MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủKịch Bản Nát Rồi, Pháo Hôi Lên Ngôi Thôi!Chương 15

Kịch Bản Nát Rồi, Pháo Hôi Lên Ngôi Thôi!

Chương 15

1,068 từ · ~6 phút đọc

Bầu không khí trong phòng khách biệt thự biển căng thẳng đến mức một cây kim rơi cũng có thể gây ra tiếng nổ. Tôi đứng đó, hai chân nhũn ra, nhìn họng súng của Lăng Diệu đang run lên vì giận dữ và ánh mắt sắc lẹm của Thẩm Quân vẫn chưa rời khỏi phím đàn.

Cố Thành bước tới, đứng ở vị trí trung tâm như một vị trọng tài đầy quyền lực. Hắn nhìn tôi, rồi nhìn sang Lăng Diệu:

"Diệu, mày định dùng súng để ép nó yêu mày sao? Đó không phải phong cách của F4. Còn Thẩm Quân, mày dùng lối đi bí mật để cướp người, cũng chẳng quang minh chính đại gì cho cam."

"Tao không cần quang minh chính đại!" — Lăng Diệu gầm lên, mắt vẫn đỏ ngầu — "Nó là của tao! Nó đã lừa tao, nên nó phải trả giá!"

Đúng lúc đó, một tiếng chuông điện thoại vang lên phá vỡ sự im lặng chết chóc. Không phải của tôi, cũng không phải của F4. Tiếng nhạc chuông là bài "Cắt duyên" — một bản nhạc sến sẩm lạc quẻ hoàn toàn với không gian quý tộc này.

Cả bốn vị thiếu gia đều nhíu mày nhìn về phía cửa. Từ sau lưng Giang Dực, một bóng dáng quen thuộc lù lù hiện ra, tay cầm điện thoại, mặt cắt không còn giọt máu.

Là Dương Thiệu.

"Ơ... chào các đại ca... em... em không cố ý cắt ngang..." — Dương Thiệu lắp bắp, tay chân quờ quạng như muốn tìm đường trốn.

Lăng Diệu ngay lập tức chuyển mục tiêu, họng súng hướng về phía Dương Thiệu: "Thằng khốn! Mày là đứa đã giới thiệu nó cho tao đúng không? Mày còn giúp nó trốn khỏi biệt thự của tao chiều nay?"

Dương Thiệu quỳ sụp xuống sàn, hai tay giơ cao: "Lăng thiếu! Oan cho em quá! Em đến đây là để... để tự thú! Em không chịu nổi áp lực lương tâm nữa!"

Giang Dực khoanh tay, nhướng mày: "Tự thú cái gì? Nói mau trước khi thằng Diệu nó bóp cò."

Dương Thiệu liếc nhìn tôi một cái đầy hối lỗi, rồi nhắm mắt nói thật nhanh như đang đọc rap:

"Thực ra... thực ra chuyện Lâm Duy là đàn ông... là do em gửi nhầm số! Hôm đó em say quá, em định gửi số của một em gái hot girl tên là Lâm Vy cho Lăng thiếu, nhưng tay em run nên nhấn nhầm vào tên thằng Duy! Rồi em lại lỡ nói với thằng Duy là Lăng thiếu thích đàn ông... Tất cả là tại em! Thằng Duy nó vô tội, nó cũng tưởng Lăng thiếu là... là 'Top' của đời nó nên mới yêu đấy ạ!"

Cả căn phòng rơi vào một sự im lặng kỳ quái.

Lăng Diệu hạ súng xuống, mặt nghệt ra: "Mày nói cái gì? Mày nói... tao thích đàn ông?"

Dương Thiệu gật đầu như bổ củi: "Vâng... em bảo với nó là anh thích 'món lạ', thích những người có linh hồn đồng điệu... nên nó mới hết mình như thế."

