479 từ
Trở về phòng thí nghiệm, Cố Triết bế tắc. Danh sách nhân viên Viện Nghiên Cứu quá dài, và mọi hồ sơ đều được "làm sạch" hoàn hảo. Sự thiếu hụt dữ liệu tinh khiết khiến hắn căng thẳng, và màu cam cháy của sự bực bội bắt đầu làm vấy bẩn tầm nhìn của hắn.
Hắn đang cố gắng đập bàn phím khi Minh Nguyệt bước vào, mang theo hai cốc cà phê nóng.
"Anh không ổn, Cố Triết. Anh đang để sự hỗn loạn chiến thắng," Minh Nguyệt nhẹ nhàng nói. Giọng cô, đối với Cố Triết, là một màu xanh lá cây dịu mát, mang lại sự xoa dịu hiếm hoi.
"Sự hỗn loạn đó có màu cam cháy," Cố Triết gắt gỏng. "Nó đang làm vấy bẩn dữ liệu của tôi. Tôi không tìm thấy sự tinh khiết nào."
Minh Nguyệt đặt tay lên vai hắn. Đó là một hành động mà theo lẽ thường Cố Triết sẽ phản ứng bằng sự giật mình, nhưng lần này, hắn chỉ căng cứng trong giây lát rồi nhanh chóng thả lỏng. Sự tin tưởng vô điều kiện đã được thiết lập giữa họ trong những ngày làm việc căng thẳng.
"Không phải lúc nào sự thật cũng có màu xanh cobalt đâu, Cố Triết," Minh Nguyệt nói, cô không rút tay lại. "Đôi khi, để nhìn thấy màu sắc thật sự, anh phải chấp nhận nhìn vào sự méo mó trước. Kẻ giết người này không tìm thấy sự tinh khiết trong thế giới, và hắn dùng máu để vẽ lên màu sắc hắn muốn. Anh phải đặt mình vào sự méo mó đó."
Cố Triết từ từ quay lại, đối diện với cô. Hắn nhìn vào đôi mắt Minh Nguyệt. Hắn thấy một màu tím lavender ấm áp, không phải là dữ liệu, mà là sự thấu hiểu sâu sắc.
"Sự méo mó..." Cố Triết lặp lại, như đang cố gắng phân tích một thuật ngữ không tồn tại trong từ điển của hắn.
"Đúng vậy. Sự giả dối của nạn nhân Quách Minh có màu xanh lá cây bẩn. Kẻ giết người ghét điều đó. Anh phải tìm ra lý do tại sao hắn lại coi sự lừa dối là đáng chết hơn sự tham lam của Vương Kha."
Sự gần gũi về thể xác và tinh thần này đã khiến Cố Triết suy nghĩ vượt ra ngoài logic. Hắn nhận ra, Minh Nguyệt là cảm xúc mà hắn đã thiếu để giải quyết vụ án. Cô không chỉ cung cấp manh mối; cô phục hồi khả năng phân tích cảm xúc của hắn.
"Cảm ơn cô, Minh Nguyệt. Màu xanh lá cây dịu mát của cô... nó đã làm sạch được màu cam cháy trong đầu tôi." Hắn rút tay ra khỏi sự chạm của cô, nhưng đôi mắt hắn đã dịu đi. Hắn đã chấp nhận sự phục hồi cảm xúc của cô.