Cơn đau buốt óc như hàng ngàn mũi kim châm cùng lúc xuyên thấu vào đại não khiến Linh Anh bừng tỉnh.
Không gian xung quanh nàng đặc quánh mùi hương trầm lạ lẫm, pha lẫn chút tanh nồng lợm giọng của máu. Nàng cố mở mắt, nhưng mí mắt nặng trĩu như đeo chì. Ký ức cuối cùng của Linh Anh dừng lại ở khoảnh khắc rực lửa của vụ nổ tại tòa tháp đôi New York. Là một sát thủ hàng đầu của tổ chức "Hắc Ưng", cái chết là điều nàng đã dự liệu từ lâu, nhưng cảm giác hiện tại lại không giống cái chết.
Nó giống sự cầm tù hơn.
"Tỉnh rồi thì đừng giả chết nữa."
Một giọng nói trầm đục, lạnh lẽo vang lên, tựa như tiếng băng nứt giữa đêm đông. Âm thanh ấy không lớn nhưng mang theo uy áp khủng khiếp khiến không khí trong phòng như đông cứng lại.
Linh Anh mở bừng mắt. Đập vào mắt nàng không phải là trần nhà trắng toát của bệnh viện hay đống đổ nát hoang tàn, mà là một màn trướng đỏ rực thêu hình long phụng sum vầy. Ánh nến chập chờn hắt lên những bức tường gỗ lim chạm trổ tinh xảo những cái bóng ma quái.
Nàng đang nằm trên một chiếc giường lớn, thân thể bị bao bọc bởi tầng tầng lớp lớp hỷ phục nặng nề, rườm rà đến mức khó thở.
Xuyên không?
Hai từ này lướt qua tâm trí Linh Anh nhanh như một tia chớp. Nàng nhíu mày, cố gắng cử động nhưng nhận ra cơ thể này yếu ớt đến thảm hại. Cổ tay mảnh khảnh, da thịt trắng sứ không một vết chai sạn, hoàn toàn không phải là cơ thể đã được tôi luyện qua địa ngục huấn luyện của nàng. Đây là thân xác của một tiểu thư khuê các, một bình hoa di động đúng nghĩa.
Đột nhiên, một luồng ký ức xa lạ ồ ạt tràn vào đầu nàng như lũ vỡ đê. Tần Dao – đích nữ phủ Tướng quân, nhưng lại là một phế vật yếu đuối, nhút nhát, bị cả kinh thành chê cười. Và đêm nay, là đêm tân hôn của nàng với Tiêu Lãnh – Nhiếp chính vương Đại Yến, kẻ được mệnh danh là "Chiến thần khát máu".
Tiêu Lãnh!
Cái tên vừa xuất hiện trong đầu, Linh Anh đã cảm nhận được một luồng sát khí lạnh gáy đang áp sát. Nàng quay đầu, ánh mắt va phải một đôi đồng tử đen thẫm, sâu hoắm như vực thẳm không đáy.
Người đàn ông đó ngồi ngay bên cạnh giường, một tay chống cằm, ung dung quan sát nàng như một con thú săn mồi đang vờn con mồi nhỏ bé. Hắn vận hỷ phục đỏ thẫm, nhưng màu đỏ trên người hắn không mang vẻ hỉ hả vui mừng, mà giống như màu máu tươi vừa phun trào từ lồng ngực kẻ thù. Ngũ quan hắn tuấn mỹ nhưng sắc sảo như đao gọt, đặc biệt là đôi mắt phượng hẹp dài, đuôi mắt hơi xếch lên mang theo sự tàn nhẫn và ngông cuồng không che giấu.
"Vương... Vương gia..." Linh Anh vô thức mấp máy môi, nhưng đó là phản xạ sợ hãi còn sót lại của nguyên chủ Tần Dao.
Ngay lập tức, lý trí của Linh Anh chiếm quyền kiểm soát. Ánh mắt nàng thay đổi. Sự run rẩy, sợ sệt biến mất, thay vào đó là sự tĩnh lặng chết chóc của một mặt hồ đóng băng. Nàng nhìn thẳng vào hắn, không né tránh, cũng không van xin.
Tiêu Lãnh nhướng mày. Hắn vốn dĩ đang chờ đợi tiếng khóc lóc van xin, chờ đợi sự run rẩy kinh hoàng của thê tử yếu đuối này khi nhìn thấy hắn. Hắn cưới Tần Dao về không phải để làm vợ, mà để làm một món đồ chơi, một công cụ để sỉ nhục Tướng quân phủ.
Nhưng ánh mắt này...
