422 từ · ~3 phút đọc
Xác định được tọa độ, Minh Nguyệt ngay lập tức huy động đội đặc nhiệm để chuẩn bị đột kích. Tuy nhiên, Cố Triết đưa ra một cảnh báo nghiêm trọng.
"Không được hành động vội vàng," Cố Triết nói, giọng hắn kiềm chế sự lo lắng. "Khu vực đó là một điểm mù về mạng. Kẻ giết người đã thiết lập một hệ thống chống truy vết hoàn hảo. Nếu chúng ta tấn công một cách ồn ào, hắn sẽ xóa sạch mọi bằng chứng kỹ thuật số và trốn thoát."
"Nhưng nếu chúng ta không hành động, hắn có thể tấn công nạn nhân thứ ba," Minh Nguyệt phản đối.
"Chúng ta phải đi vào âm thầm," Cố Triết nói. "Sử dụng thiết bị của tôi. Chỉ hai chúng ta. Cô vào từ bên ngoài, tôi vào từ mạng lưới. Hắn sẽ không giết cô ngay lập tức. Hắn sẽ muốn phán xét cô trước. Cô sẽ cần tôi để hiểu ngôn ngữ của hắn."
Đề nghị này điên rồ, nhưng Minh Nguyệt biết hắn nói đúng. Họ không thể mạo hiểm để kẻ sát nhân xóa sạch mọi dữ liệu quan trọng.
"Được. Hai người. Chúng ta sẽ làm theo kế hoạch của anh. Nhưng anh phải hứa không làm bất cứ điều gì ngẫu hứng," Minh Nguyệt nói, ánh mắt kiên định nhìn thẳng vào Cố Triết.
Cố Triết gật đầu. "Tôi không làm điều gì ngẫu hứng. Tôi chỉ làm theo logic."
Họ lên đường ngay lập tức. Khu vực đó là một nhà kho cũ kỹ, nằm sâu trong rừng. Không khí tràn ngập sự ẩm ướt và tĩnh lặng đáng sợ—màu đen tĩnh lặng mà Cố Triết đã nhìn thấy.
Khi họ tiếp cận, Cố Triết dừng lại. Hắn cảm thấy một sự rung động âm thanh rất nhỏ, không thể nghe thấy bằng tai thường, nhưng hiện rõ trong tâm trí hắn.
"Chờ đã," Cố Triết thì thầm. "Hắn đã đặt bẫy âm thanh. Có một thiết bị ghi âm cực nhạy ở ngay cổng."
Hắn đưa cho Minh Nguyệt một thiết bị nhỏ. "Đây là thiết bị lọc tần số. Nó sẽ chặn mọi âm thanh của cô. Chúng ta phải giao tiếp qua kết nối thần kinh của tôi. Cô phải tin vào sự im lặng của tôi."
Minh Nguyệt nhìn hắn. Cô gật đầu. Hai người bước vào khu vực nguy hiểm, Minh Nguyệt tiến vào bóng tối vật lý, Cố Triết tiến vào mạng lưới số hóa, bắt đầu cuộc săn đuổi kẻ giết người trong sự tĩnh lặng tuyệt đối.