Tiếng động cơ gầm rú vang dội cả một vùng trời ngoại ô. Chiếc Lamborghini xanh neon của Lăng Diệu và chiếc Ferrari đen tuyền của một tay đua chuyên nghiệp – người đại diện cho thách thức của Cố Thành – lao vút đi như hai mũi tên xé toạc không khí.
Tôi đứng ở khu vực VIP, tay nắm chặt vào lan can sắt đến mức các đầu ngón tay trắng bệch. Tim tôi đập thình thịch, không phải vì lo lắng cho chiến thắng của Lăng Diệu, mà là lo cho cái mạng nhỏ của chính mình.
“Nếu hắn thua, mình sẽ bị ‘xử lý theo luật F4’. Nếu hắn thắng... mình chính thức bị dán nhãn ‘người yêu của Lăng Diệu’. Đường nào cũng là ngõ cụt cả!” – Tôi gào thét trong lòng.
Bên cạnh tôi, ba thành viên còn lại của F4 vẫn giữ vẻ thản nhiên đáng sợ. Cố Thành đứng khoanh tay, đôi mắt sâu thẳm dõi theo những vệt sáng trên đường đua. Giang Dực thì đang huýt sáo, thỉnh thoảng liếc nhìn tôi với nụ cười đầy ẩn ý. Còn Thẩm Quân, hắn vẫn đang dựa lưng vào tường, đôi tai đeo tai nghe, dường như cả thế giới này chẳng liên quan gì đến hắn.
Bạch Liên – chủ thụ của chúng ta – lúc này đang lúng túng đứng gần đó, tay vẫn cầm khay nước trống không. Cậu ta nhìn tôi, rồi lại nhìn Lăng Diệu phía xa, đôi mắt long lanh đầy vẻ sùng bái. Đúng là hào quang của nam chính, dù bị hắt hủi nhưng vẫn không ngăn được sự rung động của trái tim nhỏ bé.
"Cậu có vẻ rất sợ?" – Giọng nói trầm thấp của Cố Thành đột ngột vang lên ngay bên tai tôi.
Tôi giật nảy mình, lùi lại một bước: "Cố... Cố thiếu gia."
Cố Thành không nhìn tôi, hắn vẫn nhìn về phía đường đua: "Luật của F4 không đơn giản là đuổi học hay ném xuống hồ nước đâu. Đối với những kẻ dám dùng danh nghĩa tình yêu để lừa dối bọn tôi, hình phạt thường là... biến kẻ đó thành món đồ chơi chung cho cả nhóm cho đến khi bọn tôi chán thì thôi."
Máu trong người tôi như đông cứng lại. Món đồ chơi chung? Trong truyện gốc không có đoạn này! Đây là cái tình tiết biến thái gì vậy? Chẳng lẽ vì tôi là nam nên kịch bản đã tự động chuyển sang thể loại "dark" hơn sao?
"Nhưng... tôi đã nói rồi, tôi muốn chia tay!" – Tôi cố gắng phản kháng trong tuyệt vọng.
"Chia tay hay không, không phải do cậu quyết định." – Cố Thành quay sang, ánh mắt sắc lẹm khóa chặt lấy tôi – "Lăng Diệu đã chọn cậu. Nếu cậu lừa nó, tức là cậu đang sỉ nhục con mắt nhìn người của F4. Cậu nghĩ mình có thể rút lui êm đẹp sao?"
Tôi câm nín. Ở cái thế giới này, quyền lực của F4 là tuyệt đối. Tôi chỉ là một pháo hôi không tên tuổi, gia đình dù có chút tiền bạc nhưng so với bốn đại gia tộc này thì chẳng khác nào hạt cát giữa sa mạc.
"Vèo...!"
Một tiếng rít dài vang lên. Chiếc xe xanh neon cán đích đầu tiên, chỉ nhanh hơn đối thủ nửa chiều dài thân xe. Lăng Diệu đã thắng.
Hắn bước xuống xe, mồ hôi lấm tấm trên trán, gương mặt tràn đầy sự đắc thắng. Hắn không thèm nhìn đám đông đang hò reo, mà đi thẳng về phía tôi, dang tay ôm chầm lấy tôi trước sự chứng kiến của tất cả mọi người.
