Tôi ngồi đối diện với Lăng Diệu, cảm giác như mình đang ngồi trên một đống than hồng. Không khí trong quán cà phê vốn dĩ thoáng đãng, giờ đây lại đặc quánh sự lúng túng.
Lăng Diệu không còn gào thét nữa. Hắn ngồi đó, một tay chống cằm, một tay gõ nhịp xuống mặt bàn theo một tiết tấu hỗn loạn. Đôi mắt phượng của hắn thỉnh thoảng lại liếc nhìn tôi, rồi khi thấy tôi nhìn lại, hắn lập tức dời mắt đi chỗ khác, giả vờ quan tâm đến thực đơn treo trên tường.
“Mày phải nói đi, Lâm Duy. Nói ngay lúc này!” – Tôi tự cổ vũ bản thân.
Trong cốt truyện gốc, đoạn này Lăng Diệu sẽ sỉ nhục tôi bằng những lời lẽ cay độc nhất, sau đó ném một xấp tiền vào mặt tôi và bắt tôi biến mất khỏi tầm mắt hắn. Tôi đã chuẩn bị tinh thần để nhận xấp tiền đó (dù sao thì tiền cũng không có tội) và chạy trốn thật nhanh để bảo toàn mạng sống. Nhưng thực tế thì sao? Hắn đang ngồi đây, mặt đỏ tai hồng, và quan trọng nhất là hắn vừa nói hắn không muốn làm "tra nam".
“Lăng thiếu gia…” – Tôi mở lời, giọng hơi run.
“Gọi tên tôi.” – Hắn ngắt lời, giọng nói mang theo sự ngang ngược đặc trưng của một thiếu gia F4. – “Chẳng phải trên WeChat cậu vẫn gọi tôi là ‘Diệu Diệu’ sao?”
Tôi suýt chút nữa thì sặc nước bọt. Diệu Diệu? Đúng là lúc yêu đương mù quáng qua mạng, dưới sự tác động của mấy bộ phim sến súa và vài chén rượu giải sầu, tôi có lỡ miệng gọi hắn như thế. Nhưng lúc đó tôi tưởng hắn là một anh chàng "Top" ấm áp nào đó, chứ không phải là đại ác ma sẽ khiến nhà tôi tan cửa nát nhà trong tương lai!
“Cái đó… lúc đó tôi không biết anh là anh.” – Tôi cố gắng giải thích – “Lăng Diệu, thực ra sự việc hôm nay là một hiểu lầm tai hại. Bạn của tôi, Dương Thiệu, có lẽ đã đưa nhầm thông tin. Tôi cũng không biết anh lại nghĩ tôi là con gái. Để tránh cho cả hai đều khó xử, tôi nghĩ lời đề nghị lúc nãy của anh rất hợp lý.”
Lăng Diệu nheo mắt lại, tỏa ra một áp lực vô hình: “Lời đề nghị nào?”
“Thì… chia tay đó.” – Tôi hít một hơi thật sâu, dồn hết can đảm để thốt ra những lời vàng ngọc giúp mình thoát thân – “Anh không phải gay, anh thích con gái. Tôi lại là đàn ông. Chúng ta không có kết quả đâu. Vậy nên, chi bằng chúng ta cứ coi như chưa từng gặp mặt, xóa WeChat của nhau, ai về nhà nấy. Anh thấy sao?”
Tôi nhìn hắn với ánh mắt đầy mong đợi. Đồng ý đi, làm ơn hãy đồng ý đi! Hãy quát vào mặt tôi là ‘Cút đi đồ nam nhân kinh tởm’ như trong sách đã viết đi!
Lăng Diệu nhìn tôi chằm chằm. Ánh mắt hắn sâu hoắm, dường như đang đấu tranh tư tưởng dữ dội. Hắn nhìn xuống đôi bàn tay trắng trẻo đang đan vào nhau vì lo lắng của tôi, rồi lại nhìn lên khuôn mặt đang lộ rõ vẻ “muốn trốn chạy” của tôi.
Bỗng nhiên, hắn hừ lạnh một tiếng, khoanh tay trước ngực.
“Cậu vội vàng cái gì? Có phải cậu đang khinh thường tôi không?”
“Hả?” – Tôi ngơ ngác. Tôi khinh thường hắn hồi nào?
“Cậu thấy tôi vừa nói chia tay xong lại đổi ý, nên cậu cho rằng tôi là kẻ không có lập trường, là kẻ dễ dàng bị nhan sắc lay động, có đúng không?” – Lăng Diệu tự biên tự diễn, giọng điệu càng lúc càng trở nên vô lý – “Lâm Duy, tôi nói cho cậu biết. Lăng Diệu tôi nói một là một, hai là hai. Nhưng tôi cũng là người có nguyên tắc. Ba tháng qua, mỗi tối cậu đều nhắn tin chúc tôi ngủ ngon, mỗi sáng đều nhắc tôi ăn sáng, thậm chí lúc tôi bị cảm, cậu còn gửi cả thuốc đến tận ký túc xá cho tôi…”
“Đó là trà gừng… và tôi gửi qua dịch vụ giao hàng nhanh…” – Tôi yếu ớt đính chính.
“Không quan trọng!” – Hắn đập bàn cái rầm (lần thứ hai trong ngày) – “Quan trọng là những tình cảm đó là thật. Giờ chỉ vì giới tính của cậu có chút… sai lệch so với dự kiến mà tôi đá cậu ngay lập tức, chẳng phải tôi sẽ trở thành trò cười cho đám bạn sao? Chúng nó sẽ bảo Lăng Diệu là kẻ nông cạn, chỉ biết nhìn bề ngoài!”
