484 từ
Cố Triết và Minh Nguyệt họp mặt trong phòng thí nghiệm, căng thẳng rõ rệt.
"Tiêu Dao đang bảo vệ Lý Thần," Cố Triết khẳng định, giọng hắn lạnh lẽo như băng. "Sự chỉnh sửa hồ sơ năm năm trước không thể là ngẫu nhiên. Tiêu Dao đã cung cấp cho chúng ta thông tin bị làm sạch, nhằm loại bỏ hắn ta khỏi danh sách nghi phạm."
Minh Nguyệt xoa thái dương. "Tôi biết anh chỉ tin vào dữ liệu, Cố Triết. Nhưng Tiêu Dao là Giám đốc của một Viện nghiên cứu uy tín. Chúng ta cần bằng chứng vật lý, không phải chỉ là cảm nhận về màu sắc của anh."
"Sự không hoàn hảo trong dữ liệu chính là bằng chứng vật lý," Cố Triết phản biện. "Minh Nguyệt, cô đã thấy màu tím than đó. Tôi cần cô tin tưởng vào sự tinh khiết của phân tích này."
Minh Nguyệt quyết định đặt trọn lòng tin. "Tôi tin anh, Cố Triết. Nhưng chúng ta phải tìm ra lý do Tiêu Dao che giấu. Có thể Tiêu Dao không phải là đồng phạm, mà là một nạn nhân khác của sự kiểm soát và đe dọa."
Ý tưởng đó khiến Cố Triết dừng lại. Sự kiểm soát và đe dọa—đó là ngôn ngữ của kẻ sát nhân.
"Nếu Tiêu Dao bị đe dọa, hắn ta sẽ để lộ một lỗ hổng trong hệ thống của Viện," Cố Triết suy luận, đôi mắt hắn lướt nhanh qua các sơ đồ mạng. "Hắn ta sẽ không thể duy trì sự tĩnh lặng hoàn hảo. Hắn ta sẽ để lại một tiếng vọng kỹ thuật số."
Hắn ngay lập tức truy cập vào hệ thống an ninh mạng của Viện Nghiên Cứu. Hắn tìm kiếm sự bất đối xứng trong luồng dữ liệu. Sau nhiều giờ, hắn phát hiện ra một chi tiết nhỏ: Một gói dữ liệu đã bị chuyển hướng không rõ ràng khỏi hệ thống chính vào một ngày cụ thể, hai ngày sau vụ án mạng thứ hai.
"Tôi thấy rồi. Một luồng dữ liệu nhỏ, bị thay đổi mã nguồn. Nó có màu nâu bẩn—màu của sự cưỡng ép," Cố Triết tuyên bố. "Nó không phải là sự tự nguyện. Ai đó đã buộc Tiêu Dao chuyển hướng dữ liệu."
Minh Nguyệt đứng dậy, sự mệt mỏi tan biến. "Tuyệt vời. Bây giờ chúng ta biết Tiêu Dao là người bị uy hiếp. Nhưng ai đã chuyển hướng dữ liệu? Nó dẫn đến đâu?"
Cố Triết quay lại nhìn cô. "Nó dẫn đến một tọa độ GPS được mã hóa dưới dạng tần số âm thanh. Một khu vực biệt lập ở vùng ngoại ô, gần một trạm phát sóng cũ. Nơi đó có màu đen tĩnh lặng."
Đó chính là Hang Ổ của kẻ sát nhân, nơi hắn tạo ra mật mã âm thanh. Mối nguy hiểm không còn ở trong hồ sơ, mà là ngay trước mắt.