MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủKịch Bản Nát Rồi, Pháo Hôi Lên Ngôi Thôi!Chương 8

Kịch Bản Nát Rồi, Pháo Hôi Lên Ngôi Thôi!

Chương 8

1,282 từ · ~7 phút đọc

Một triệu tệ.

Nhìn những con số không tròn trĩnh trên màn hình điện thoại, tôi cảm thấy đó không phải là tiền, mà là một khối thuốc nổ đang đếm ngược thời gian để thổi bay mạng sống của mình. Trong nguyên tác, pháo hôi Lâm Duy đã dùng số tiền lừa được từ Lăng Diệu để mua sắm xa xỉ, khoe khoang khắp nơi, khiến Lăng Diệu sau khi biết sự thật đã khinh bỉ hắn đến tận cùng.

Tôi không thể lặp lại vết xe đổ đó. Tôi phải trả lại số tiền này bằng mọi giá.

Sáng sớm hôm sau, tôi cầm theo chiếc thẻ ngân hàng, chạy hớt hải đến cổng học viện Saint Mary. Tôi không muốn vào trường bằng xe của Lăng Diệu nữa, nên đã chọn cách đi xe buýt từ sớm để tránh mặt hắn. Thế nhưng, đời không như là mơ.

Ngay tại sảnh chính, nơi có bức tượng nhà sáng lập học viện bằng đồng cao lớn, tôi nhìn thấy Lăng Diệu đang đứng khoanh tay, vẻ mặt hằm hằm sát khí. Xung quanh hắn, sinh viên đi qua đều cúi đầu bước nhanh, không ai dám thở mạnh.

"Lâm... Lâm Duy!" – Dương Thiệu từ đâu lao ra, túm lấy tay tôi, mặt cắt không còn giọt máu – "Mày chết chắc rồi con ạ. Thằng Diệu nó đứng đây từ 6 giờ sáng để đợi mày đấy. Nó bảo mày dám tắt máy, dám trốn nó..."

Tôi nhìn điện thoại. Chết tiệt, tối qua vì quá căng thẳng nên tôi đã để chế độ máy bay rồi ngủ quên mất.

Lăng Diệu đã nhìn thấy tôi. Hắn sải bước tới, mỗi bước chân đều như dẫm lên dây thần kinh của tôi. Hắn túm lấy cổ áo khoác của tôi, kéo xếch lên khiến tôi phải kiễng chân mới đứng vững được.

"Cậu giỏi lắm, Lâm Duy. Dám cắt liên lạc với tôi?" – Giọng hắn gằn xuống, đôi mắt phượng hừng hực lửa giận.

"Tôi... tôi hết pin!" – Tôi nói dối không chớp mắt, rồi nhanh chóng rút chiếc thẻ ngân hàng ra, ấn vào ngực hắn – "Đây! Trả lại anh! Một triệu tệ của anh đây, tôi không lấy một xu nào hết. Lăng Diệu, chúng ta sòng phẳng nhé, trả tiền xong thì đừng tìm tôi nữa!"

Cả sảnh đường im bặt. Dương Thiệu đứng bên cạnh hít một ngụm khí lạnh, ôm lấy mặt như thể không dám nhìn cảnh tượng tiếp theo.

Lăng Diệu nhìn chiếc thẻ trong tay tôi, rồi lại nhìn vào khuôn mặt đang cố tỏ ra kiên cường của tôi. Cơn giận của hắn dường như đã đạt đến đỉnh điểm, nhưng thay vì bùng nổ, hắn lại bật cười – một nụ cười lạnh lẽo khiến tôi sởn gai ốc.

"Trả lại? Cậu tưởng tiền của Lăng Diệu này là thứ muốn cầm thì cầm, muốn trả là trả sao?" – Hắn ném chiếc thẻ xuống sàn nhà một cách khinh miệt – "Tôi đã nói đó là tiền tiêu vặt của người yêu tôi. Cậu trả lại, tức là cậu muốn nói với cả thế giới này rằng tôi – Lăng Diệu – không nuôi nổi người yêu mình?"

"Không phải! Tôi chỉ là không muốn nợ nần anh..."

"Cậu nợ tôi nhiều hơn cậu tưởng đấy!" – Lăng Diệu bất ngờ cúi xuống, ghé sát tai tôi, hơi thở nóng hổi khiến tai tôi ngứa ngáy – "Cậu nợ tôi ba tháng tình cảm qua mạng, nợ tôi lời giải thích về giới tính, và nợ tôi cả sự rung động đầu đời mà cậu đã đánh cắp. Một triệu tệ này... thậm chí còn chưa trả đủ tiền lãi nữa."

Nói xong, hắn quay sang quát lớn với đám đông đang đứng xem: "Nhìn cái gì? Biến hết đi!"

