MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủKHÔNG THỂ NUÔNG CHIỀU THƯ KÝ GIANGChương 8

KHÔNG THỂ NUÔNG CHIỀU THƯ KÝ GIANG

Chương 8

782 từ · ~4 phút đọc

Sau một ngày nghỉ ngơi, Thẩm Kỷ Ngôn quay trở lại công ty với phong thái của một vị vua vừa lấy lại vương trượng. Vì có một cuộc họp khẩn cấp với đối tác nước ngoài vào lúc sáu giờ tối, cả anh và Giang Vãn Ý đều phải ở lại văn phòng cho đến khi tòa nhà bắt đầu vắng bóng người. Khi ánh đèn đường Thượng Hải đã lên rực rỡ, hai người cùng bước vào chiếc thang máy chuyên dụng dành cho lãnh đạo để xuống bãi đỗ xe. Không gian hẹp và kín mít khiến sự im lặng giữa họ trở nên đặc quánh, chỉ có tiếng nhịp tim đều đặn và hơi thở của đối phương là rõ rệt.

Đột nhiên, một tiếng rầm lớn vang lên kèm theo sự rung lắc dữ dội khiến tòa nhà rúng động. Đèn thang máy chớp tắt rồi tối om hoàn toàn, hệ thống vận hành dừng lại giữa tầng hai mươi và mười chín. Giang Vãn Ý vốn đang đứng tựa vào vách thang máy bỗng dưng lảo đảo, hơi thở của cô trở nên dồn dập và đứt quãng. Thẩm Kỷ Ngôn nhanh chóng lấy điện thoại ra bật đèn flash, anh định mỉa mai một câu về việc bảo trì của tòa nhà nhưng khi ánh sáng vừa rọi lên gương mặt Vãn Ý, lời nói của anh liền đông cứng lại.

Cô nàng "đại ca" thường ngày vốn không sợ trời không sợ đất, nay lại đang ngồi bệt xuống sàn, hai tay ôm chặt lấy đầu, toàn thân run rẩy không kiểm soát. Gương mặt cô trắng bệch, mồ hôi lạnh vã ra như tắm, đôi mắt trống rỗng và tràn đầy nỗi sợ hãi tột cùng. Thẩm Kỷ Ngôn hốt hoảng quỳ xuống bên cạnh, anh liên tục gọi tên cô nhưng Vãn Ý dường như đã rơi vào một vùng ký ức đen tối nào đó, cô chỉ lầm bầm những câu nói vô nghĩa về sự đổ nát và bóng tối. Anh chợt nhớ ra, trong vụ phá sản của gia đình năm xưa, Vãn Ý từng bị kẹt trong một căn hầm tối suốt mười tiếng đồng hồ trước khi được cứu thoát.

Sự kiêu ngạo thường ngày của Thẩm Kỷ Ngôn biến mất hoàn toàn. Anh không còn quan tâm đến những quy tắc "không đụng chạm" mà họ đã ký kết. Anh vòng tay ôm chặt lấy cô vào lòng, để đầu cô tựa lên lồng ngực mình, tay kia không ngừng vuốt ve lưng cô để trấn an. Anh dùng tông giọng trầm ấm và dịu dàng nhất có thể, liên tục thì thầm vào tai cô rằng anh đang ở đây, rằng không gian này rất an toàn và anh sẽ không bao giờ để bóng tối làm hại cô thêm một lần nào nữa. Cảm nhận được hơi ấm và nhịp tim mạnh mẽ của anh, bàn tay đang run rẩy của Vãn Ý vô thức nắm chặt lấy vạt áo vest của Thẩm Kỷ Ngôn, như thể đó là sợi dây cứu sinh duy nhất của cô lúc này.

Trong khoảng không gian chật hẹp và u tối ấy, Thẩm Kỷ Ngôn lần đầu tiên nhìn thấu qua lớp vỏ bọc sắc sảo của Giang Vãn Ý. Hóa ra, đằng sau một người phụ nữ luôn dùng sự sắc bén để đối đầu với cả thế giới lại là một linh hồn mang đầy những mảnh vỡ tổn thương. Anh cảm thấy lồng ngực mình thắt lại, một loại cảm giác xót xa chưa từng có len lỏi vào tâm trí. Anh không còn thấy cô là một đối thủ cần phải đánh bại, mà là một người con gái mà anh khao khát được bảo bọc hơn bao giờ hết.

Gần ba mươi phút sau, khi đội kỹ thuật mở được cửa thang máy, ánh sáng tràn vào cũng là lúc Giang Vãn Ý dần lấy lại được ý thức. Thấy mình đang nằm gọn trong vòng tay của Thẩm Kỷ Ngôn, cô thoáng bối rối định đẩy anh ra nhưng bàn tay anh vẫn giữ chặt lấy vai cô một lúc lâu mới buông ra. Khi bước ra khỏi thang máy, Vãn Ý cố lấy lại vẻ bình tĩnh thường ngày, nhưng ánh mắt cô khi nhìn anh đã không còn sự thách thức gay gắt như trước. Thẩm Kỷ Ngôn lặng lẽ đi bên cạnh cô, thầm quyết định rằng từ nay về sau, anh sẽ không chỉ là người cùng cô "diễn kịch", mà còn phải là người đứng ra chắn gió che mưa cho những góc tối yếu lòng nhất trong cuộc đời cô.