Tôi ngồi bó gối trên chiếc giường rộng thênh thang, mắt nhìn chăm chằm vào chiếc lắc tay bạch kim đang tỏa ra ánh sáng lạnh lẽo. Lăng Diệu thật sự đã biến thành một tên biến thái cuồng kiểm soát. Cái gọi là "yêu đương ngọt sủng" trong tiểu thuyết, khi rơi vào tay một kẻ quyền thế và cố chấp như hắn, đã biến thành một loại xiềng xích hoa lệ.
"Lâm Duy, mày phải tỉnh táo. Nếu mày không trốn ngay bây giờ, mày sẽ chính thức trở thành món đồ chơi trong lồng của hắn!"
Tôi lén lấy chiếc điện thoại dự phòng mà tôi giấu trong gối ra — cảm ơn trời đất vì tối qua Lăng Diệu chỉ tịch thu chiếc điện thoại chính. Tôi run rẩy nhấn dãy số của Dương Thiệu.
"Alo... Thiệu hả? Cứu tao với!" – Tôi thì thầm, mắt không rời khỏi cánh cửa phòng.
"Vãi! Duy đó hả? Sao giọng mày như sắp chết trôi thế? Nghe bảo mày đang ở biệt thự riêng của Lăng nhị thiếu hưởng phước mà?" – Giọng Dương Thiệu vẫn oang oang cái vẻ thiếu đòn.
"Phước cái đầu mày! Hắn nhốt tao rồi! Hắn còn đeo định vị cho tao nữa! Mày có cách nào tháo cái thứ này ra không? Hoặc ít nhất là lừa cái định vị này để tao thoát ra ngoài?"
Dương Thiệu im lặng một lát, rồi hạ giọng: "Mày đùa à? Đồ của nhà họ Lăng toàn là công nghệ cao. Nhưng mà... tao có một ông anh họ chuyên làm đồ điện tử lậu. Ông ấy có cái thiết bị gây nhiễu sóng trong bán kính 5 mét. Tao sẽ mang đến cho mày, nhưng mày phải tìm cách ra đến cổng sau của biệt thự."
"Được, 2 giờ chiều nay, lúc đám vệ sĩ thay ca!"
Tôi tắt máy, tim đập thình thịch. Tôi bắt đầu thu dọn một ít tiền mặt và giấy tờ tùy thân. Tôi không thể mang theo quần áo vì sẽ quá lộ liễu. Tôi chỉ mặc chiếc áo khoác xanh của Lăng Diệu — mỉa mai thay, đây là thứ duy nhất giúp tôi trông giống như một "chủ nhân" của căn nhà này để lừa mắt đám người hầu.
Đúng 2 giờ chiều.
Tôi lẻn xuống cầu thang bằng lối đi của người giúp việc. May mắn thay, Lăng Diệu đang ở trường để xử lý một vụ rắc rối của F4, và đám vệ sĩ đang tụ tập ở cổng chính để nhận đồ ăn trưa. Tôi luồn lách qua những bụi cây phong đỏ rực, bò toài trên thảm cỏ để tiến về phía bức tường thấp ở cổng sau.
Ở đó, Dương Thiệu đã đợi sẵn trên một chiếc xe máy cũ kỹ. Nó ném cho tôi một thiết bị nhỏ đen xì.
"Bật cái này lên, nó sẽ làm nhiễu tín hiệu định vị trong vòng 15 phút. Mau lên xe!"
Tôi nhảy lên xe, cảm giác gió tạt vào mặt khiến tôi thấy tự do đến lạ kỳ. Chúng tôi lao đi trên con đường mòn, rời xa căn biệt thự u ám kia.
"Mày định đi đâu?" – Dương Thiệu hét lên qua tiếng gió.
"Đến khu phố cũ. Ở đó đông người, tín hiệu sẽ khó bị phát hiện hơn. Tao cần gặp Bạch Liên!"
"Hả? Mày gặp thằng nhóc đó làm gì?"
"Tao phải trả lại hào quang cho nó! Chỉ có nó mới trị được tên điên Lăng Diệu kia!" – Tôi kiên định đáp.
Chúng tôi dừng lại trước một tiệm bánh nhỏ ở khu phố nghèo. Bạch Liên đang đứng đó, lóng ngóng lau tủ kính. Khi nhìn thấy tôi, đôi mắt cậu ta mở to đầy ngạc nhiên.
"Anh... anh Lâm Duy? Sao anh lại ở đây?"
Tôi nắm lấy tay Bạch Liên, giọng khẩn thiết: "Bạch Liên, nghe anh nói. Lăng Diệu thực chất rất tốt, anh ấy chỉ đang bị che mắt nhất thời thôi. Em phải cố gắng lên, phải xuất hiện trước mặt anh ấy nhiều hơn. Đây là số điện thoại cá nhân của anh ấy, em hãy nhắn tin cho anh ấy đi!"
Tôi dúi mảnh giấy vào tay Bạch Liên. Tôi nghĩ rằng mình đang làm việc thiện, đang sửa chữa cốt truyện. Nhưng tôi không để ý thấy một chiếc xe Audi đen sang trọng đang đỗ ở góc phố từ bao giờ.
Cửa xe Audi hạ xuống. Cố Thành ngồi ở ghế sau, tay cầm một điếu xì gà, ánh mắt lạnh lùng như nhìn một con mồi đang vùng vẫy trong vô vọng.
"Hóa ra 'người yêu' của Lăng Diệu lại thích lén lút gặp gỡ nam sinh nghèo ở khu ổ chuột này sao?" – Giọng nói của Cố Thành vang lên, khiến toàn thân tôi đóng băng.
Dương Thiệu tái mét mặt mày: "Thôi xong, là Cố đại ca..."
Cố Thành bước xuống xe, khí chất áp đảo khiến cả khu phố vốn ồn ào bỗng chốc im lặng. Hắn đi tới trước mặt tôi, dùng đầu điếu thuốc gạt nhẹ vào chiếc lắc tay của tôi.
"Định vị bị nhiễu sóng sao? Thông minh đấy. Nhưng Lâm Duy này, cậu quên mất một điều... F4 không chỉ có Lăng Diệu."
Hắn liếc nhìn Bạch Liên với ánh mắt khinh miệt, rồi quay lại nhìn tôi, đôi môi mỏng khẽ nhếch lên:
"Lăng Diệu đang phát điên tìm cậu ở trường đua. Nếu tôi giao cậu cho nó lúc này, cậu nghĩ nó sẽ làm gì cậu? Hay là... cậu muốn đi theo tôi? Tôi có thể giúp cậu tháo cái thứ rẻ tiền này ra."
Tôi nhìn Cố Thành, rồi nhìn thiết bị gây nhiễu đang nhấp nháy đèn đỏ của mình. Một bên là đại ma vương bạo lực Lăng Diệu, một bên là thủ lĩnh thâm trầm Cố Thành. Tôi nhận ra mình vừa trốn khỏi miệng sói, đã lập tức đứng trước hang hùm.
"Cố thiếu gia... tôi..."
Đúng lúc đó, tiếng gầm rú quen thuộc của chiếc Lamborghini vang lên từ đầu phố. Lăng Diệu đã đến, và lần này, sát khí tỏa ra từ chiếc xe còn kinh khủng hơn cả tối hôm qua.
Tôi nhìn Bạch Liên, nhìn Cố Thành, rồi nhìn chiếc xe đang lao tới. Trong đầu tôi chỉ có một ý nghĩ duy nhất:
"Thôi xong, chương 11 này chính là ngày giỗ của mình rồi!"