MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủKịch Bản Nát Rồi, Pháo Hôi Lên Ngôi Thôi!Chương 12

Kịch Bản Nát Rồi, Pháo Hôi Lên Ngôi Thôi!

Chương 12

1,090 từ · ~6 phút đọc

Chiếc Lamborghini xanh neon thắng gấp ngay giữa lòng đường, tạo nên một vệt đen dài và mùi khét lẹt của cao su cháy. Cửa xe bật mở, Lăng Diệu bước xuống với khuôn mặt đen kịt như mây đen trước cơn bão. Hắn không nhìn ai khác, đôi mắt phượng đỏ ngầu dán chặt vào tôi — kẻ đang đứng run rẩy giữa Cố Thành và Bạch Liên.

"Lâm Duy!" — Hắn gằn giọng, từng bước tiến lại gần như một vị thần chết đang đi đòi mạng — "Cậu giỏi lắm. Dám dùng đồ giả để lừa định vị của tôi, dám trốn khỏi biệt thự để đến đây... hẹn hò với hai thằng đàn ông cùng một lúc?"

"Tôi không có hẹn hò!" — Tôi thét lên, cố giấu đôi bàn tay đang run bần bật vào sau lưng — "Lăng Diệu, anh bình tĩnh nghe tôi giải thích..."

"Giải thích cái gì?" — Lăng Diệu đã tiến đến trước mặt tôi, hắn thô bạo gạt tay Cố Thành ra khỏi vai tôi, rồi túm lấy cổ áo tôi kéo mạnh về phía hắn — "Giải thích tại sao cậu lại cầm tay thằng nhóc này? Hay giải thích tại sao cậu lại định lên xe của Cố Thành?"

Lúc này, Cố Thành khẽ phủi bụi trên tay áo, thản nhiên lên tiếng: "Diệu, mày nóng nảy quá đấy. Tao chỉ tình cờ đi ngang qua và thấy 'người yêu' của mày đang gặp rắc rối với cái định vị rẻ tiền này thôi. Tao đang định giúp cậu ta... 'giải thoát' một chút."

Hai chữ "giải thoát" của Cố Thành như đổ thêm dầu vào lửa. Lăng Diệu cười lạnh, bàn tay đang túm cổ áo tôi siết chặt đến mức tôi cảm thấy khó thở.

"Giúp? Từ bao giờ mà đại ca của F4 lại rảnh rỗi đi giúp người của tao thế? Cố Thành, đừng tưởng tao không biết mày đang nghĩ gì. Mày muốn dùng nó để khống chế tao?"

Bạch Liên đứng bên cạnh, thấy tình hình quá căng thẳng, cậu ta lắp bắp: "Lăng thiếu... không phải như anh nghĩ đâu. Anh Lâm Duy chỉ là đến để đưa cho em..."

"Câm mồm!" — Lăng Diệu quát lớn khiến Bạch Liên giật mình lùi lại, nước mắt bắt đầu rơi lả chả — "Chuyện của tao không đến lượt một thằng hầu như mày lên tiếng."

Tôi nhìn thấy Bạch Liên khóc, trong lòng bỗng dâng lên một sự phẫn nộ. Tại sao nam chính lại có thể đối xử tệ bạc với "ánh trăng sáng" của mình như vậy?

"Lăng Diệu, anh đủ rồi đấy!" — Tôi lấy hết can đảm đẩy mạnh hắn ra — "Anh có quyền gì mà quát cậu ấy? Người anh nên ghét là tôi, người anh nên hành hạ là tôi! Anh buông tha cho họ đi, tôi sẽ đi với anh!"

Sự im lặng bao trùm cả khu phố. Cố Thành khẽ nhướng mày, có vẻ ngạc nhiên trước sự gan lì của tôi. Còn Lăng Diệu, hắn sững sờ mất vài giây, rồi một nụ cười tàn nhẫn nở trên môi.

"Được... cậu vì bọn họ mà hy sinh bản thân sao? Lâm Duy, cậu thật cao cả."

