MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủKịch Bản Nát Rồi, Pháo Hôi Lên Ngôi Thôi!Chương 10

Kịch Bản Nát Rồi, Pháo Hôi Lên Ngôi Thôi!

Chương 10

1,107 từ · ~6 phút đọc

Lăng Diệu lôi tôi đi xềnh xệch dọc hành lang tòa nhà nghệ thuật. Những bước chân của hắn nặng nề và gấp gáp, phản ánh rõ rệt cơn thịnh nộ đang sôi sục bên trong. Tôi vừa phải chạy theo để không bị ngã, vừa cố gắng vùng vẫy thoát khỏi cái nắm tay như gông cùm của hắn.

"Lăng Diệu! Anh buông ra, đau chết đi được!" – Tôi hét lên, nhưng âm thanh chỉ làm hắn siết chặt tay hơn.

Hắn không nói lời nào, tống tôi vào ghế phụ của chiếc Lamborghini rồi đóng sầm cửa lại. Chiếc xe lao đi như một mũi tên xé toạc không gian yên tĩnh của học viện. Tốc độ kinh hoàng khiến tôi chỉ biết dán chặt lưng vào ghế, tim đập loạn xạ vì sợ hãi.

Hắn đưa tôi đến một căn biệt thự riêng biệt nằm sâu trong khu rừng lá phong của ngoại ô – nơi mà theo lời Dương Thiệu là "phòng thẩm vấn riêng" của Lăng nhị thiếu.

"Vào trong!" – Hắn đẩy tôi vào phòng khách rộng lớn, ánh đèn chùm pha lê rực rỡ cũng không làm dịu đi không khí lạnh lẽo.

Lăng Diệu tháo cà vạt, ném sang một bên, rồi ép tôi lùi dần cho đến khi lưng tôi đập vào bức tường đá lạnh ngắt. Hắn chống hai tay hai bên, khóa chặt tôi trong lãnh địa của hắn.

"Cậu giỏi lắm, Lâm Duy. Trước mặt tôi thì đòi chia tay, sau lưng tôi lại dùng tiếng đàn để mê hoặc Thẩm Quân?" – Ánh mắt hắn đỏ ngầu, hơi thở nồng nặc mùi giấm chua – "Cậu có biết Thẩm Quân là hạng người gì không? Hắn là một tên biến thái chỉ quan tâm đến linh hồn. Nếu hắn đã chú ý đến cậu, hắn sẽ không buông tha cho cậu đâu!"

"Tôi không có mê hoặc ai hết!" – Tôi gào lên trong uất ức – "Là hắn ép tôi đánh đàn! Lăng Diệu, anh bị điên rồi, chúng ta vốn dĩ không phải là người cùng một thế giới. Tôi là một kẻ lừa đảo, tôi giả gái lừa tình anh, anh nên hận tôi, nên đá tôi đi mới đúng!"

"Cậu tưởng tôi không muốn hận cậu sao?" – Lăng Diệu đột nhiên gầm lên, bàn tay đấm mạnh vào bức tường ngay cạnh tai tôi – "Ba ngày qua, mỗi giây mỗi phút tôi đều tự nói với mình rằng cậu là đàn ông, cậu là kẻ lừa đảo. Nhưng chỉ cần nhìn thấy khuôn mặt này, nghe thấy giọng nói của cậu, tôi lại không tài nào ra tay được!"

Hắn cúi đầu xuống, trán tựa vào trán tôi, giọng nói bỗng chốc trở nên khàn đặc và chất chứa sự cầu khẩn:

"Lâm Duy, rốt cuộc cậu đã cho tôi ăn bùa mê thuốc lú gì? Tại sao tôi lại thấy cậu đáng yêu hơn bất kỳ cô gái nào tôi từng gặp? Tại sao tôi lại ghen đến phát điên khi thấy Thẩm Quân chạm vào cậu?"

Tôi sững sờ. Nam chính của bộ truyện "ngọt sủng" vốn dĩ phải lạnh lùng, cao ngạo cơ mà? Tại sao trước mặt tôi, hắn lại giống như một con dã thú bị thương đang cố gắng tìm kiếm sự an ủi?

