Buổi chiều, ánh nắng vàng vọt xuyên qua những ô cửa kính lớn của tòa nhà nghệ thuật, tạo nên những vệt sáng dài trên hành lang vắng lặng. Tôi đứng trước cửa phòng nhạc số 1, tim đập như đánh trống tạ.
Theo nguyên tác, phòng nhạc này là nơi tôn nghiêm của Thẩm Quân – "vị thần âm nhạc" của F4. Đây cũng là nơi hắn gặp Bạch Liên lần đầu khi chủ thụ đang lén lút lau dọn phím đàn piano và vô tình đánh rơi một vài nốt nhạc chạm đến tâm hồn lạnh giá của hắn. Đáng lẽ người đang đứng đây phải là Bạch Liên với đôi mắt lấp lánh sự ngưỡng mộ, chứ không phải tôi với gương mặt như sắp đi ra pháp trường.
Tôi đẩy cửa bước vào.
Căn phòng rộng lớn chỉ có một chiếc đại dương cầm màu đen sang trọng đặt giữa tâm điểm. Thẩm Quân đang ngồi đó, đôi tay thon dài lướt trên phím đàn tạo ra những âm thanh trầm bổng, u sầu. Hắn không ngước mắt lên, nhưng giọng nói lạnh lùng đã vang lên:
"Đến rồi à? Ngồi xuống đi."
Tôi lúng túng ngồi xuống chiếc ghế gỗ cạnh cửa: "Thẩm thiếu gia... tôi thực sự chỉ biết một chút căn bản thôi. Anh gọi tôi đến đây chắc chắn là nhầm người rồi."
Thẩm Quân ngừng đàn, đôi mắt sâu thẳm như mặt hồ mùa đông nhìn thẳng vào tôi: "Lăng Diệu chưa bao giờ đối xử với ai như vậy. Hắn bao che cho cậu, ghen tuông vì cậu... Tôi muốn biết cậu có gì đặc biệt."
Hắn đứng dậy, nhường vị trí bên cây đàn cho tôi: "Đánh một bản đi. Bất cứ thứ gì cậu thích."
Tôi toát mồ hôi hột. Kế hoạch của tôi là: Đánh thật tệ, đánh sai nhịp, đánh như thể đang tra tấn lỗ tai người nghe để Thẩm Quân cảm thấy khinh bỉ và khuyên Lăng Diệu "cắt đứt" với kẻ thiếu thẩm mỹ này.
Tôi run rẩy đặt tay lên phím đàn. Trong đầu tôi hiện lên bản nhạc Mariage d'Amour. Tôi bắt đầu nhấn phím. Tôi cố tình đánh sai nốt ở ngay đoạn vào đầu, nhịp điệu thì lộn xộn như một đứa trẻ vừa mới học nhạc.
Thế nhưng, có lẽ vì quá căng thẳng hoặc vì ký ức của nguyên chủ Lâm Duy trỗi dậy (trong nguyên tác, Lâm Duy thực ra từng học piano để lấy lòng các thiếu gia), đôi tay tôi bỗng nhiên không nghe theo bộ não "tự hủy" nữa. Những ngón tay bắt đầu lướt đi một cách nhịp nhàng. Giai điệu từ vụng về bỗng trở nên nồng nàn, chứa đựng một nỗi buồn man mác của kẻ đang mắc kẹt giữa định mệnh và thực tại.
Tôi nhắm mắt lại, mặc kệ mọi thứ, trút hết nỗi lòng lo sợ về cái chết thảm khốc vào tiếng đàn.
Khi nốt nhạc cuối cùng tan biến trong không gian, tôi mở mắt ra, mong đợi một cái nhìn khinh miệt. Nhưng không, Thẩm Quân đang đứng sững người, đôi mắt vốn dĩ lạnh lùng giờ đây lại hiện lên một sự kinh ngạc tột độ.
"Cậu..." – Thẩm Quân tiến lại gần, giọng nói có chút run rẩy – "Kỹ thuật của cậu rất bình thường, nhưng cảm xúc... tại sao tiếng đàn của cậu lại mang nỗi tuyệt vọng lớn đến thế?"