Hắn chầm chậm vươn tay, những ngón tay thon dài nhưng thô ráp vì cầm kiếm lâu năm lướt nhẹ trên gò má nàng. Cảm giác lạnh lẽo từ đầu ngón tay hắn khiến da gà toàn thân Linh Anh dựng đứng. Hắn không vuốt ve, hắn đang dò xét huyệt đạo.
"Vương phi của ta, nàng đang nhìn ta bằng ánh mắt gì thế này?" Tiêu Lãnh cười khẽ, nhưng nụ cười không lan đến đáy mắt. "Ta nhớ không lầm, trước khi ngất đi vì sợ hãi lúc bái đường, nàng còn không dám ngẩng đầu nhìn ta cơ mà."
Linh Anh hất hàm, giọng nói khàn khàn nhưng đanh thép: "Con người ai rồi cũng phải thay đổi. Đặc biệt là sau khi bước qua cửa tử."
"Cửa tử?" Tiêu Lãnh đột ngột siết chặt lấy cằm nàng, lực tay mạnh đến mức Linh Anh cảm giác xương hàm mình sắp vụn vỡ. Hắn ghé sát mặt vào nàng, hơi thở nóng rực phả vào cánh mũi nàng, mang theo mùi rượu nồng nặc và mùi đàn hương lạnh lẽo. "Ở trong vương phủ này, sống hay chết là do ta quyết định. Ta chưa cho phép, Diêm Vương cũng không dám nhận mạng của nàng."
Cơn đau kích thích bản năng sát thủ trong Linh Anh. Nàng không những không kêu đau, ngược lại còn nhếch môi cười nhạt. Trong khoảnh khắc Tiêu Lãnh lơ là vì sự ngạo mạn của chính mình, tay phải Linh Anh nhanh như cắt rút cây trâm vàng trên đầu xuống.
Vút!
Mũi trâm sắc nhọn xé gió lao thẳng vào huyệt Cổ – tử huyệt trên yết hầu của Tiêu Lãnh. Động tác dứt khoát, tàn độc, không hề có chút do dự nào của một nữ nhi thường tình.
Tuy nhiên, Tiêu Lãnh là ai? Hắn là Chiến thần đã tắm máu sa trường mười năm nay. Phản xạ của hắn nhanh hơn suy nghĩ. Ngay khi mũi trâm chỉ còn cách da cổ hắn vài milimet, bàn tay sắt của hắn đã chộp lấy cổ tay mảnh khảnh của nàng.
"Rắc!"
Tiếng xương cốt va chạm vang lên khô khốc. Cây trâm vàng rơi xuống nệm gấm. Tiêu Lãnh bẻ quặt tay nàng ra sau lưng, đồng thời dùng trọng lượng cơ thể đè nghiến nàng xuống giường.
Cảnh tượng lúc này cực kỳ ám muội nhưng cũng đầy mùi thuốc súng. Tiêu Lãnh nằm trên người nàng, đầu gối hắn chèn mạnh vào giữa hai chân nàng, tách rộng đôi chân nàng ra trong tư thế nhục nhã nhất. Hắn cúi xuống, ánh mắt lóe lên ngọn lửa hưng phấn điên cuồng.
"Giỏi! Giỏi lắm!" Tiêu Lãnh cười lớn, tiếng cười vang vọng khắp gian phòng rộng lớn. Hắn nhìn nàng như nhìn thấy một báu vật vừa được khai quật. "Tần Tướng quân giấu kỹ thật. Một tiểu thư yếu đuối lại biết chiêu thức đoạt mạng tàn độc thế này. Tần Dao, rốt cuộc nàng là ai? Hay ta nên gọi nàng là một con mèo hoang chưa được thuần hóa?"
Linh Anh bị đè chặt đến mức khó thở, lồng ngực phập phồng kịch liệt chạm vào lồng ngực rắn chắc của hắn. Dù ở thế hạ phong, nàng vẫn không chịu khuất phục. Nàng trừng mắt nhìn hắn: "Ta là ai không quan trọng. Quan trọng là ngài tốt nhất nên giết ta ngay bây giờ. Nếu không, sẽ có ngày cái đầu của ngài là chiến lợi phẩm của ta."
Lời đe dọa của nàng không những không khiến Tiêu Lãnh tức giận, ngược lại như dầu đổ vào lửa, thiêu đốt dục vọng chinh phục trong hắn. Hắn vốn chán ghét những nữ nhân chỉ biết khóc lóc và phục tùng. Sự hoang dã, nguy hiểm toát ra từ người con gái dưới thân này khiến máu huyết hắn sôi trào.
"Giết nàng?" Tiêu Lãnh thì thầm, bàn tay rảnh rỗi của hắn bắt đầu trượt dọc theo đường cong cơ thể nàng, từ cổ xuống xương quai xanh, rồi thô bạo xé toạc lớp áo lót mỏng manh cuối cùng.
