Sáng hôm sau, tôi thức dậy với quầng thâm mắt rõ rệt. Cả đêm tôi đã mơ thấy mình bị bốn chiếc siêu xe của nhóm F4 rượt đuổi trên một cánh đồng hoang.
Đúng 10 giờ, tiếng gầm rú của động cơ xe thể thao vang dội dưới sân ký túc xá, làm rung chuyển cả những ô cửa kính cũ kỹ. Tôi nhìn qua cửa sổ và thấy chiếc Lamborghini xanh neon quen thuộc. Lăng Diệu đang tựa người vào cửa xe, tay cầm một bó hoa hướng dương to sụ, thu hút toàn bộ ánh nhìn của sinh viên trong trường.
"Thằng cha này thật sự muốn bức tử mình mà!" – Tôi rủa thầm, nhưng tay vẫn phải vơ lấy chiếc áo khoác xanh hiệu Dior mà hắn đã ép tôi nhận tối qua.
Tôi lủi thủi đi xuống cầu thang. Vừa thấy tôi, mắt Lăng Diệu sáng lên. Hắn tiến tới, dúi bó hoa vào tay tôi rồi thản nhiên đưa tay khoác vai tôi trước mặt bao nhiêu người.
"Sắc mặt kém thế? Đau bụng thật à?" – Hắn cúi đầu, ghé sát tai tôi hỏi nhỏ, giọng điệu có chút lo lắng nhưng vẫn không giấu được vẻ ngạo mạn thường thấy.
"Anh... anh bỏ tay ra đi, mọi người đang nhìn kìa." – Tôi cố né tránh, mặt đỏ bừng vì xấu hổ.
"Nhìn thì sao? Tôi đi chơi với người yêu mình, ai cấm được?" – Hắn hừ lạnh một tiếng, rồi gần như là nhấc bổng tôi ném vào ghế phụ.
Chiếc xe lao vút đi, hướng về phía trường đua quốc tế ở ngoại ô thành phố. Đây là địa bàn của hội thiếu gia, nơi những cuộc cá cược hàng tỷ tệ diễn ra chỉ trong vài giây đồng hồ. Theo nguyên tác, đây cũng là nơi "pháo hôi" Lâm Duy sẽ bị làm nhục công khai trước mặt giới thượng lưu để làm nổi bật sự thanh cao của chủ thụ.
Khi chúng tôi đến nơi, một nhóm nam thanh nữ tú ăn mặc lộng lẫy đã đứng chờ sẵn trong khu vực VIP. Trung tâm của đám đông là ba chàng trai với khí chất phi phàm – ba mảnh ghép còn lại của F4.
Người đứng đầu là Cố Thành – thủ lĩnh của nhóm, một kẻ thâm trầm và tàn nhẫn. Bên cạnh là Giang Dực, một tay chơi lãng tử với nụ cười sát gái, và cuối cùng là Thẩm Quân, thiên tài âm nhạc lạnh lùng với đôi mắt như nhìn thấu tâm can người khác.
Lăng Diệu nắm tay tôi kéo về phía họ. Tôi cảm thấy lòng bàn tay mình đẫm mồ hôi.
"Diệu, đến muộn thế? Nghe nói hôm nay mày mang theo 'vị hôn thê' qua mạng đến ra mắt anh em?" – Giang Dực lên tiếng, giọng đầy vẻ giễu cợt.
Cả đám đông bỗng chốc im bặt khi nhìn thấy người đi cạnh Lăng Diệu không phải là một mỹ nhân chân dài, mà là tôi – một thanh niên đeo kính, ăn mặc có chút lạc quẻ dù khoác trên mình đồ hiệu.
Sắc mặt của Giang Dực cứng đờ. Cố Thành khẽ nheo mắt, còn Thẩm Quân thì ngừng gẩy dây đàn guitar, nhìn tôi chằm chằm.
"Đây là Lâm Duy." – Lăng Diệu dõng dạc tuyên bố, bàn tay siết chặt lấy tay tôi như đang tuyên bố chủ quyền – "Người yêu của tao."
Một tiếng xì xào lớn nổ ra.
"Người yêu? Diệu, mày bị sảng à? Đây là đàn ông mà!" – Giang Dực thốt lên, không tin vào tai mình.
Lăng Diệu nhếch môi, ánh mắt quét qua một lượt khiến đám đông run rẩy: "Đàn ông thì sao? Tao thích là được. Ý kiến gì à?"
Tôi đứng bên cạnh, chỉ muốn có một cái lỗ để chui xuống. Tôi cố gắng ra hiệu cho Lăng Diệu: "Này, anh nói quá rồi... Chúng ta đã chính thức là gì đâu..."
"Im lặng." – Hắn gằn giọng, nhưng ánh mắt nhìn tôi lại có chút ý cười trêu chọc.
Lúc này, Cố Thành – người nãy giờ vẫn giữ im lặng – tiến lại gần. Hắn cao hơn tôi hẳn một cái đầu, áp lực tỏa ra khiến tôi khó thở. Hắn nhìn tôi từ trên xuống dưới, ánh mắt lạnh lẽo như băng giá.
"Lâm Duy sao?" – Cố Thành lên tiếng, giọng trầm và đặc biệt nguy hiểm – "Tôi nhớ không nhầm, trong hồ sơ của Dương Thiệu gửi, người này được giới thiệu là con gái của một đối tác kinh doanh nhỏ. Việc lừa dối giới tính với một thành viên F4... cậu có biết hậu quả là gì không?"
