MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủKHÔNG THỂ NUÔNG CHIỀU THƯ KÝ GIANGChương 7

KHÔNG THỂ NUÔNG CHIỀU THƯ KÝ GIANG

Chương 7

719 từ · ~4 phút đọc

Một tuần sống chung trôi qua trong bầu không khí "chiến tranh lạnh" khiến sức đề kháng của Thẩm Kỷ Ngôn bị bào mòn đáng kể. Sáng thứ Hai, thay vì tiếng bước chân đều đặn và mùi cà phê quen thuộc, cả căn hộ chìm trong sự im lặng bất thường. Giang Vãn Ý sau khi chuẩn bị xong xuôi liền tiến lại gõ cửa phòng anh, nhưng đáp lại cô chỉ là tiếng ho khan và một giọng nói khàn đặc không ra hơi. Khi cô đẩy cửa bước vào, đập vào mắt là hình ảnh vị chủ tịch cao ngạo thường ngày đang nằm cuộn tròn trong chăn, gương mặt đỏ bừng vì sốt cao, mái tóc rối bời trông vô cùng thảm hại.

Giang Vãn Ý đưa tay lên trán anh, nhiệt độ nóng hổi khiến cô giật mình. Trong khi Thẩm Kỷ Ngôn mê sảng lầm bầm những con số doanh thu và lịch trình họp hành, cô chỉ biết thở dài rồi bắt tay vào công việc của một "bảo mẫu" bất đắc dĩ. Tuy nhiên, bản tính nghịch ngợm của người từng là "đại ca" khu phố lại trỗi dậy ngay tức khắc. Nhìn Thẩm Tổng thường ngày lạnh lùng như một pho tượng đá nay lại yếu ớt, môi mím chặt như trẻ con bị mất kẹo, Vãn Ý không kìm lòng được mà rút điện thoại ra. Cô canh góc máy thật chuẩn, chụp lại khoảnh khắc anh đang há miệng ngủ gật với một miếng dán hạ sốt hình chú gấu con trên trán mà cô vừa dán lên.

Cô vừa cười tủm tỉm vừa bưng bát cháo trắng nóng hổi vào phòng, ép anh dậy ăn. Thẩm Kỷ Ngôn nửa tỉnh nửa mê, thấy bóng dáng cô liền vô thức níu lấy tay áo cô như một thói quen từ thuở nhỏ. Anh lầm bầm bảo cô đừng đi, đừng bỏ anh lại một mình ở nhà trẻ. Vãn Ý khựng lại trong giây lát, trái tim bỗng mềm yếu đi một chút khi nhận ra dù có trưởng thành và quyền lực đến đâu, sâu thẳm trong anh vẫn là cậu bé từng bị cô bắt nạt nhưng lại luôn đi theo sau cô. Cô nhẹ nhàng đỡ anh ngồi dậy, tỉ mẩn thổi từng thìa cháo rồi đút cho anh.

Thẩm Kỷ Ngôn sau khi ăn xong và uống thuốc thì tinh thần đã tỉnh táo hơn đôi chút. Anh nhìn thấy Vãn Ý đang cặm cụi lau dọn quanh giường, định mở miệng nói lời cảm ơn nhưng lại bắt gặp chiếc điện thoại của cô đang để trên bàn với màn hình còn sáng. Trên đó là tấm ảnh anh đang ngủ với bộ dạng "không thể thảm hơn" cùng dòng chú thích: "Chủ tịch tập đoàn Thẩm Thị lúc 39 độ 5". Cơn giận bùng lên khiến anh định ngồi bật dậy để giật lấy điện thoại, nhưng cơ thể rã rời lại khiến anh ngã sụp xuống gối.

Giang Vãn Ý nhanh tay thu lại điện thoại, cô nhìn anh bằng ánh mắt đầy khiêu khích, bảo anh rằng đây là "phí chăm sóc" đặc biệt dành cho thư ký. Anh nghiến răng mắng cô là kẻ thừa nước đục thả câu, nhưng giọng nói yếu ớt của anh lúc này hoàn toàn không có chút lực sát thương nào. Vãn Ý chẳng những không sợ mà còn lấy ra một lọ sơn móng tay màu hồng nhạt, dọa rằng nếu anh không chịu nằm yên nghỉ ngơi, cô sẽ tặng cho anh một bộ móng tay rực rỡ trước khi anh kịp khỏe lại để đi họp.

Thẩm Kỷ Ngôn tức đến mức không nói nên lời, chỉ biết hậm hực nhắm mắt lại để trốn tránh sự trêu chọc của cô. Thế nhưng, trong cơn sốt hừng hực, hơi ấm từ bàn tay cô khi đắp lại chăn cho anh và mùi hương hoa nhài thoang thoảng từ người cô lại khiến anh cảm thấy an tâm một cách kỳ lạ. Anh dần chìm vào giấc ngủ sâu, trong lòng thầm nghĩ rằng dù cô có đáng ghét đến đâu, thì vào những lúc anh yếu lòng nhất, người duy nhất ở bên cạnh và hiểu rõ anh nhất vẫn luôn là Giang Vãn Ý.