Xoạt!
Tiếng vải lụa bị xé rách vang lên chói tai. Làn da trắng nõn nà lộ ra dưới ánh nến, tương phản gay gắt với bàn tay to lớn, chai sạn của hắn.
Linh Anh giật mình, theo bản năng co người lại, nhưng Tiêu Lãnh đã nhanh hơn, hắn giữ chặt eo nàng, ép nàng phải phơi bày tất cả trước mắt hắn.
"Ta sẽ không giết nàng." Tiêu Lãnh cúi xuống, cắn mạnh lên bả vai trần trụi của nàng. Hàm răng sắc nhọn găm vào da thịt, máu tươi rỉ ra, vị tanh ngọt kích thích vị giác của hắn. "Ta sẽ bẻ gãy đôi cánh của nàng, mài mòn móng vuốt của nàng. Ta sẽ khiến nàng từ một con mèo hoang phải trở thành con thú cưng ngoan ngoãn nhất, chỉ biết quỳ dưới chân ta mà cầu xin sự thương hại."
Cơn đau từ vai truyền đến khiến Linh Anh rên lên một tiếng nghẹn ngào. Nhưng sự sỉ nhục này càng khiến ý chí phản kháng của nàng bùng lên dữ dội. Nàng vùng vẫy, dùng đầu gối huých mạnh vào hông hắn, nhưng sức lực của thân xác này quá yếu, đòn tấn công đó đối với Tiêu Lãnh chẳng khác nào gãi ngứa.
"Vô ích thôi." Tiêu Lãnh nhếch mép, hắn dễ dàng khống chế cả hai tay nàng đỉnh đầu bằng một tay, tay kia thô bạo bóp lấy bầu ngực mềm mại, nhào nặn không chút thương hoa tiếc ngọc. Hành động của hắn không có sự dịu dàng của tân hôn, chỉ có sự chiếm hữu thô bạo và trừng phạt.
"Buông ra! Đồ điên!" Linh Anh nghiến răng, đôi mắt đỏ ngầu vì tức giận.
"Đúng, ta điên." Tiêu Lãnh thừa nhận một cách ngạo nghễ. Hắn cúi xuống, nhìn sâu vào đôi mắt quật cường kia. "Và đêm nay, ta sẽ cho nàng thấy một kẻ điên yêu chiều thê tử của mình như thế nào."
Hắn không nói thêm lời nào nữa, cúi xuống chiếm lấy đôi môi nàng. Nụ hôn mang theo sự tàn phá, lưỡi hắn cạy mở hàm răng nàng, càn quét mọi ngóc ngách, cuốn lấy lưỡi nàng ép buộc phải quấn quýt. Hắn hôn như muốn hút hết không khí, muốn nuốt trọn linh hồn nàng vào bụng.
Linh Anh cảm thấy đầu óc quay cuồng. Sự chênh lệch sức mạnh quá lớn khiến nàng rơi vào tuyệt vọng. Nhưng trong cơn mê loạn ấy, một ý nghĩ điên rồ nảy sinh. Nếu hắn muốn chơi trò chơi này, nàng sẽ chơi cùng hắn. Sát thủ không bao giờ đầu hàng, sát thủ chỉ tạm thời ẩn mình chờ thời cơ kết liễu con mồi.
Nàng ngừng giãy giụa, cơ thể dần thả lỏng.
Tiêu Lãnh cảm nhận được sự thay đổi, hắn hơi tách ra, ánh mắt nghi hoặc nhìn nàng.
Linh Anh thở dốc, đôi môi sưng đỏ ướt át, ánh mắt lúng liếng nước nhưng sâu thẳm vẫn là sự lạnh lùng chết chóc. Nàng khẽ nhếch môi, giọng nói mang theo sự khiêu khích chết người: "Vương gia, ngài chỉ có bản lĩnh dùng sức mạnh thôi sao? Muốn ta phục tùng? Ngài chưa đủ trình độ đâu."
Câu nói đó đã cắt đứt sợi dây lý trí cuối cùng của Tiêu Lãnh. Hắn gầm nhẹ một tiếng, xé nát toàn bộ y phục còn lại trên người nàng, điên cuồng lao vào cuộc chinh phạt. Đêm tân hôn trở thành một chiến trường, nơi không có tình yêu, chỉ có sự thống trị và phản kháng, máu và dục vọng hòa quyện vào nhau dưới ánh nến chập chờn của cặp nến long phụng cháy đỏ suốt đêm thâu.
Bên ngoài cửa sổ, gió rít từng cơn, làm những cánh hoa đào rơi lả tả, báo hiệu một kiếp nhân sinh đầy sóng gió vừa mới bắt đầu.