Tôi đứng bên cạnh, chỉ muốn lao đến bóp chết thằng bạn thân. Hóa ra không chỉ tôi bị lừa, mà cả Lăng Diệu cũng bị nó "dắt mũi" bằng một kịch bản hoàn toàn khác.

Giang Dực phá lên cười sằng sặc, tiếng cười vang vọng cả biệt thự: "Hahahaha! Tuyệt vời! Hóa ra nhị thiếu gia nhà họ Lăng và cậu sinh viên nghèo này là hai nạn nhân của một thằng say rượu? Diệu ơi là Diệu, mày tự bẻ cong mình vì một sự nhầm lẫn?"

Sắc mặt Lăng Diệu thay đổi từ đỏ sang trắng, rồi sang xanh. Hắn nhìn tôi, ánh mắt phức tạp đến mức không thể diễn tả bằng lời. Sự giận dữ ban nãy dường như đã biến thành một sự xấu hổ cực độ.

Thẩm Quân lúc này mới ngừng đàn hoàn toàn, hắn đứng dậy, đi đến bên cạnh tôi: "Dù là nhầm lẫn, nhưng cảm xúc là thật. Lăng Diệu, nếu mày thấy đây là một sự sỉ nhục, vậy thì để cậu ấy đi theo tao. Tao không quan tâm đến chuyện nhầm lẫn hay không."

"Mày nằm mơ đi!" — Lăng Diệu bật lại theo bản năng, nhưng giọng điệu đã bớt đi phần sắc lẹm — "Nhầm thì nhầm, nhưng nó đã là người của tao rồi. Dương Thiệu, mày cút đi cho tao, đừng để tao thấy mặt mày trong vòng bán kính 10 cây số!"

Dương Thiệu nghe thấy lệnh ân xá, liền vắt chân lên cổ chạy mất hút, không quên để lại một câu: "Duy ơi, tao xin lỗi nhé, bảo trọng!"

Cố Thành thở dài, hắn đi đến trước mặt tôi, dùng đôi mắt thâm trầm như muốn nhìn thấu tâm can tôi:

"Lâm Duy, giờ sự thật đã rõ. Cậu không cố ý lừa Lăng Diệu, nhưng sự hiện diện của cậu đã làm đảo lộn F4. Cậu nghĩ sao? Cậu muốn tiếp tục cái 'sự nhầm lẫn' này, hay muốn biến mất hoàn toàn?"

Tôi nhìn bốn người bọn họ. Lăng Diệu đang bối rối, Thẩm Quân đang mong chờ, Giang Dực đang xem kịch, và Cố Thành đang thử thách.

Tôi hít một hơi thật sâu, giọng kiên định: "Tôi muốn biến mất. Ngay bây giờ. Trả tôi về cuộc sống bình thường đi."

"Không được!" — Cả Lăng Diệu và Thẩm Quân đồng thanh hét lên.

Giang Dực tặc lưỡi: "Thôi xong, kịch bản 'mua cổ phiếu' chính thức bắt đầu rồi. Cố Thành, anh thấy sao?"

Cố Thành nhếch môi, ánh mắt lóe lên một tia sáng nguy hiểm: "Biến mất thì quá dễ dàng cho cậu ta. Nếu đã làm loạn F4, thì phải ở lại để chịu trách nhiệm. Lâm Duy, kể từ ngày mai, cậu sẽ chính thức là 'trợ lý đặc biệt' của nhóm F4 tại trường. Cho đến khi bọn tôi tìm được người thay thế... hoặc cho đến khi một trong bốn người chúng tôi thắng được trái tim của cậu."

Tôi chết lặng. Trợ lý đặc biệt? Chẳng phải đó là công việc của chủ thụ trong truyện gốc sao?

"Dương Thiệu, tao hận mày!" — Tôi thào thét trong lòng.

Kế hoạch "cắt lỗ" của tôi không những phá sản, mà giờ đây tôi còn bị kéo vào một trò chơi cá cược tình cảm mà cả bốn người đàn ông quyền lực nhất trường đều tham gia.