoài dự liệu khi ngay sáng chủ nhật, bà Thẩm đã trực tiếp chỉ đạo tài xế chở toàn bộ hành lý của Giang Vãn Ý đến căn hộ penthouse của Thẩm Kỷ Ngôn tại trung tâm quận Tĩnh An. Lý do bà đưa ra rất đanh thép: "Để hiểu nhau thì phải sống cùng nhau, vả lại hai đứa bận rộn như thế, ở chung một chỗ cho tiện chăm sóc". Thẩm Kỷ Ngôn đứng giữa phòng khách rộng lớn nhìn năm chiếc vali màu hồng của Vãn Ý đang chiếm trọn không gian tối giản của mình, gương mặt anh tối sầm lại như mây đen trước cơn bão.
Giang Vãn Ý bước vào với một túi đồ ăn vặt trên tay, thản nhiên như thể đây là nhà của mình. Cô lướt nhìn phong cách trang trí đơn điệu với tông màu xám lạnh của anh rồi tặc lưỡi chê bai sự thiếu sức sống. Thấy Thẩm Kỷ Ngôn sắp bùng nổ, cô vội vàng đặt một tờ giấy viết tay lên bàn ăn, tuyên bố rằng để chung sống hòa bình trong thời gian thực hiện hợp đồng, cả hai cần tuân thủ quy tắc "Ba không" mà cô vừa soạn thảo.
Quy tắc đầu tiên là không xâm phạm không gian riêng tư. Giang Vãn Ý yêu cầu anh không được phép vào phòng cô nếu không có sự đồng ý, và ngược lại, cô cũng sẽ coi phòng làm việc của anh là vùng cấm địa. Thẩm Kỷ Ngôn hừ lạnh, anh bảo rằng anh cũng chẳng có hứng thú gì với việc khám phá căn phòng của một người phụ nữ bừa bãi như cô. Hai ánh mắt chạm nhau, tóe ra tia lửa điện của sự thách thức nhưng cả hai đều hiểu đây là lằn ranh đỏ cần thiết để giữ vững cái tôi của mỗi người.
Quy tắc thứ hai là không can thiệp vào giờ giấc sinh hoạt của nhau. Vãn Ý nói rõ rằng sau giờ làm việc, cô có quyền đi chơi với bạn bè hoặc thức khuya xem phim mà anh không được quyền lên giọng sếp tổng để giáo huấn. Đáp lại, Thẩm Kỷ Ngôn cũng yêu cầu cô không được càm ràm khi anh tiếp khách muộn hoặc làm việc xuyên đêm tại phòng khách. Tuy nhiên, anh nhấn mạnh thêm một điều kiện nhỏ là dù có đi đâu cũng phải giữ điện thoại luôn bật máy để đề phòng mẹ anh bất ngờ gọi video kiểm tra.
Quy tắc cuối cùng, cũng là quan trọng nhất, chính là không nảy sinh những tiếp xúc cơ thể không cần thiết. Giang Vãn Ý chỉ tay vào ghế sofa, tuyên bố đây là ranh giới phân chia, trong nhà mỗi người một thế giới, tuyệt đối không có chuyện phim giả tình thật hay những màn đụng chạm vô tình như trong tiểu thuyết ngôn tình. Thẩm Kỷ Ngôn nhếch môi đầy ngạo nghễ, anh bảo rằng với tiêu chuẩn của anh, cô vẫn còn thiếu một chút "nữ tính" để khiến anh phải bận tâm. Lời nói của anh khiến Vãn Ý nghiến răng, cô lập tức đáp trả bằng cách nhắc lại việc anh từng bị cô vật ngã trong vườn hoa lúc nhỏ, khiến Thẩm Tổng ngay lập tức im lặng quay đi.
Cả ngày hôm đó, căn hộ vốn yên tĩnh của Thẩm Kỷ Ngôn bị lấp đầy bởi tiếng va chạm của đồ đạc và mùi hương tinh dầu hoa nhài mà Vãn Ý vừa mới thắp lên. Anh ngồi trong phòng làm việc nhưng không thể tập trung nổi vì tiếng nhạc phim từ phòng khách cứ thi thoảng lại vang lên. Đến bữa tối, họ ngồi đối diện nhau ở bàn ăn trong một bầu không khí gượng gạo tột độ. Thẩm Kỷ Ngôn chợt nhận ra, sự xuất hiện của Giang Vãn Ý không chỉ mang theo những chiếc vali hành lý, mà còn đảo lộn hoàn toàn trật tự thế giới mà anh đã dày công xây dựng suốt bao nhiêu năm qua. Cuộc sống chung dưới một mái nhà này chính thức trở thành một phép thử khắc nghiệt cho lòng kiên nhẫn của cả hai.