MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủKịch Bản Nát Rồi, Pháo Hôi Lên Ngôi Thôi!Chương 1

Kịch Bản Nát Rồi, Pháo Hôi Lên Ngôi Thôi!

Chương 1

1,641 từ · ~9 phút đọc

Trong không gian yên tĩnh của quán cà phê "Blue Velvet", mùi hương của hạt Arabica rang xay hòa quyện với tiếng nhạc Jazz không lời nhè nhẹ lẽ ra phải khiến tôi cảm thấy thư thái. Thế nhưng, ngay lúc này, mồ hôi hột đang chảy dọc theo sống lưng tôi, thấm đẫm lớp áo sơ mi trắng phẳng phiu.

Tôi tên là Lâm Duy. Một kẻ bình thường đến mức không thể bình thường hơn. Hoặc ít nhất, tôi đã từng nghĩ như vậy cho đến năm phút trước.

Đúng năm phút trước, khi tôi đang ngồi chờ đợi "vị hôn phu qua mạng" của mình xuất hiện, một cơn đau buốt như kim châm đột ngột đâm xuyên qua đại não. Những hình ảnh lạ lẫm, những dòng chữ đen đặc như một bản báo cáo định mệnh tràn ngập trong tâm trí tôi. Tôi thấy mình đứng trên sân thượng của học viện, thấy mình quỳ dưới chân một chàng trai kiêu ngạo, và thấy cả cái kết cục thê thảm của chính mình trong một vụ tai nạn xe hơi giữa đêm mưa tầm tã, xác thịt thối rữa mà không ai hay biết.

Tôi đã thức tỉnh.

Nói một cách chính xác hơn, tôi nhận ra mình đang sống trong một cuốn tiểu thuyết "mua cổ phiếu" học đường có tên là Hào Môn Học Đường: Ngọt Sủng F4. Và cay đắng thay, tôi không phải là nam chính, không phải là một trong bốn thiếu gia quyền lực, càng không phải là chủ thụ thuần khiết được vạn người mê.

Tôi là một "pháo hôi". Một quân cờ lót đường rẻ tiền, một kẻ phản diện ngu ngốc với nhiệm vụ duy nhất là làm bàn đạp cho sự phát triển tình cảm của các nhân vật chính.

“Lâm Duy, mày tiêu đời rồi.” – Tôi thầm rủa trong lòng, tay run rẩy cầm tách cà phê đã nguội ngắt.

Theo cốt truyện gốc, nhiệm vụ của tôi là giả gái, dùng nhan sắc (được chỉnh sửa kỹ lưỡng qua app) để lừa tình và lừa tiền Lăng Diệu – nhị thiếu gia nhà họ Lăng, một kẻ có tính tình nóng nảy nhưng cực kỳ chung tình. Tôi sẽ khiến hắn chìm đắm trong tình yêu, sau đó lộ diện là một thằng đàn ông để hắn bị sỉ nhục, bị tổn thương tâm lý nặng nề, từ đó tạo cơ hội cho "chủ thụ" chân chính xuất hiện để chữa lành trái tim hắn.

Thế nhưng, có một sai số cực lớn giữa thực tế và kịch bản gốc của tôi.

Trong sách nói tôi "giả gái". Nhưng thực tế, tôi chưa bao giờ nói mình là con gái! Tôi thề có bóng đèn trong quán cà phê này làm chứng. Việc tôi quen Lăng Diệu hoàn toàn là do thằng bạn thân "trời đánh" Dương Thiệu giới thiệu.

Đêm đó, sau khi nốc cạn mấy chai bia, tôi đã lảm nhảm về việc muốn có một người bạn trai cao lớn, mạnh mẽ để che chở cho mình. Dương Thiệu đã vỗ ngực bảo rằng: "Để tao tìm cho mày một thằng cực phẩm, nó cũng đang tìm đối tượng nghiêm túc trên WeChat."

