Tôi suýt chút nữa thì hét lên vì kinh hãi, nhưng một bàn tay lạnh lẽo đã nhanh chóng bịt chặt miệng tôi lại. Mùi hương bạc hà thoang thoảng cùng hơi lạnh toát ra từ đầu ngón tay khiến tôi nhận ra ngay lập tức: Thẩm Quân.
"Suỵt. Nếu cậu hét lên, vệ sĩ của Lăng Diệu sẽ vào đây, và lúc đó tôi sẽ không thể cứu cậu." — Giọng nói của hắn thì thầm bên tai tôi, bình thản đến mức đáng sợ.
Hắn buông tay ra. Dưới ánh sáng mờ ảo của chiếc đèn bàn, gương mặt thanh tú như tạc tượng của Thẩm Quân hiện lên. Hắn vẫn mặc bộ đồng phục học viện phẳng phiu, ngồi trên một chiếc ghế gỗ mục nát trong góc phòng như thể đang ngồi trong một khán phòng hòa nhạc sang trọng.
"Anh... sao anh lại vào được đây?" — Tôi run rẩy hỏi, tay vẫn nắm chặt chiếc còng da đang xích mình vào đầu giường.
"Đây từng là phòng tập đàn bí mật của tôi trước khi Lăng Diệu biến nó thành nhà kho." — Thẩm Quân đứng dậy, sải bước lại gần tôi. Hắn cúi xuống, nhìn vào chiếc xích da trên cổ tay tôi, đôi mày thanh tú khẽ nhíu lại — "Hắn thật thô lỗ. Âm nhạc của cậu thuần khiết như vậy, không nên bị hoen ố bởi những thứ xiềng xích phàm tục này."
Hắn lấy từ trong túi áo ra một thanh kim loại nhỏ, chỉ trong vài giây, tiếng cạch vang lên, chiếc còng da rơi xuống sàn. Tôi kinh ngạc nhìn cổ tay mình đã tự do.
"Anh giúp tôi trốn sao?" — Tôi hy vọng nhìn hắn.
Thẩm Quân không trả lời ngay. Hắn nắm lấy bàn tay tôi, đưa lên môi hôn nhẹ vào những đầu ngón tay — nơi mà chiều nay tôi đã dùng để gảy lên những nốt nhạc làm rung động trái tim hắn.
"Lăng Diệu chỉ muốn chiếm hữu cơ thể cậu, giam giữ cậu như một con chim cảnh. Nhưng tôi... tôi muốn linh hồn của cậu, Lâm Duy." — Đôi mắt hắn nhìn tôi không hề có chút ấm áp nào, mà là một sự cuồng nhiệt đầy lý trí — "Đi theo tôi. Tôi sẽ đưa cậu đến một nơi mà chỉ có âm nhạc và chúng ta. Không có sự thô bạo của Lăng Diệu, không có sự toan tính của Cố Thành."
Tôi rùng mình. Lại thêm một tên điên nữa! Tại sao trong cái hội F4 này không có lấy một người bình thường?
"Thẩm thiếu gia, tôi cảm ơn anh đã mở khóa cho tôi, nhưng tôi không muốn đi theo ai cả! Tôi chỉ muốn về nhà, muốn sống một cuộc đời bình thường!"
"Bình thường?" — Thẩm Quân khẽ cười, một nụ cười không có chút ý vị nào — "Kể từ khi cậu bước vào tầm mắt của bọn tôi, cuộc đời cậu đã không còn hai chữ 'bình thường' nữa rồi. Nếu cậu không đi theo tôi, chỉ mười phút nữa thôi, Lăng Diệu sẽ quay lại sau khi kiểm tra camera an ninh. Lúc đó, hắn sẽ không chỉ xích tay cậu đâu."
Tôi cứng người. Hắn nói đúng. Lăng Diệu lúc nãy đang trong trạng thái mất kiểm soát.
"Vậy... anh định đưa tôi đi đâu?"
"Một căn biệt thự bên bờ biển của gia đình tôi. Ở đó có một cây đàn Steinway đời đầu, cậu sẽ thích nó."
Thẩm Quân kéo tôi đứng dậy, dẫn tôi đi qua một lối đi bí mật đằng sau bức tranh tường cũ kỹ. Chúng tôi len lỏi qua những đường hầm tối tăm và ẩm thấp, cuối cùng thoát ra ngoài ở một sườn núi khác, nơi một chiếc xe Porsche màu xám bạc đang đợi sẵn.
Khi chiếc xe lăn bánh, tôi nhìn lại ngôi biệt thự trên vách đá. Đèn trong căn phòng tôi vừa ở đột ngột bật sáng trưng. Tiếng gầm rú của Lăng Diệu vang vọng cả núi rừng, dù tôi đã ở cách xa hàng trăm mét.
"Lâm... Duy...!!!"
Tôi co rúm người lại trên ghế da. Thẩm Quân vẫn bình thản lái xe, tay kia gõ nhịp lên vô lăng theo một bản giao hưởng nào đó đang phát trong đầu hắn.
"Đừng lo. Hắn sẽ không tìm thấy cậu đâu. Ít nhất là trong vài ngày tới."
Tôi nhìn ra cửa sổ, lòng tràn đầy tuyệt vọng. Theo nguyên tác, Thẩm Quân là người duy nhất không dùng bạo lực với chủ thụ, hắn chỉ dùng âm nhạc để che chở cho Bạch Liên. Vậy mà giờ đây, hắn lại là kẻ trực tiếp "bắt cóc" tôi từ tay bạn thân của mình.
Điện thoại của Thẩm Quân đặt trên bảng điều khiển bỗng sáng lên. Một tin nhắn từ nhóm chat "F4":
Cố Thành: [Thằng Diệu đang điên rồi. Nó bảo có kẻ đột nhập vào kho. Thẩm Quân, mày đang ở đâu?]
Thẩm Quân thản nhiên liếc nhìn, không hề có ý định trả lời. Hắn quay sang nhìn tôi, ánh mắt ấy khiến tôi lạnh sống lưng hơn cả sự giận dữ của Lăng Diệu.
"Lâm Duy, cậu biết tại sao tôi lại chọn cứu cậu không?"
"Vì... vì tiếng đàn của tôi sao?"
"Không chỉ vậy." — Hắn dừng xe trước một ngôi biệt thự lộng lẫy nhìn ra biển khơi đại dương — "Vì cậu là người duy nhất dám lừa dối cả nhóm F4 mà vẫn có thể đứng vững. Tôi muốn xem... khi bóc tách từng lớp mặt nạ của cậu ra, bên trong sẽ là một thiên thần hay là một con quỷ."
Hắn mở cửa xe, bế bổng tôi lên theo kiểu công chúa.
"Chào mừng cậu đến với 'Thiên đường của sự im lặng'. Ở đây, cậu chỉ được phép phát ra âm thanh khi tôi yêu cầu."
Tôi nhìn vào ngôi biệt thự xa hoa nhưng cô độc giữa biển trời, thầm khóc ròng trong lòng.
"Bạch Liên ơi là Bạch Liên, hào quang của em rốt cuộc đang ở xó xỉnh nào rồi? Mau đến đây nhặt lại các nam chính của em đi, anh sắp bị bọn họ chơi chết rồi!"