"Lăng Diệu... anh bình tĩnh lại đi. Có lẽ chỉ vì anh chưa gặp được đúng người thôi. Ngoài kia có rất nhiều người tốt đẹp, ví dụ như cậu bạn Bạch Liên lúc chiều..." – Tôi vẫn cố gắng vớt vát kịch bản gốc.

"Câm miệng!" – Lăng Diệu bất ngờ cúi xuống, cắn mạnh vào môi tôi.

Đó không phải là một nụ hôn lãng mạn. Nó mang theo sự trừng phạt, sự chiếm hữu và cả sự tuyệt vọng. Vị máu tanh nồng lan tỏa trong khoang miệng. Tôi trợn tròn mắt, hai tay ra sức đẩy hắn ra nhưng vô ích. Cơ thể hắn cứng như đá, bao bọc lấy tôi, ép tôi phải tiếp nhận mọi cảm xúc hỗn loạn của hắn.

Khi hắn buông ra, môi tôi đã sưng đỏ và rỉ máu. Lăng Diệu nhìn vào "thành quả" của mình, ánh mắt hiện lên một sự thỏa mãn điên cuồng.

"Nghe cho rõ đây, Lâm Duy. Từ giây phút này, cậu không được phép nhắc đến bất kỳ cái tên nào khác trước mặt tôi. Cậu nói cậu lừa tiền tôi? Được, vậy thì dùng cả đời này để trả nợ đi. Cậu nói cậu lừa tình tôi? Tốt lắm, vậy thì yêu tôi cho đến khi tôi chán thì thôi!"

Hắn lấy từ trong túi ra một chiếc hộp nhỏ, bên trong là một chiếc lắc tay bằng bạch kim tinh xảo có gắn chip định vị nhỏ xíu. Hắn lạnh lùng đeo nó vào tay tôi, khóa lại bằng một chiếc chìa khóa đặc biệt.

"Đừng nghĩ đến chuyện tháo nó ra. Cậu đi đâu, làm gì, gặp ai, tôi đều sẽ biết. Đây là sự 'dạy dỗ' dành cho đứa trẻ không ngoan."

Tôi nhìn chiếc lắc tay sáng loáng trên cổ tay mình, cảm thấy lạnh sống lưng. Đây không còn là "ngọt sủng" nữa rồi, đây chính xác là thể loại "giam cầm" mà tôi luôn sợ hãi!

"Anh... anh là đồ điên! Anh sẽ bị quả báo!" – Tôi khóc không ra nước mắt.

Lăng Diệu không quan tâm, hắn vác tôi lên vai như vác một bao tải, đi thẳng lên lầu:

"Cứ mắng đi. Đêm nay còn dài, tôi có rất nhiều thời gian để nghe cậu mắng."

Sáng hôm sau, tôi nằm dài trên giường lớn trong biệt thự, toàn thân rã rời. Lăng Diệu đã đi học từ sớm, nhưng hắn để lại một đám vệ sĩ canh giữ bên ngoài.

Tôi nhìn chiếc lắc tay trên cổ tay, rồi nhìn vào chiếc gương lớn trong phòng. Vết cắn trên môi vẫn còn nhức.

Trong nguyên tác, đoạn này Lăng Diệu đang cùng F4 tham gia một buổi tiệc từ thiện và gặp lại Bạch Liên trong bộ váy lộng lẫy (giả gái vì lý do nào đó). Còn thực tế hiện tại, Lăng Diệu đang bận đóng vai "đại ma vương" giam giữ pháo hôi.

"Phải trốn thôi." – Tôi cắn răng – "Nếu cứ tiếp tục thế này, chưa đợi đến chương 100 bị xe tông chết, tôi đã bị tên điên này hành hạ đến chết mất!"

Nhưng làm sao để trốn thoát khỏi vòng vây của F4 khi trên người đang đeo thiết bị định vị? Tôi cần một đồng minh. Và người duy nhất có thể giúp tôi lúc này, chỉ có thể là "kẻ môi giới" tội lỗi – Dương Thiệu.