Tôi cứ thế mà kết bạn, cứ thế mà trò chuyện. Lăng Diệu trên mạng là một người đàn ông kiệm lời nhưng vô cùng chu đáo. Hắn gửi trà sữa cho tôi mỗi ngày, chúng tôi cùng chơi game đến tận khuya, chia sẻ về những áp lực ở trường học. Tôi thừa nhận, tôi đã thích hắn. Tôi cứ đinh ninh hắn biết tôi là nam, vì cái tài khoản WeChat của tôi vốn dĩ để ảnh đại diện là một con mèo đeo cà vạt, giới tính để trống, và chúng tôi chưa bao giờ gọi video call.

Và hôm nay, chúng tôi hẹn gặp mặt lần đầu tiên sau ba tháng yêu đương mặn nồng qua màn hình điện thoại.

Lăng Diệu đã đến. Hắn đang đứng cách tôi chừng ba mét, quay lưng về phía tôi. Hắn cao lớn, mặc một chiếc áo khoác bóng chày hàng hiệu, mái tóc vuốt keo gọn gàng, toát ra khí chất của một kẻ sinh ra đã ở vạch đích.

Nhưng hắn đang quát tháo vào điện thoại. Giọng hắn trầm thấp nhưng đầy uy lực, và lúc này, nó đang run lên vì giận dữ.

“Cái gì cơ? Mày bảo đứa con gái tao đang quen... thực chất là một thằng đàn ông? Mày có nhầm không Dương Thiệu? Tao đã gửi cho cô ấy bao nhiêu là trà sữa, bao nhiêu là tâm tư!”

Tôi nghe thấy tiếng Dương Thiệu ở đầu dây bên kia, có lẽ đang cố giải thích gì đó về một sự nhầm lẫn giữa hai danh bạ.

Lăng Diệu đột ngột đập mạnh bàn tay xuống chiếc bàn gỗ cạnh đó. Tiếng rầm khiến toàn bộ khách trong quán giật mình quay lại. Hắn đứng bật dậy, bờ vai rộng lớn run lên bần bật.

“Đàn ông á?! Đùa kiểu gì vậy hả, ông đây đâu có phải gay!” – Hắn gầm lên, mặc kệ ánh nhìn của mọi người. – “Chia tay! Nhất định phải chia tay! Đàn ông đàn ang thì yêu đương cái nỗi gì! Thật là kinh tởm, tôi sẽ giết chết cái kẻ đã lừa dối mình!”

Từng chữ "kinh tởm", "giết chết" như những nhát dao đâm vào tim tôi. Và quan trọng hơn, nó xác nhận rằng cái cốt truyện chết tiệt kia đang bắt đầu vận hành. Nếu tôi không lập tức "cắt lỗ", nếu tôi để hắn biết tôi chính là kẻ đang ngồi sau lưng hắn, tôi sẽ chính thức bước chân vào con đường dẫn tới bãi tha ma hoang vắng kia.

Hệ thống trong đầu tôi (nếu có cái thứ đó) chắc chắn đang cười nhạo tôi. Lăng Diệu vốn là một "thẳng nam thép" trong nguyên tác, người cực kỳ bài xích đồng tính cho đến khi gặp được chủ thụ có hào quang vạn trượng. Việc hắn yêu tôi qua mạng hoàn toàn là vì hắn tưởng tôi là một cô gái dịu dàng, nhỏ nhắn.

Tôi hít một hơi thật sâu. Đúng lúc này, tôi cần phải thể hiện bản năng sinh tồn của một pháo hôi thông minh.

“Lâm Duy, bình tĩnh. Chỉ cần mình chủ động nói chia tay trước, mình sẽ giữ được mạng.”

Tôi đặt tách cà phê xuống, chuẩn bị đứng dậy để tiến về phía hắn. Tôi đã tập dượt trong đầu: "Chào anh Lăng Diệu, tôi là Lâm Duy. Tôi xin lỗi vì sự hiểu lầm này, chúng ta kết thúc tại đây nhé, chào thân ái và quyết thắng!"