Đám đông giải tán trong tích tắc. Lăng Diệu quay lại nhìn tôi, ánh mắt đã dịu đi đôi chút nhưng vẫn đầy vẻ áp đặt:

"Cầm lấy thẻ. Nếu chiều nay tôi kiểm tra mà số dư vẫn còn nguyên, tôi sẽ trừ nợ bằng cách khác. Ví dụ như... một cái hôn trị giá mười nghìn tệ chẳng hạn. Cậu muốn trả nợ theo cách đó không?"

Tôi há miệng thở dốc, mặt đỏ bừng như trái cà chua chín: "Anh... anh lưu manh!"

"Lưu manh với người yêu mình thì có gì sai?" – Lăng Diệu nhún vai, vẻ mặt vô tội đến đáng ghét – "Bây giờ, đi ăn sáng với tôi. Tôi đã đặt chỗ ở căng tin VIP rồi."

Hắn lôi xếch tôi đi. Trên đường đi, tôi tình cờ nhìn thấy Bạch Liên đang lau dọn những vệt bẩn trên bức tượng đồng. Cậu ta nhìn thấy Lăng Diệu đang nắm tay tôi, đôi mắt đượm buồn cúi xuống.

Tôi cảm thấy tội lỗi vô cùng. Đáng lẽ người được ăn sáng ở căng tin VIP phải là Bạch Liên. Tôi cố gắng vùng vẫy:

"Này, anh nhìn kìa! Cậu bạn kia vất vả quá, anh không định giúp đỡ sao? Anh là F4 cơ mà, anh phải có lòng trắc ẩn chứ!"

Lăng Diệu liếc nhìn Bạch Liên một cái, rồi quay lại nhìn tôi, thở dài:

"Lâm Duy, cậu bị thánh mẫu nhập xác à? Trường này có hàng nghìn sinh viên nghèo đi làm thêm, chẳng lẽ tôi phải giúp hết sao? Hơn nữa, cậu quan tâm đến thằng nhóc đó làm gì? Hay là cậu thích nó?"

"Không có! Tôi chỉ thấy..."

"Thấy cái gì thì cũng im miệng lại cho tôi." – Lăng Diệu véo má tôi một cái thật mạnh – "Lo mà lo cho cái dạ dày của cậu đi. Trông cậu xanh xao thế này, ra ngoài người ta lại bảo tôi ngược đãi cậu."

Tôi chính thức cạn lời. Nam chính này đã hoàn toàn đi chệch khỏi quỹ đạo. Hắn không những không thích chủ thụ, mà còn bắt đầu có xu hướng "não yêu đương" với một pháo hôi như tôi.

Trong lúc chúng tôi đang ngồi ở căng tin VIP, Giang Dực và Thẩm Quân cũng bước vào. Giang Dực vừa thấy tôi đã huýt sáo vang dội:

"Ơ kìa, cậu em 'triệu tệ' đây rồi! Sao thế? Nghe nói vừa định dùng tiền ném vào mặt Lăng thiếu để đòi chia tay à? Gan cậu em đúng là làm bằng thép đấy!"

Thẩm Quân ngồi xuống ghế đối diện, hắn không nói gì, chỉ đặt một tờ tạp chí âm nhạc lên bàn, nhưng đôi mắt lại không rời khỏi chiếc thẻ ngân hàng tôi đang đặt trên bàn.

"Lâm Duy." – Thẩm Quân đột ngột lên tiếng, giọng nói lạnh lùng nhưng thanh thoát – "Cậu biết đánh đàn không?"

"Hả? À... tôi biết một chút piano cơ bản." – Tôi thành thật đáp.

"Chiều nay đến phòng nhạc. Tôi muốn nghe thử." – Thẩm Quân nói như ra lệnh, rồi quay sang nhìn Lăng Diệu – "Mày không phiền chứ?"

Lăng Diệu nhướn mày: "Nó là người yêu tao, không phải nô lệ của mày. Nếu nó thích thì đi, không thích thì thôi."

Tôi nhìn Thẩm Quân, rồi lại nhìn Lăng Diệu. Trong nguyên tác, Thẩm Quân là người ít nói nhất nhưng cũng là người đáng sợ nhất khi ra tay. Việc hắn chủ động tiếp cận tôi chắc chắn không phải là chuyện tốt.

Nhưng nếu tôi từ chối, chẳng phải sẽ càng làm tăng sự chú ý sao?

"Được thôi, cứ đi đi. Biết đâu Thẩm Quân sẽ nhận ra mình bất tài vô dụng mà khuyên Lăng Diệu bỏ mình?" – Tôi thầm tính toán.

Nhưng tôi đâu có ngờ, buổi chiều ở phòng nhạc đó lại là khởi đầu cho một mớ bòng bong tình cảm khác mà tôi nằm mơ cũng không thấy được.