Đêm đó, tôi không tài nào chợp mắt nổi. Cứ mỗi khi nhắm mắt lại, hình ảnh kết cục thê thảm trong cuốn tiểu thuyết lại hiện ra như một bộ phim kinh dị định kỳ. Trong giấc mơ, tôi thấy Lăng Diệu cầm một xấp hóa đơn đòi nợ, phía sau là ba vị thiếu gia còn lại của F4 với ánh mắt lạnh lẽo, nhìn tôi như nhìn một thứ rác rưởi cần được dọn dẹp.
Tôi bật dậy, mồ hôi đầm đìa. Đồng hồ điểm 6 giờ sáng.
"Phải hành động thôi. Không thể ngồi chờ chết được." – Tôi tự nhủ, tay vơ lấy chiếc kính cận đặt trên bàn.
Hôm nay là ngày định mệnh. Theo nguyên tác, đây là ngày Lăng Diệu sẽ tình cờ gặp được Bạch Liên – chủ thụ của bộ truyện này. Bạch Liên là một nam sinh nghèo vượt khó, sở hữu vẻ đẹp mong manh, thanh khiết như đóa sen sau mưa. Cậu ta sẽ bị đám học sinh nhà giàu bắt nạt ngay tại cổng trường Học viện Saint Mary, và Lăng Diệu – kẻ vốn dĩ đang bực bội vì bị "bạn gái qua mạng" lừa dối – sẽ lao vào can thiệp, từ đó mở ra một mối tình đầy trắc trở nhưng ngọt ngào.
Kế hoạch của tôi rất đơn giản: Xuất hiện đúng lúc, làm vật hy sinh để đẩy Lăng Diệu về phía Bạch Liên, sau đó rút lui trong êm đẹp.
Tôi soi gương, cố tình chọn một bộ đồ nhạt nhòa nhất có thể, mái tóc cũng không buồn chải chuốt, hy vọng vẻ ngoài "tầm thường" này sẽ khiến Lăng Diệu sớm tỉnh ngộ mà nhận ra rằng: So với đóa sen trắng Bạch Liên, tôi chỉ là một nhành cỏ dại ven đường.
Cổng trường Học viện Saint Mary hiện ra với kiến trúc Gothic nguy nga và tráng lệ. Những chiếc siêu xe nối đuôi nhau trả những cậu ấm cô chiêu xuống trường. Tôi đứng nép mình sau một cột đá lớn, mắt đảo như rang lạc để tìm kiếm chiếc xe thể thao màu xanh neon đặc trưng của Lăng Diệu.
"Kít...!"
Một tiếng phanh gấp chói tai vang lên. Một chiếc Lamborghini màu xanh neon lao tới, dừng ngay sát lề đường. Cánh cửa mở ra, Lăng Diệu bước xuống trong bộ đồng phục học viện được cắt may tinh xảo. Hắn đeo kính râm, khí chất ngạo mạn khiến những học sinh xung quanh tự động dạt ra hai bên.
Cùng lúc đó, ở phía đối diện, một thiếu niên nhỏ nhắn đang ôm chồng sách đi vào. Đó chính là Bạch Liên! Đúng như mô tả, cậu ta có một đôi mắt to tròn, ngây thơ và làn da trắng đến phát sáng. Một nhóm nam sinh ngỗ ngược đang vây quanh, cố tình gạt chân làm cậu ta ngã nhào, sách vở tung tóe khắp nơi.
"Kịch bản đến rồi!" – Tim tôi đập thình thịch.
Theo đúng cốt truyện, Lăng Diệu sẽ nhìn thấy cảnh này và cảm thấy "thú vị" trước sự kiên cường của Bạch Liên. Nhưng trước khi hắn kịp nhìn sang đó, tôi đã hít một hơi thật sâu, lao ra khỏi nơi ẩn nấp.
"Lăng Diệu!" – Tôi gọi lớn.
Lăng Diệu khựng lại, xoay người. Khi nhìn thấy tôi, đôi mày rậm của hắn hơi nhướng lên. Hắn tháo kính râm ra, ánh mắt sắc lẹm dán chặt lên người tôi.
"Lâm Duy? Tôi đã bảo chiều mới đón cậu mà. Cậu nhớ tôi đến mức không đợi được à?" – Hắn nhếch môi, nụ cười mang theo chút đắc ý khó hiểu.
"Không phải!" – Tôi vội vã chạy đến, đứng chắn giữa hắn và hướng nhìn về phía Bạch Liên. – "Tôi có chuyện quan trọng muốn nói. Anh nhìn xem, đằng kia đang có chuyện bất bình..."
Tôi cố tình chỉ tay về phía Bạch Liên đang lồm cồm ngồi dậy với đôi mắt rưng rưng.
"Kìa Lăng Diệu, cậu bạn kia đáng thương quá, anh có thấy cậu ấy rất... rất đặc biệt không? Rất kiên cường, rất thanh khiết..." – Tôi cố gắng quảng cáo cho chủ thụ một cách lộ liễu nhất có thể.