"Thấy chưa? Anh đã nói là anh sẽ thắng mà." – Hắn vùi đầu vào cổ tôi, hơi thở nóng hổi khiến tôi run rẩy.
Giang Dực tiến lại, vỗ tay bôm bốp: "Chúc mừng nhị thiếu! Từ nay về sau, cậu nhóc này chính thức được F4 bảo kê. Ai dám động vào cậu ta, tức là động vào Lăng Diệu này."
Tôi cảm thấy một sự mỉa mai tột độ. Được F4 bảo kê? Đó chính là tấm vé nhanh nhất dẫn đến cái chết thảm khốc ở chương 100! Khi chủ thụ và bốn người bọn họ bắt đầu vòng xoáy yêu đương, kẻ "ngáng đường" như tôi sẽ bị vắt chanh bỏ vỏ một cách không thương tiếc.
Lăng Diệu buông tôi ra, nhìn sang Cố Thành: "Giữ lời chứ?"
Cố Thành im lặng một lúc, rồi khẽ gật đầu: "Tùy mày. Nhưng tao vẫn sẽ theo dõi cậu ta. Nếu có bất kỳ dấu hiệu lừa dối nào nữa, tao sẽ tự tay xử lý."
Lăng Diệu hừ lạnh, nắm lấy tay tôi kéo đi: "Đi thôi, ở đây toàn mùi khói xe, khó chịu chết đi được. Anh đưa cậu đi ăn món khác."
Trước khi rời đi, tôi vô tình liếc nhìn về phía Bạch Liên. Cậu ta đang đứng đó, nhìn theo bóng lưng của Lăng Diệu với vẻ mặt vô cùng cô đơn và hụt hẫng. Đáng lẽ người được Lăng Diệu ôm phải là cậu ta. Đáng lẽ người được F4 chú ý phải là cậu ta.
Tôi cảm thấy một nỗi sợ hãi mơ hồ. Cốt truyện đang bị bóp méo trầm trọng. Tôi vốn định "cắt lỗ", nhưng giờ đây tôi giống như một kẻ đang bị lún sâu vào vũng bùn.
Về đến nhà, tôi ngay lập tức khóa cửa phòng, bật máy tính lên và bắt đầu tra cứu thông tin về gia đình mình. Tôi phải tìm cách để gia đình mình không bị phá sản, phải tìm đường lùi trước khi mọi thứ quá muộn.
Đúng lúc đó, điện thoại lại rung lên. Một thông báo từ ứng dụng ngân hàng:
[Tài khoản của bạn vừa được cộng thêm 1.000.000 tệ. Nội dung: Tiền tiêu vặt cho bạn trai - Lăng Diệu.]
Tôi suýt chút nữa thì ngã khỏi ghế. Một triệu tệ? Tiền tiêu vặt?
Tôi run rẩy nhắn tin cho Lăng Diệu: [Anh điên rồi à? Sao lại chuyển cho tôi nhiều tiền thế? Tôi đã bảo tôi không thiếu tiền mà!]
Lăng Diệu trả lời ngay lập tức, kèm theo một chiếc sticker hình con mèo đang xoa đầu: [Đó là tiền thắng cuộc đua hôm nay. Anh dùng cậu làm đặt cược, nên tiền thắng phải là của cậu. Cứ cầm lấy mà mua sắm, đừng để bọn thằng Dực khinh thường người của anh.]
Tôi nhìn chằm chằm vào con số 6 chữ số trên màn hình, cảm thấy cái án "lừa tình lừa tiền" của mình giờ đây đã có chứng cứ rành rành không thể chối cãi.
"Lăng Diệu, anh không phải đang yêu tôi... anh đang muốn đẩy tôi vào chỗ chết bằng đống tiền này đúng không?!" – Tôi tuyệt vọng gục mặt xuống bàn.
Ngày đầu tiên của hành trình "cắt lỗ" đã kết thúc như thế đấy. Không chỉ không chia tay được, tôi còn mang danh "người yêu của đại thiếu gia" và sở hữu một khoản nợ tình cảm khổng lồ mà tôi không bao giờ muốn trả.