Tim tôi đập loạn nhịp. Đây rồi! Phân đoạn bị đe dọa đây rồi!
"Tôi... tôi không có lừa!" – Tôi cố lấy lại giọng điệu của một pháo hôi cứng đầu – "Là do Lăng Diệu tự hiểu lầm! Tôi cũng đang muốn chia tay đây, nhưng anh ta không chịu!"
"Chia tay?" – Lăng Diệu hét lên, quay sang nhìn tôi với vẻ mặt không thể tin nổi – "Cậu lại nhắc lại chuyện đó à?"
Giang Dực phá lên cười, điệu bộ vô cùng thích thú: "Hay thật! Lần đầu tiên thấy có người muốn đá Lăng nhị thiếu đấy. Cậu nhóc này gan cũng to đấy chứ."
Thẩm Quân lúc này cũng tiến lại, hắn nhìn vào bó hoa hướng dương tôi đang cầm, rồi lại nhìn vào khuôn mặt đang tái mét của tôi, buông một câu xanh rờn:
"Nhìn cậu ta... có vẻ không giống kẻ lừa đảo. Trông giống một con thỏ bị lạc vào bầy sói hơn."
Trong lúc bầu không khí đang căng thẳng cực độ, một giọng nói thanh mảnh, dịu dàng vang lên từ phía sau:
"Chào mọi người... Em có đến muộn không ạ?"
Tôi quay đầu lại. Là Bạch Liên! Chủ thụ của chúng ta đã xuất hiện. Cậu ta mặc một bộ đồ phục vụ của trường đua, trên tay cầm khay nước. Có lẽ theo kịch bản, cậu ta đang đi làm thêm ở đây để trang trải học phí.
Bạch Liên nhìn thấy bốn thiếu gia F4 thì rụt rè cúi đầu, vẻ mặt vừa sợ hãi vừa kiên cường – đúng chuẩn "gu" của các nam chính.
Tôi thầm reo hò trong lòng: "Cứu tinh đến rồi! Lăng Diệu, nhìn sang kia đi! Ánh trăng sáng của anh kìa!"
Tôi cố tình buông tay Lăng Diệu ra, tạo khoảng không cho hắn nhìn thấy Bạch Liên. Thế nhưng, Lăng Diệu lại tưởng tôi giận dỗi vì chuyện lúc nãy, hắn lập tức vòng tay ôm lấy eo tôi, kéo sát vào lòng mình trước mặt tất cả mọi người, kể cả Bạch Liên.
"Đừng có nhúc nhích." – Lăng Diệu gầm gừ bên tai tôi, rồi quay sang nhìn Bạch Liên với vẻ mặt vô cảm – "Nước đâu? Mang lại đây."
Bạch Liên run rẩy tiến lại, đôi mắt to tròn lén nhìn tôi với vẻ tò mò. Khi cậu ta đưa ly nước cho Lăng Diệu, bàn tay hai người vô tình chạm nhau. Theo nguyên tác, đây sẽ là khoảnh khắc "điện giật" định mệnh.
Nhưng thực tế là...
"Làm ăn kiểu gì thế? Nước đổ ra tay tôi rồi này!" – Lăng Diệu bực bội quát lên, rồi quay sang cầm lấy khăn tay trong túi tôi, lau lấy lau để như thể vừa chạm vào thứ gì đó bẩn thỉu.
Tôi: "..."
Bạch Liên: "Em... em xin lỗi..." (Nước mắt bắt đầu rưng rưng).
Các thành viên còn lại của F4 cũng chẳng ai thèm nhìn Bạch Liên thêm cái thứ hai. Cố Thành vẫn đang quan sát tôi với vẻ nghi ngại, Giang Dực thì đang bận soi chiếc áo khoác của tôi, còn Thẩm Quân thì lại tiếp tục gẩy đàn.
Hào quang chủ thụ... biến mất rồi?
Tôi bàng hoàng nhận ra, sự hiện diện của tôi – một pháo hôi đang bị Lăng Diệu ôm cứng ngắc – đã hoàn toàn làm xáo trộn lực hấp dẫn của cốt truyện. Thay vì chú ý đến đóa hoa sen trắng Bạch Liên, cả bốn người bọn họ đều đang đặt sự chú ý lên "kẻ lừa đảo giới tính" là tôi.
"Lăng Diệu." – Cố Thành lên tiếng, phá tan sự im lặng – "Nếu mày đã khẳng định đây là người yêu, vậy thì hôm nay đua một trận đi. Nếu mày thắng, bọn tao sẽ công nhận cậu ta. Nếu mày thua... cậu ta phải do bọn tao xử lý theo luật của F4."
Tôi rùng mình. Luật của F4 dành cho kẻ lừa dối là gì? Tôi nhớ mang máng trong sách có đoạn đề cập đến việc bị ném vào hồ bơi đầy đá lạnh hoặc bị đuổi học ngay lập tức.
Lăng Diệu nhếch môi, ánh mắt rực cháy ý chí chiến đấu. Hắn cúi xuống hôn nhẹ lên trán tôi một cái trước sự chứng kiến của hàng trăm người:
"Ngồi yên đây xem anh thắng. Đừng có nhìn thằng nào khác, biết chưa?"
Hắn leo lên chiếc xe đua, để lại tôi đứng giữa ba con "sói" F4 và một chủ thụ đang ngơ ngác.
Tôi nhận ra, trò chơi này không còn là "cắt lỗ" đơn thuần nữa, mà đã trở thành một canh bạc đặt cược bằng cả mạng sống của tôi rồi.