Lăng Diệu nhìn theo hướng tay tôi chỉ. Hắn liếc nhìn Bạch Liên đúng một giây, rồi quay lại nhìn tôi với ánh mắt như nhìn một kẻ ngốc.
"Đặc biệt? Đặc biệt ở chỗ nào? Một đứa yếu ớt không biết tự bảo vệ mình thì có gì hay?" – Hắn lạnh lùng nói, rồi bất ngờ tiến lên một bước, thu hẹp khoảng cách giữa hai chúng tôi.
Tôi lùi lại, lưng đập vào thân xe mát lạnh. Lăng Diệu chống tay lên xe, khóa chặt tôi trong vòng tay của hắn. Hơi thở mang theo mùi bạc hà thanh mát phả vào mặt tôi.
"Cậu tưởng tôi không biết cậu đang định làm gì sao?" – Giọng hắn trầm xuống, mang theo một sự nguy hiểm đầy quyến rũ.
"Hả? Anh... anh biết cái gì?" – Tôi lắp bắp, đầu óc trống rỗng. Chẳng lẽ hắn cũng có hệ thống? Chẳng lẽ hắn biết tôi đang cố tình đẩy hắn đi?
Lăng Diệu cúi thấp đầu xuống, khoảng cách gần đến mức tôi có thể đếm được hàng lông mi dài của hắn. Hắn nhìn chằm chằm vào môi tôi, rồi lại nhìn vào đôi mắt đang mở to vì kinh ngạc của tôi.
"Cậu đang cố tình thu hút sự chú ý của tôi bằng cách giả vờ quan tâm đến người khác chứ gì? Chiêu thức này xưa như trái đất rồi, Lâm Duy." – Hắn hừ nhẹ – "Nhưng tôi phải công nhận, hôm nay trông cậu... có chút thuận mắt."
Tôi ngây người. Thuận mắt? Tôi đang để tóc tai bù xù, đeo kính cận dày cộp, mặc áo phông rộng thùng thình, còn Bạch Liên đằng kia đang đẹp như một thiên thần rơi xuống trần gian, vậy mà hắn lại bảo tôi thuận mắt?
"Này, anh có nhìn kỹ không đấy? Cậu ta đang khóc kìa! Một đóa hoa lê trong mưa đó!" – Tôi tuyệt vọng níu kéo kịch bản.
Lăng Diệu chẳng thèm ngoái đầu lại lần thứ hai. Hắn đưa tay lên, dùng ngón trỏ gạt nhẹ một sợi tóc mai vướng trên trán tôi, hành động dịu dàng đến mức khiến tôi rùng mình.
"Khóc thì liên quan gì đến tôi? Tôi chỉ thấy cậu đứng đây, dưới nắng, trông giống như một con mèo nhỏ đang cố tình làm trò." – Ánh mắt hắn sâu thẳm, sự chán ghét đàn ông mà tôi mong đợi hoàn toàn biến mất, thay vào đó là một sự chiếm hữu đang nhen nhóm – "Hơn nữa, tôi thích cái kính này của cậu. Trông cậu có vẻ... dễ bị bắt nạt hơn."
Lúc này, Bạch Liên đã tự đứng dậy và đi khuất sau tòa nhà học viện. Cơ hội vàng đã trôi qua. Kế hoạch "đẩy thuyền" của tôi hoàn toàn phá sản.
Lăng Diệu thu tay lại, nở một nụ cười nửa miệng đầy tà khí:
"Vào lớp đi. Chiều nay tôi sẽ đợi cậu ở cổng sau. Nếu dám bỏ trốn... cậu biết hậu quả rồi đấy."
Hắn bước lên xe, phóng đi trong làn khói mờ ảo, để lại tôi đứng ngơ ngác giữa sân trường. Những học sinh xung quanh bắt đầu xì xào bàn tán:
"Đó chẳng phải là Lăng thiếu sao? Anh ta vừa mới... 'bích đông' cái cậu chàng đeo kính kia à?" "Cậu ta là ai vậy? Trông bình thường quá đi mất!"
Tôi cảm thấy đầu mình lại bắt đầu đau nhức. Theo nguyên tác, Lăng Diệu là một "công" lạnh lùng, chỉ tan chảy trước chủ thụ. Vậy mà giờ đây, hắn lại giống như một tên tổng tài bá đạo đang nhắm trúng một con mồi nhỏ là tôi.
Ánh mắt hắn nhìn tôi lúc nãy... nó không phải là ánh mắt nhìn một kẻ lừa đảo. Nó là ánh mắt dán chặt không rời, là sự tò mò pha lẫn với một thứ cảm xúc mà tôi không dám gọi tên.
"Lăng Diệu, anh bị hỏng mắt thật rồi." – Tôi thầm than thở, lững thững bước vào sảnh trường.
Tôi không hề hay biết rằng, ở phía xa, ba thành viên còn lại của F4 đã chứng kiến toàn bộ sự việc. Và trong mắt họ, tôi đã chính thức trở thành mục tiêu cần phải "điều tra" kỹ lưỡng.