MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủKịch Bản Nát Rồi, Pháo Hôi Lên Ngôi Thôi!Chương 4

Kịch Bản Nát Rồi, Pháo Hôi Lên Ngôi Thôi!

Chương 4

1,314 từ · ~7 phút đọc

Tôi ngồi trong lớp học nhưng tâm trí đã bay tận phương nào. Những lời giảng của giáo sư về kinh tế vĩ mô lọt tai này sang tai kia, cuối cùng chỉ đọng lại trong đầu tôi một câu hỏi duy nhất: Làm sao để bị ghét?

Theo đúng kịch bản pháo hôi, tôi phải là một kẻ tham lam, thô lỗ và không biết điều. Nếu Lăng Diệu không bị vẻ ngoài của tôi làm cho ghét bỏ, vậy thì tôi sẽ tấn công vào tính cách. Một thiếu gia quý tộc như hắn chắc chắn sẽ không chịu nổi một kẻ thô tục, ăn nói không giữ kẽ và đặc biệt là... ham tiền một cách lộ liễu.

"Đúng rồi, chính là nó!" – Tôi thầm đấm tay vào lòng bàn tay.

5 giờ chiều. Cổng sau học viện Saint Mary.

Chiếc Lamborghini xanh neon của Lăng Diệu đã đợi sẵn ở đó, nổi bật đến mức khiến ai đi qua cũng phải ngoái nhìn. Hắn tựa lưng vào thân xe, đôi chân dài vắt chéo, tay lướt điện thoại với vẻ mặt lạnh lùng thường thấy. Khi thấy tôi lững thững đi tới, hắn cất điện thoại, đôi mắt phượng nheo lại dưới ánh hoàng hôn.

"Muộn 5 phút." – Hắn gõ nhẹ vào mặt đồng hồ hiệu trên cổ tay.

Tôi không xin lỗi như mọi khi. Tôi khịt mũi một cái thật to, cố tình làm ra vẻ mặt nghênh ngang: "Đường đông, với lại tôi còn bận... trang điểm. Anh đợi một chút thì đã sao? Thiếu gia nhà giàu mà hẹp hòi thế à?"

Lăng Diệu khựng lại một chút. Ánh mắt hắn quét qua khuôn mặt mộc không một chút phấn son, thậm chí còn đang đeo chiếc kính cận dày cộp của tôi. Hắn không tức giận, trái lại, khóe môi hơi giật giật như đang nhịn cười.

"Trang điểm? Cậu trang điểm theo phong cách 'người rừng' à?"

Tôi cứng họng, nhưng nhanh chóng lấy lại bình tĩnh: "Đây là phong cách tối giản! Anh không hiểu gì về thời trang cả. Thôi, đói rồi, đi ăn đi. Tôi muốn ăn ở nhà hàng Pháp đắt nhất thành phố, anh bao thầu nhé?"

Tôi cố tình nhấn mạnh chữ "đắt nhất" và "bao thầu", hy vọng hắn sẽ khinh bỉ sự đào mỏ của tôi.

"Được." – Lăng Diệu đáp gọn lỏn, mở cửa xe cho tôi – "Lên đi."

Suốt quãng đường đến nhà hàng, tôi cố tình làm những hành động khó ưa nhất mà mình có thể nghĩ ra. Tôi gác chân lên ghế da đắt tiền, cố ý để lại vết bẩn. Tôi liên tục phàn nàn về việc máy lạnh quá lạnh, rồi lại quá nóng. Tôi thậm chí còn mở nhạc sàn trên điện thoại với âm lượng lớn nhất.

Thế nhưng, Lăng Diệu chỉ im lặng lái xe. Thỉnh thoảng hắn lại liếc nhìn tôi, ánh mắt không hề có sự chán ghét, mà ngược lại... nó giống như một người lớn đang nhìn một đứa trẻ đang cố gắng làm loạn để thu hút sự chú ý. Sự bao dung này khiến tôi lạnh sống lưng.

Tại nhà hàng "L’Amour", một nơi sang trọng đến mức hơi thở cũng cảm thấy đắt đỏ, tôi bắt đầu màn trình diễn chính của mình.

Tôi gọi tất cả những món đắt nhất trong thực đơn mà không thèm nhìn tên. Khi món ăn được dọn lên, thay vì dùng dao nĩa đúng cách, tôi cố tình cầm dao bằng tay trái, nĩa bằng tay phải, tạo ra những tiếng động lạch cạch khó nghe trên đĩa sứ. Tôi vừa nhai thức ăn vừa nói chuyện, cố tình để vụn bánh mì rơi ra ngoài.

"Này, anh thấy tôi ăn mặc thế này có làm anh mất mặt không?" – Tôi hỏi, miệng còn đang nhai miếng bít tết trị giá vài nghìn tệ.

