Ngôi biệt thự bên bờ biển của Thẩm Quân giống như một bảo tàng nghệ thuật đóng băng. Mọi thứ đều mang tông màu trắng và xám lạnh lẽo, im lìm đến mức tôi có thể nghe thấy cả tiếng tim mình đang đập thình thịch vì lo sợ.
Thẩm Quân đặt tôi ngồi xuống chiếc ghế sofa bằng da thật, rồi thản nhiên đi về phía quầy bar pha một ly nước chanh mật ong cho tôi. Hắn cử động nhẹ nhàng, quý tộc, nhưng áp lực tỏa ra từ sự im lặng của hắn khiến tôi không dám thở mạnh.
"Uống đi. Cậu đã đổ mồ hôi rất nhiều." — Thẩm Quân đưa ly nước cho tôi, đôi mắt hắn lướt qua chiếc lắc tay bạch kim vẫn còn đeo trên cổ tay tôi.
Hắn không nói một lời, lấy ra một bộ dụng cụ tinh vi. Chỉ một tiếng tách nhẹ nhàng, chiếc lắc tay mang chip định vị của Lăng Diệu đã bị hắn tháo rời và ném thẳng vào thùng rác.
"Anh không sợ Lăng Diệu tìm đến đây sao?" — Tôi cầm ly nước bằng cả hai tay, run rẩy hỏi.
"Hắn sẽ đến." — Thẩm Quân ngồi xuống đối diện tôi, tay cầm một bản nhạc cũ — "Nhưng không phải bây giờ. Hắn đang bận lật tung khu phố cũ và tra hỏi Cố Thành. Hắn sẽ không bao giờ nghĩ rằng, người anh em cùng hắn lớn lên lại là kẻ lấy đi 'con mồi' của hắn."
Đúng lúc đó, chiếc điện thoại trên bàn của Thẩm Quân rung lên bần bật. Là cuộc gọi video từ nhóm F4. Thẩm Quân thản nhiên nhấn nút chấp nhận và đặt điện thoại lên bàn sao cho camera chỉ quay thấy khuôn mặt hắn và một phần bức tường trắng phía sau.
Trên màn hình, gương mặt Lăng Diệu hiện lên, tóc tai rối bời, đôi mắt đỏ ngầu như một con dã thú bị thương. Phía sau hắn là Giang Dực với vẻ mặt nghiêm trọng hiếm thấy, và Cố Thành đang ngồi trên ghế bành, khói xì xà che khuất nửa khuôn mặt.
"Thẩm Quân! Mày đang ở đâu?" — Lăng Diệu gầm lên qua loa điện thoại — "Thằng Duy mất tích rồi! Có kẻ đã đột nhập vào kho, phá hỏng camera và mang nó đi! Mày có biết gì không?"
Thẩm Quân vẫn giữ vẻ mặt không cảm xúc, giọng điệu nhàn nhạt: "Tao đang ở biệt thự biển. Tao cần yên tĩnh để sáng tác. Chuyện của Lâm Duy... chẳng phải mày nói mày có thể kiểm soát được nó sao?"
"Mẹ kiếp!" — Lăng Diệu đấm mạnh vào bàn — "Chip định vị bị nhiễu sóng rồi biến mất hoàn toàn ở gần núi. Tao thề, nếu tao tìm được kẻ nào dám đụng vào nó, tao sẽ lột da thằng đó!"
Giang Dực đột ngột lên tiếng, ánh mắt hắn nheo lại nhìn vào màn hình của Thẩm Quân: "Quân này, cái ly nước trên bàn của mày... hình như không phải loại mày hay dùng đúng không? Và cả mùi hương trong phòng nữa... có vẻ như mày không ở một mình?"
Tim tôi suýt nhảy ra khỏi lồng ngực. Tôi nín thở, không dám nhúc nhích dù chỉ một li.
Cố Thành lúc này mới lên tiếng, giọng điệu thâm trầm đầy ẩn ý: "Diệu, mày đừng tìm ở đâu xa. Kẻ có thể phá được hệ thống an ninh của mày mà không để lại dấu vết, lại biết rõ vị trí của căn kho cũ đó... trong thành phố này không có nhiều người đâu."
Lăng Diệu khựng lại. Hắn nhìn chừng chừng vào Thẩm Quân qua màn hình. Sự im lặng kéo dài khiến không khí trở nên căng thẳng đến mức nghẹt thở.
