377 từ
Minh Nguyệt bật thiết bị lọc tần số của Cố Triết. Ngay lập tức, thế giới xung quanh cô trở nên hoàn toàn im lặng, cảm giác như một bức tường vô hình đã bao bọc lấy cô. Cô cảm nhận được sự kiểm soát của Cố Triết ngay cả trong bóng tối.
Cố Triết, ngồi trong xe cách đó 50 mét, đã thiết lập một kết nối mạng lưới riêng. Hắn là đôi tai và đôi mắt của Minh Nguyệt trong môi trường nguy hiểm này.
"Cổng vào có hai cảm biến áp suất, màu đỏ nhạt," giọng Cố Triết vang lên nhỏ nhẹ trong tai nghe của Minh Nguyệt. Hắn đang sử dụng một kênh truyền thông tin tần số siêu thấp không thể bị ghi âm.
Minh Nguyệt di chuyển chậm rãi, lách qua cổng. Nội thất nhà kho rộng lớn, chứa đầy các thiết bị cũ kỹ và một khu vực được phong tỏa nghiêm ngặt bằng các tấm cách âm.
"Phòng cách âm. Màu tím than đậm bao phủ," Cố Triết cảnh báo. "Đó là Sanctuary của hắn. Mọi bằng chứng đều ở đó. Cẩn thận, có bẫy điện tử."
Minh Nguyệt tiếp cận phòng cách âm. Cố Triết hướng dẫn cô cách vô hiệu hóa một chuỗi cảm biến laser phức tạp—các tia laser trong tâm trí hắn là những sợi màu xanh băng sắc nét.
"Cắt ở vị trí 203.5. Sự đối xứng hoàn hảo. Nếu cô lệch 0.1 milimet, toàn bộ dữ liệu sẽ bị xóa," Cố Triết lạnh lùng hướng dẫn.
Hơi thở Minh Nguyệt nín lại. Cô phải tin tưởng tuyệt đối vào toán học của Cố Triết. Cô thực hiện thao tác hoàn hảo.
Cánh cửa phòng cách âm mở ra. Bên trong là một phòng thí nghiệm mini, nơi kẻ sát nhân tạo ra mật mã âm thanh. Nhưng căn phòng trống rỗng. Kẻ sát nhân không có mặt.
"Hắn đi rồi," Minh Nguyệt thì thầm.
Cố Triết im lặng trong vài giây. Hắn cảm thấy sự mất kiểm soát dâng lên, nhưng Minh Nguyệt nhanh chóng trấn an hắn bằng sự tĩnh lặng cô mang lại.
"Nhưng hắn đã để lại một thứ," Cố Triết nói. "Trên bàn, một thiết bị lưu trữ. Nó có màu vàng nhạt và xám—sự thách thức và kiêu ngạo."