MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủKịch Bản Nát Rồi, Pháo Hôi Lên Ngôi Thôi!Chương 5

Kịch Bản Nát Rồi, Pháo Hôi Lên Ngôi Thôi!

Chương 5

1,301 từ · ~7 phút đọc

Đêm đó, sau khi được Lăng Diệu đưa về tận cổng ký túc xá trên chiếc siêu xe bóng loáng, tôi nằm vật ra giường, nhìn trần nhà trắng toát mà cảm thấy cuộc đời mình sao mà mông lung như một trò đùa.

Lăng Diệu không chỉ không chia tay, mà lúc xuống xe còn xoa đầu tôi một cái, giọng điệu đầy vẻ ban ơn: "Ngủ ngon, 'bạn trai' nhỏ."

Tôi rùng mình, lộn một vòng trên giường rồi bật dậy. Không được, tôi phải tìm thằng khốn Dương Thiệu để tính sổ. Chính nó là nguồn cơn của mọi sự lệch lạc này.

Trong ký ức vừa thức tỉnh của tôi, đoạn hồi tưởng về cái đêm định mệnh ấy hiện lên rõ mồn một.

Đó là một buổi tối cuối tuần của ba tháng trước. Tôi và Dương Thiệu ngồi bệt dưới sàn phòng trọ, xung quanh là vỏ lon bia ngổn ngang. Tôi lúc đó vừa bị thất tình (thực ra là bị một anh chàng khóa trên từ chối khéo), đầu óc lơ mơ vì men cồn, bắt đầu sướt mướt than vãn:

"Thiệu à... Tao muốn yêu đương. Tao muốn một anh người yêu đúng chuẩn 'Top' mạnh mẽ, cao to, có thể che chở cho tao... Tao chán làm kẻ cô đơn lắm rồi!"

Dương Thiệu, thằng bạn thân từ thời nối khố, lúc đó cũng đã ngà ngà say. Nó vỗ đùi bôm bốp, cười hố hố:

"Tưởng gì! Chuyện đó cứ để tao. Danh bạ WeChat của tao toàn là cực phẩm thôi. Để tao lọc ra cho mày một thằng 'Top' hàng thật giá thật."

Nó rút điện thoại ra, lướt danh sách bạn bè nhanh như chớp, miệng liến thoắng giới thiệu như một tay cò mồi chuyên nghiệp:

"Đây, thằng này cao mét tám tám, tập gym thường xuyên, body sáu múi sờ vào sướng tay luôn. Thằng này thì mắt hai mí, kiểu soái ca dịu dàng, hợp với đứa thích mơ mộng như mày. Còn thằng này là sinh viên thể thao, da ngăm khỏe khoắn, sức bền cực tốt..."

Tôi lờ mờ nhìn vào màn hình, chẳng nhớ được mặt ai. Nhưng rồi, Dương Thiệu dừng lại ở một trang cá nhân có ảnh đại diện là một chiếc xe đua đen tuyền.

"Nhưng mà... đặc biệt nhất phải là thằng này. Ngoại hình thì thôi rồi, người ta gọi là 'tiên giáng trần' trong giới thượng lưu đấy. Body đỉnh cao, chân dài tới nách. Và quan trọng nhất là..."

Nó hạ thấp giọng, vẻ mặt đầy bí hiểm:

"...Nghe nói là 'vũ khí' hạng nặng."

Cơn say của tôi bỗng dưng vơi bớt một nửa. Tôi chớp chớp mắt, tò mò hỏi:

"Sao mày biết? Mày... mày thử rồi à?"

Dương Thiệu lườm tôi một cái cháy mặt:

"Thử cái đầu mày! Hồi trước diễn đàn trường nó tổ chức cuộc thi 'Nam thần Bikini' hay gì gì đó đại loại vậy cho đám thiếu gia. Có người chụp trộm được ảnh thằng này mặc quần thể thao xám sau khi vừa thi đấu tennis xong. Phải nói là... ực... nhìn thôi đã thấy 'hư' rồi. Bức ảnh đó gây bão cả tháng trời mới bị xóa đấy."

Đầu óc tôi lúc đó vốn dĩ đã không bình thường, nghe đến "quần thể thao xám" và "vũ khí hạng nặng", trong lòng bỗng dâng lên một sự tò mò mãnh liệt. Đạo đức ở đâu? Giới hạn ở đâu? Sự liêm sỉ ở đâu?

Và tôi đã hỏi một câu mà đến tận bây giờ tôi vẫn muốn tự tát vào mặt mình:

"Đường link ảnh đâu? Gửi tao xem với."

Dương Thiệu nhướng mày, gửi ngay cho tôi một tấm ảnh mờ mờ nhưng đủ để thấy rõ bóng dáng một nam sinh cao lớn, đôi chân dài miên man và... đúng như lời nó nói, chiếc quần thể thao xám kia thực sự là một sự tồn tại đầy tính khiêu khích.