Thế nhưng, đúng khoảnh khắc tôi vừa mới nhổm người dậy, Lăng Diệu như có linh tính, hắn đột ngột quay đầu lại.

Thời gian như ngừng trôi.

Lăng Diệu đứng đó, đôi mắt phượng sắc sảo vốn đang bốc hỏa bỗng nhiên mở to. Hắn nhìn thấy tôi. Một thanh niên với mái tóc đen mềm mại, đôi mắt tròn hơi ướt vì lo lắng, và làn da trắng sứ dưới ánh nắng chiều hắt qua cửa sổ. Tôi không đẹp nghiêng nước nghiêng thành như chủ thụ, nhưng bạn bè thường nhận xét tôi có vẻ ngoài "thuần khiết và dễ gây thiện cảm".

Lăng Diệu sững người. Ánh mắt hắn dán chặt lên mặt tôi, rồi từ từ di chuyển xuống cổ áo, dừng lại ở yết hầu của tôi một chút, rồi lại quay về nhìn thẳng vào mắt tôi.

Cơn giận dữ vừa rồi dường như bị một gáo nước lạnh tạt thẳng vào, dập tắt ngóm. Hắn đứng ngây ra đó khoảng mười giây, miệng hơi há hốc.

Tôi lắp bắp: “Lăng... Lăng thiếu gia, tôi chính là... người anh vừa nhắc tới. Tôi định nói là...”

Trái với dự đoán của tôi rằng hắn sẽ lao đến bóp cổ tôi hoặc ném ly cà phê vào mặt tôi, Lăng Diệu bỗng nhiên im lặng. Hắn từ từ ngồi xuống ghế, động tác có chút máy móc. Hắn không nhìn đi chỗ khác, mà vẫn cứ nhìn tôi trân trân, bàn tay hơi run run cầm lấy chiếc thìa bạc trên bàn.

“Nói đi cũng phải nói lại...” – Hắn hắng giọng, giọng nói đột nhiên hạ thấp xuống vài tông, có chút khàn khàn nhưng không còn gắt gỏng – “Tôi không phải loại tra nam. Đã yêu đương qua mạng ba tháng, tình cảm đâu phải cái áo cái quần nói thay là thay được. Vừa gặp mặt đã đòi đá người ta... như vậy không có phong độ cho lắm.”

Tôi ngây người, mông vừa mới rời khỏi ghế lại phải hạ xuống: “Hả? Nhưng anh vừa nói... đàn ông thì yêu đương cái nỗi gì...”

Lăng Diệu quay mặt đi chỗ khác, lỗ tai hắn đỏ ửng lên một cách kỳ lạ, hắn nói lý nhí:

“Thì... thì tại lúc nãy tôi chưa nhìn thấy mặt cậu. Với lại, đàn ông cũng có nhiều loại... Loại như cậu thì... nói chung là tôi cần suy nghĩ lại.”

Trong đầu tôi, một hồi chuông báo động vang lên inh ỏi. Này nam chính, anh không theo kịch bản! Anh phải ghét tôi chứ! Anh phải sỉ nhục tôi rồi đuổi tôi đi chứ!

Tôi đưa tay lên xoa thái dương đang đau nhức. Cơn đau đầu lúc nãy đã dịu đi, nhưng thay vào đó là một sự hoang mang tột độ. Nhìn Lăng Diệu đang bối rối chỉnh lại cổ áo, tôi thầm nghĩ: Rốt cuộc tấm ảnh "quần thể thao xám" của hắn có tác dụng phụ gì khiến hắn bị hỏng não rồi không?

Mọi chuyện chỉ mới bắt đầu, và tôi biết, cuộc đời pháo hôi của mình từ giây phút này đã chính thức rẽ sang một hướng mà không một trang sách nào có thể tiên đoán được.