Tôi há miệng thở dốc. Logic của đại thiếu gia này rốt cuộc là được cấu tạo từ cái gì vậy? Chẳng lẽ nhan sắc của tôi trong mắt hắn lại có sức công phá mạnh hơn cả định hướng giới tính của hắn sao?
Tôi nhớ lại trong truyện gốc, Lăng Diệu là người cực kỳ kiêu ngạo. Hắn ghét nhất là bị người khác lừa dối. Việc tôi là nam chính là lời nói dối lớn nhất. Đáng lẽ hắn phải điên tiết mới đúng.
“Nhưng… anh không thích đàn ông mà?” – Tôi tung ra lá bài tẩy cuối cùng.
Lăng Diệu khựng lại một chút. Hắn nhìn tôi, từ mái tóc hơi rối đến đôi môi đang mím chặt. Hắn lầm bầm gì đó trong miệng, tôi chỉ nghe loáng thoáng được chữ “ngoại lệ” hoặc “xem xét”.
“Tôi không thích đàn ông, đúng.” – Hắn cao giọng khẳng định – “Nhưng tôi cũng không nói là tôi ghét cậu. Lâm Duy, nghe cho kỹ đây. Chuyện chia tay, tạm thời gác lại. Chúng ta cần một ‘thời gian đệm’ để thích nghi với sự thật này. Trong thời gian đó, cậu vẫn là… khụ… bạn trai của tôi. Nhưng cấm cậu không được có ý đồ xấu với tôi, nghe rõ chưa?”
Tôi cảm thấy trời đất như sụp đổ dưới chân. Cái gì mà thời gian đệm? Cái gì mà vẫn là bạn trai? Anh là nam chính của tiểu thuyết đam mỹ, người sau này sẽ cùng ba thằng khác tranh giành một cậu chàng thuần khiết cơ mà! Anh bám lấy một pháo hôi như tôi để làm cái gì?
“Lăng Diệu, anh nghe tôi nói…”
“Không nghe!” – Hắn đứng dậy, lấy từ trong ví ra một xấp tiền nhân dân tệ dày cộp ném xuống bàn. Tim tôi nảy lên một cái: Đến rồi! Phân đoạn ném tiền sỉ nhục đây rồi!
Nhưng câu tiếp theo của hắn lại khiến tôi muốn đập đầu vào tường:
“Đây là tiền trà sữa của ba tháng qua cậu đã gửi cho tôi. Tôi không tiêu tiền của bạn trai mình khi chưa chính thức ra mắt. Cầm lấy, mua cái gì ngon mà ăn, trông cậu gầy như con mắm ấy. Chiều mai tôi sẽ đến trường đón cậu đi ăn tối. Đừng có mà khóa máy, nếu không tôi sẽ lật tung cái thành phố này để tìm cậu!”
Nói xong, hắn quay lưng đi thẳng, bước chân nhanh nhẹn nhưng có chút gì đó giống như đang… chạy trốn sự xấu hổ.
Tôi ngồi trơ trọi tại chỗ, nhìn xấp tiền trên bàn và ly cà phê đã cạn.
“Cắt lỗ thất bại rồi.” – Tôi thầm than khóc.
Không những không chia tay được, tôi còn bị nam chính đánh dấu chủ quyền một cách vô lý nhất thế giới. Theo cốt truyện, nếu tôi tiếp tục dây dưa với Lăng Diệu, tôi sẽ lọt vào mắt xanh của ba thiếu gia còn lại trong F4, nhưng không phải theo nghĩa tích cực, mà là với tư cách “kẻ ngáng đường” cần phải loại bỏ.
Tôi run rẩy lấy điện thoại ra, mở WeChat và tìm đến cái tên “Dương Thiệu”.
Lâm Duy: [Thằng khốn! Mày gửi nhầm số cho tao, giờ thằng đó không chịu chia tay! Tao sắp chết tới nơi rồi!]
Năm giây sau, Dương Thiệu nhắn lại bằng một loạt icon cười lăn lộn.
Dương Thiệu: [Hahahaha! Tao đã bảo rồi, tấm ảnh quần xám đó không lừa mày đâu. ‘Vũ khí’ hạng nặng thường đi đôi với tính cách chiếm hữu cao mà. Chúc mừng mày đã lọt vào mắt xanh của đại thiếu gia họ Lăng!]
Tôi ném điện thoại lên bàn, uể oải gục đầu xuống.
Trong trí nhớ thức tỉnh của tôi, chương tiếp theo của tiểu thuyết sẽ là cảnh Lăng Diệu gặp gỡ chủ thụ tại cổng trường học viện quý tộc Saint Mary. Đó là một buổi chiều đầy nắng, chủ thụ bị người ta bắt nạt và Lăng Diệu sẽ ra tay cứu giúp.
Đúng rồi! Chỉ cần Lăng Diệu gặp được chủ thụ, hắn sẽ lập tức nhận ra thế nào là tình yêu đích thực, và một pháo hôi giả mạo như tôi sẽ tự động bị vứt vào xọt rác lịch sử.
“Ngày mai.” – Tôi nắm chặt nắm đấm – “Ngày mai mình phải tìm cách đưa Lăng Diệu đến trước mặt chủ thụ. Chỉ có cách đó mới cứu được mạng mình!”
Thế nhưng, Lâm Duy tôi lúc đó đâu có ngờ được rằng, khi một bánh răng của định mệnh đã trệch nhịp, toàn bộ cỗ máy sẽ vận hành theo một cách điên rồ nhất mà không ai có thể kiểm soát.