Lăng Diệu đặt ly rượu vang xuống, hắn không hề ăn, chỉ ngồi đó nhìn tôi chằm chằm. Ánh mắt hắn dán chặt lên khuôn mặt tôi, sâu thẳm và đầy suy tư.

"Lâm Duy." – Hắn đột nhiên gọi tên tôi, giọng trầm thấp.

"Gì?" – Tôi hất hàm.

"Cậu đang cố gắng làm gì vậy?"

Tim tôi đập hụt một nhịp. Hắn nhận ra rồi sao?

"Tôi... tôi làm gì đâu? Tôi đang ăn mà."

Lăng Diệu rướn người về phía trước, đưa tay lên. Tôi theo bản năng rụt cổ lại, nhưng hắn chỉ nhẹ nhàng dùng ngón tay cái gạt đi một mẩu vụn thức ăn dính bên khóe môi tôi. Ngón tay hắn hơi thô ráp, lướt qua da thịt tôi khiến một luồng điện xẹt qua, làm tôi tê dại cả người.

"Nếu cậu muốn tôi ghét cậu, thì cậu thất bại rồi." – Hắn nói, giọng nói mang theo một sự dịu dàng chết người – "Vì tôi thấy... cậu trông như một con sóc nhỏ đang cố xù lông để tỏ ra nguy hiểm. Rất thú vị."

Tôi hóa đá tại chỗ. Thú vị? Tôi vừa thô lỗ, vừa ham tiền, vừa ăn uống như một kẻ vô học, vậy mà hắn bảo tôi thú vị?

"Lăng Diệu, anh bị điên à?" – Tôi thốt lên – "Tôi đang đào mỏ anh đấy! Tôi đang sỉ nhục cái đẳng cấp quý tộc của anh đấy! Anh phải mắng tôi, phải đuổi tôi đi, phải nói là 'Đồ nam nhân rẻ tiền, cút khỏi mắt tôi' mới đúng kịch bản chứ!"

Lăng Diệu bật cười. Đây là lần đầu tiên tôi thấy hắn cười thật sự, không phải nụ cười khinh khỉnh hay tà ác. Nụ cười của hắn khiến cả không gian nhà hàng sang trọng bỗng chốc trở nên lu mờ.

"Kịch bản? Cậu đọc quá nhiều tiểu thuyết ba xu rồi sao?" – Hắn thu tay lại, nhìn tôi bằng ánh mắt chứa chan một thứ tình cảm mà tôi chưa bao giờ thấy trong nguyên tác dành cho pháo hôi – "Lâm Duy, tôi đã nói rồi. Tôi không phải hạng tra nam thấy người ta không đúng ý mình là vứt bỏ. Hơn nữa..."

Hắn dừng lại một chút, ánh mắt trở nên nóng bỏng hơn.

"Hơn nữa, cậu xinh đẹp hơn trong ảnh rất nhiều. Đôi mắt này, khuôn mặt này... đều rất hợp gu của tôi. Giới tính của cậu đúng là có làm tôi bất ngờ, nhưng sau khi nhìn kỹ cậu... tôi thấy việc làm một người đàn ông yêu đàn ông cũng không phải là chuyện gì quá khó chấp nhận."

"Rắc!" – Đó là tiếng vỡ vụn của cái kịch bản trong đầu tôi.

Nam chính đã hoàn toàn bị "hỏng" rồi! Hắn không những không kỳ thị đồng tính vì bị tôi lừa, mà còn tự bẻ cong mình chỉ vì thấy tôi "thuận mắt"?

Tôi cúi gằm mặt xuống đĩa bít tết, không dám nhìn vào mắt hắn nữa. Cảm giác sợ hãi và bối rối đan xen. Trong nguyên tác, Lăng Diệu gặp Bạch Liên mới thức tỉnh tình yêu. Vậy mà giờ đây, hắn lại đang dùng ánh mắt nhìn người yêu để nhìn tôi – một kẻ đáng lẽ phải chết thảm ở chương 100.

"Ăn tiếp đi." – Lăng Diệu đẩy đĩa tráng miệng về phía tôi – "Ăn xong tôi đưa cậu đi mua thêm vài bộ đồ. Đừng mặc mấy cái áo phông rộng này nữa, nó che hết dáng người của cậu rồi."

Tôi nuốt nước miếng, trong lòng thào thét: Dương Thiệu, mày hại chết tao rồi! Cái 'vũ khí hạng nặng' mà mày nói, có phải nó đi kèm với một bộ não bị chập mạch không hả?!

Buổi hẹn hò đầu tiên kết thúc trong sự thất bại thảm hại của kế hoạch "cắt lỗ". Tôi nhận ra một sự thật kinh hoàng: Lăng Diệu không hề muốn chia tay. Ngược lại, hắn dường như đang bắt đầu cuộc chơi "săn mồi", mà con mồi tội nghiệp chính là tôi.