Tôi giật mình, vội vàng đứng bật dậy: "Tôi... tôi chỉ đánh bừa thôi! Thôi tôi phải đi đây, Lăng Diệu đang đợi tôi ở cổng trường!"
Tôi định chạy trốn, nhưng Thẩm Quân đã nhanh hơn, hắn nắm lấy cổ tay tôi. Đúng lúc đó, cửa phòng nhạc bị đạp tung một cách thô bạo.
"Thẩm Quân! Mày đang làm cái quái gì với người của tao thế?" – Lăng Diệu đứng ở cửa, gương mặt hằm hằm sát khí, phía sau là Giang Dực đang cười khoái chí.
Lăng Diệu sải bước tới, gạt tay Thẩm Quân ra và kéo tôi vào lòng mình như một con gà mẹ bảo vệ con.
"Mày bảo nó đến đây để nghe đàn, hay là để sàm sỡ nó?" – Lăng Diệu gằn giọng, bàn tay siết chặt lấy eo tôi đến mức hơi đau.
Thẩm Quân không hề nao núng, hắn nhìn thẳng vào mắt Lăng Diệu: "Tao chỉ đang kiểm tra xem cậu ta có xứng với mày không. Và kết quả là... Lăng Diệu, mày không hiểu gì về cậu ta cả. Cậu ta không phải là kẻ lừa đảo nông cạn như mày nghĩ đâu."
"Xứng hay không là do tao quyết định!" – Lăng Diệu quát lên, rồi quay sang tôi, ánh mắt đầy vẻ ghen tuông – "Cậu cũng thế! Ai cho phép cậu đánh đàn cho nó nghe? Từ nay về sau, cấm cậu đặt chân vào phòng nhạc này nếu không có tôi!"
Giang Dực khoanh tay tựa vào cửa, huýt sáo: "Ồ hố, kịch hay nha. Một thằng thích bạo lực, một thằng thích nghệ thuật, cả hai đều đang tranh giành một cậu nhóc đeo kính. Lâm Duy ơi Lâm Duy, cậu đúng là 'mầm họa' của F4 mà."
Tôi chỉ muốn gục ngã. Trong nguyên tác, Thẩm Quân chính là người sẽ dùng âm nhạc để cảm hóa Bạch Liên, còn giờ đây, hắn nhìn tôi với ánh mắt như thể vừa tìm thấy một linh hồn đồng điệu. Còn Lăng Diệu thì như một bình giấm chua bị đổ, tỏa ra mùi chua lòm cả căn phòng.
Đúng lúc này, từ ngoài hành lang, Bạch Liên xuất hiện với bộ đồ phục vụ, trên tay cầm một giỏ hoa trang trí cho phòng nghệ thuật. Cậu ta nhìn thấy cảnh tượng ba vị thiếu gia F4 đang bao quanh tôi, đôi mắt lại một lần nữa đỏ hoe.
Cậu ta vô tình đánh rơi giỏ hoa, những cánh hoa hồng rải rác dưới sàn.
"Em... em xin lỗi, em không cố ý làm phiền..." – Bạch Liên thút thít, rồi quay lưng chạy đi.
Lần này, ngay cả Thẩm Quân cũng không thèm nhìn theo hướng cậu ta chạy. Cả ba đôi mắt của F4 đều đang dán chặt vào tôi.
"Lâm Duy, về nhà!" – Lăng Diệu lôi tôi đi xếch xếch – "Tối nay tôi phải dạy dỗ lại cậu mới được, dám lén lút sau lưng tôi đi hẹn hò với thằng khác..."
Tôi nhìn sang Thẩm Quân, hắn vẫn đứng đó nhìn tôi, rồi cúi xuống nhặt một nốt nhạc bằng giấy tôi lỡ làm rơi.
Một pháo hôi như tôi, giờ đây không chỉ lọt vào mắt xanh của Lăng Diệu, mà còn vô tình bẻ cong cả tâm hồn của Thẩm Quân. Cốt truyện không chỉ lệch, mà nó đang nát bét như tương bần rồi!