"Thẩm Quân... không phải là mày chứ?" — Giọng Lăng Diệu run lên, đó không chỉ là sự giận dữ, mà còn là sự tổn thương vì bị phản bội.
Thẩm Quân không trả lời trực tiếp. Hắn khẽ mỉm cười — một nụ cười lạnh lùng và kiêu ngạo: "Lăng Diệu, mày không xứng đáng sở hữu một linh hồn như vậy. Mày chỉ biết dùng xiềng xích và bạo lực. Lâm Duy ở bên mày sẽ chỉ khiến tiếng đàn của cậu ấy chết lặng mà thôi."
"Mày...!" — Lăng Diệu gào lên — "Mày thực sự đã mang nó đi! Thẩm Quân, mày là đồ khốn! Tao sẽ giết mày!"
Cuộc gọi bị cắt đứt. Thẩm Quân bình thản tắt điện thoại, quay sang nhìn tôi.
"Thấy chưa? Bọn họ sắp đến đây rồi. F4 mà chúng ta hằng tự hào sắp tan rã chỉ vì một pháo hôi như cậu."
Tôi bàng hoàng: "Anh điên rồi! Anh cố tình kích động anh ta để làm gì? Anh muốn bọn họ đánh nhau sao?"
"Tôi muốn bọn họ nhận ra rằng, cậu không phải là đồ vật của riêng ai." — Thẩm Quân đứng dậy, đi về phía cây đàn dương cầm lớn — "Và tôi cũng muốn cậu thấy, sự bảo vệ của tôi... có cái giá cao như thế nào."
Hắn bắt đầu đánh đàn. Những nốt nhạc lần này không còn u sầu mà mang theo sự cuồng loạn, kịch tính như một bản hành khúc tử thần.
Chỉ mười phút sau, tiếng trực thăng gầm rú trên đỉnh biệt thự, cùng với đó là tiếng phanh xe chói tai ngoài cổng. Ánh đèn pha của hàng chục chiếc xe vệ sĩ chiếu sáng rực cả một vùng biển đêm.
Cánh cửa biệt thự bị tông tung. Lăng Diệu lao vào như một cơn lốc, trên tay hắn là một khẩu súng săn (có lẽ chỉ để đe dọa). Cố Thành và Giang Dực đi theo sau, gương mặt ai nấy đều vô cùng khó coi.
"Thẩm Quân! Giao nó ra đây!" — Lăng Diệu hét lên, họng súng hướng thẳng về phía Thẩm Quân đang ngồi bên đàn.
Thẩm Quân không ngừng tay, hắn vẫn tiếp tục đánh bản nhạc của mình. Tôi đứng nép sau cột đá, run rẩy nhìn ba vị thiếu gia từng là anh em vào sinh ra tử giờ đây lại đối đầu nhau vì một kẻ vô danh như tôi.
"Đủ rồi!" — Cố Thành lên tiếng, giọng nói đầy uy lực khiến Lăng Diệu khựng lại — "Lăng Diệu, hạ súng xuống. Thẩm Quân, dừng đàn lại. Chúng ta là F4, đừng để người ngoài nhìn vào thấy chúng ta cắn xé nhau vì một thằng đàn ông."
Cố Thành quay sang nhìn về phía cột đá nơi tôi đang trốn: "Lâm Duy, ra đây. Cậu gây ra mớ hỗn độn này, vậy thì chính cậu phải là người kết thúc nó."
Tôi run rẩy bước ra. Cả bốn cặp mắt — của một Lăng Diệu đang điên cuồng, một Thẩm Quân lạnh lùng, một Giang Dực tò mò và một Cố Thành thâm hiểm — đều dán chặt lên người tôi.
Trong nguyên tác, đoạn này là lúc F4 cùng nhau bảo vệ chủ thụ trước sự tấn công của thế lực bên ngoài. Còn thực tế... bọn họ đang chuẩn bị "xâu xé" tôi.
"Mẹ ơi, con muốn về nhà!" — Tôi thầm khóc không ra nước mắt.
Đây chính là khoảnh khắc sự rạn nứt của F4 đạt đến đỉnh điểm, và tôi nhận ra, mình không còn là pháo hôi nữa, mà đã trở thành mồi lửa thiêu rụi cả bộ truyện này rồi.