"Thế nào? Muốn tán không? Thằng này tên Lăng Diệu, đang độc thân, xu hướng tính dục thì nghe bảo là 'linh hoạt' hoặc đang tìm kiếm cảm giác mới. Tao có số WeChat của nó đây."

Trong cơn say, tôi chỉ nhìn vào nhan sắc "tiên giáng trần" kia mà gật đầu cái rụp. Tôi đâu có ngờ, cái "linh hoạt" mà Dương Thiệu nói là do nó tự bịa ra để dụ tôi, còn Lăng Diệu thực chất là một "thẳng nam thép" trong nguyên tác!

Thế là tôi kết bạn. Tôi dùng cái tâm thế của một "Bottom" đi tìm "Top" để trò chuyện với hắn.

Chúng tôi hợp nhau đến lạ kỳ. Hắn nói về siêu xe, tôi nói về mèo. Hắn nói về áp lực gia tộc, tôi nói về chuyện bị giảng viên mắng. Cứ thế, tình cảm lớn dần qua từng dòng tin nhắn. Hắn chưa từng gửi ảnh mặt thật (vì hắn nghĩ tôi đã biết hắn là ai qua danh tiếng F4), và tôi cũng không gửi ảnh mình (vì tôi lười và thích sự bí ẩn).

Điều oái oăm nhất là, vì cái miệng của Dương Thiệu, Lăng Diệu lại đinh ninh rằng đứa bạn mà Dương Thiệu giới thiệu cho hắn phải là một em gái xinh đẹp, dịu dàng. Hắn cứ thế mà yêu, cứ thế mà chờ đợi ngày gặp mặt "công chúa" của mình.

Ngồi trên giường, tôi thở dài thườn thượt.

Hóa ra, tất cả đều là một chuỗi sai lầm ngớ ngẩn. Nếu không có tấm ảnh chiếc quần xám kia, tôi đã không kết bạn với hắn. Nếu không có sự bép xép của Dương Thiệu, hắn đã không hiểu lầm giới tính của tôi. Và nếu tôi không thức tỉnh ý thức pháo hôi, có lẽ giờ này tôi vẫn đang đắm chìm trong ảo tưởng về một tình yêu màu hồng.

Tôi cầm điện thoại lên, định nhắn tin mắng Dương Thiệu một trận nữa, nhưng rồi lại thôi. Bây giờ mắng nó cũng chẳng giải quyết được gì. Vấn đề là Lăng Diệu.

Trong truyện gốc, Lăng Diệu sau khi biết sự thật về việc bị lừa dối sẽ trở nên cực kỳ đáng sợ. Hắn sẽ cùng ba người còn lại trong F4 dùng mọi thủ đoạn để dìm tôi xuống bùn đen.

Nhưng cái "Lăng Diệu" mà tôi gặp hôm nay... hắn có vẻ không giống như mô tả trong sách. Ánh mắt hắn nhìn tôi ở quán cà phê, rồi cái cách hắn bao che cho sự thô lỗ của tôi ở nhà hàng...

"Chẳng lẽ... vì mình không giống pháo hôi gốc, nên hắn cũng thay đổi theo sao?"

Tôi lắc đầu xua đi ý nghĩ đó. Không được chủ quan. Hào quang của nam chính và cốt truyện là thứ không thể xem thường. Tôi phải giữ khoảng cách. Tôi phải khiến hắn nhận ra rằng tôi là một kẻ lừa đảo hèn hạ nhất thế giới.

Đúng lúc đó, điện thoại rung lên. Một tin nhắn WeChat từ "Diệu Diệu":

[Mai 10 giờ tôi sang đón cậu đi xem đua xe. Mặc cái áo khoác xanh tôi vừa mua cho ấy, không mặc là tôi vào tận phòng ký túc xá lôi cậu ra đấy.]

Tôi nhìn chằm chằm vào màn hình, cảm thấy da đầu tê rần. Xem đua xe? Đó chẳng phải là nơi mà F4 hay tụ tập sao? Nếu tôi đến đó, tôi sẽ gặp cả "bộ tứ quyền lực".

Đây không phải là đi xem đua xe, đây là đi vào hang cọp!

Tôi nuốt nước miếng, run rẩy gõ chữ: [Tôi đau bụng, mai tôi không đi được không?]

Tin nhắn trả lời đến ngay lập tức: [Đau bụng? Vậy tôi mua thuốc mang sang nhé? Hay là... cậu muốn tôi bế cậu đi khám?]

Tôi: "..."

Thôi xong rồi. Nam chính này không chỉ bị bẻ cong, mà còn mắc bệnh "chiếm hữu giai đoạn đầu" rồi!