413 từ · ~3 phút đọc
Theo sự gợi ý từ Cố Triết và manh mối hóa chất, Minh Nguyệt đã sắp xếp một chuyến thăm không chính thức đến Viện Nghiên Cứu Tâm Lý Tội Phạm dưới danh nghĩa hợp tác điều tra.
Viện là một tòa nhà kiến trúc tối giản, lạnh lẽo, toát lên vẻ kiểm soát mà Cố Triết rất quen thuộc.
Giám đốc Viện, Tiêu Dao, một người đàn ông trung niên điềm đạm, có kiến thức sâu rộng, chào đón họ. Minh Nguyệt cẩn thận đặt câu hỏi về các nhân viên cũ và hiện tại có liên quan đến an ninh mạng hoặc có tiền sử về ám ảnh trật tự.
Trong khi Minh Nguyệt phỏng vấn Tiêu Dao, Cố Triết, không nói một lời, đi xung quanh. Hắn chạm vào các máy chủ và thiết bị phòng thí nghiệm. Các thiết bị này toát ra màu xanh cobalt lạnh lẽo—màu của sự kiểm soát và tinh khiết.
Đột nhiên, Cố Triết dừng lại trước một chiếc máy phân tích âm học phức tạp. Hắn chạm vào nó. Trong đầu hắn hiện lên một dải màu tím than mờ nhạt, bị che giấu.
"Máy này đã được sử dụng gần đây để phân tích một dải tần số đặc biệt. Một tần số phi chuẩn," Cố Triết nói, ánh mắt hắn nhìn thẳng vào Tiêu Dao.
Tiêu Dao mỉm cười điềm đạm. "Đó là máy cũ. Các nhà nghiên cứu thường sử dụng nó để thử nghiệm các biến thể âm học trong phòng cách âm."
Cố Triết lắc đầu. "Không. Tần số này có màu đỏ máu ẩn bên trong. Nó không phải là thử nghiệm thông thường. Nó là chữ ký của kẻ giết người."
Sự kiểm soát cảm xúc của Tiêu Dao bị rạn nứt trong giây lát. Đôi mắt ông ta chớp nhẹ, nhưng nhanh chóng lấy lại bình tĩnh. Ông ta cố gắng duy trì vẻ xanh cobalt giả tạo.
Minh Nguyệt nhận thấy sự căng thẳng giữa hai người đàn ông. Cô hiểu rằng, Cố Triết đã chạm đến một bí mật nào đó.
Trước khi rời đi, Tiêu Dao đưa cho Minh Nguyệt một danh sách các nhà nghiên cứu đã từng làm việc tại Viện trong năm năm qua, đặc biệt là những người có chuyên môn về tâm lý học hành vi và mã hóa âm thanh.
Mối nguy hiểm cận kề. Kẻ sát nhân không chỉ là một hacker, hắn còn có thể là một nhà khoa học được xã hội tin tưởng.