Hắn đột ngột vác tôi lên vai trước sự chứng kiến của tất cả mọi người. Tôi vùng vẫy, đấm vào lưng hắn nhưng hắn chẳng hề hấn gì.

"Cố Thành, hôm nay tao nợ mày một lần vì đã 'trông hộ' người của tao. Nhưng lần sau, nếu mày còn chạm vào nó, đừng trách tao không nể tình anh em."

Nói xong, hắn ném tôi vào ghế phụ chiếc Lamborghini, lần này hắn dùng khóa điện tử khóa chặt cả hai cửa từ bên trong.

Chiếc xe lao vút đi, bỏ lại sau lưng một Cố Thành đang trầm tư và một Bạch Liên đang khóc nức nở. Trong gương chiếu hậu, tôi thấy Dương Thiệu cũng đã chuồn êm từ lúc nào. Thằng bạn khốn khiếp!

Trong xe, không khí đặc quánh sát khí. Lăng Diệu lái xe bằng một tay, tay kia hắn nắm chặt lấy cổ tay đeo lắc của tôi, bóp mạnh đến mức tôi cảm thấy xương cốt như muốn vỡ vụn.

"Đau... Lăng Diệu, buông ra..." — Tôi rên rỉ.

"Đau mới khiến cậu nhớ lâu." — Hắn lạnh lùng nói, mắt vẫn nhìn thẳng về phía trước — "Lâm Duy, cậu thành công rồi. Cậu đã khiến tôi nhận ra rằng, đối xử tốt với cậu là một sai lầm. Cậu không thích ngọt, cậu thích đắng đúng không?"

"Tôi không thích gì cả! Tôi chỉ muốn anh buông tha cho tôi!"

"Buông tha? Nằm mơ đi." — Hắn đột ngột bẻ lái, rẽ vào một con đường vắng dẫn thẳng lên đỉnh núi — "Tôi sẽ cho cậu biết, thế nào là cái giá của việc phản bội."

Hắn đưa tôi đến một ngôi biệt thự cổ kính khác, nằm biệt lập trên vách đá. Đây là nhà kho cũ của họ Lăng, nơi mà theo lời đồn là dùng để giam giữ những kẻ thù truyền kiếp.

Hắn lôi tôi vào một căn phòng tối om, chỉ có một chiếc giường sắt và một chiếc đèn bàn mờ ảo. Hắn lấy ra một chiếc còng tay bằng da, xích một tay tôi vào đầu giường.

"Từ nay cho đến khi cậu học được cách ngoan ngoãn, cậu sẽ ở lại đây. Không điện thoại, không Dương Thiệu, không Cố Thành."

Tôi bàng hoàng nhìn chiếc xích da: "Lăng Diệu, anh không thể làm thế này! Đây là bắt cóc! Đây là vi phạm pháp luật!"

"Ở cái thành phố này, tôi chính là pháp luật." — Lăng Diệu cúi xuống, hôn lên trán tôi một cái đầy cay đắng — "Ngủ đi, 'người yêu' của tôi. Ngày mai, tôi sẽ mang thức ăn đến cho cậu. Nếu cậu ngoan, tôi sẽ hôn cậu. Nếu cậu trốn... tôi sẽ bẻ gãy đôi chân này."

Cánh cửa sập lại, tiếng khóa xích vang lên lạch cạch. Tôi ngồi gục dưới sàn nhà lạnh lẽo, nhìn chiếc lắc tay bạch kim và chiếc còng da, nước mắt lã chã rơi.

“Kết cục ở chương 100 còn chưa đến, mà tôi đã bị giam cầm ở chương 12 rồi sao?”

Đúng lúc đó, từ trong góc tối của căn phòng, một tiếng động nhỏ vang lên. Một giọng nói quen thuộc nhưng lạnh lùng đến sởn gai ốc cất lên:

"Đừng khóc. Tôi đã nói rồi, Lăng Diệu không hiểu gì về cậu cả."

Tôi giật mình quay lại. Là Thẩm Quân! Tại sao hắn lại ở đây?