MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủKiếm Ảnh Đào HoaChương 2: Giao phong dưới trướng

Kiếm Ảnh Đào Hoa

Chương 2: Giao phong dưới trướng

1,673 từ · ~9 phút đọc

Ánh nắng ban mai xuyên qua khe cửa sổ chạm khắc tinh xảo, rọi thẳng vào chiếc giường bừa bộn như vừa trải qua một trận cuồng phong.

Linh Anh tỉnh dậy không phải vì ánh nắng, mà vì cảm giác đau nhức rã rời như thể toàn bộ xương cốt đều bị tháo rời rồi lắp lại sai vị trí. Đặc biệt là nơi tư mật, cơn đau rát nhắc nhở nàng về sự tàn bạo không chút nương tình của người đàn ông đêm qua.

Nàng khẽ động đậy, muốn ngồi dậy, nhưng một cánh tay thép nguội lạnh bất ngờ siết chặt lấy eo nàng, kéo ngược trở lại tấm đệm lụa.

"Vương phi định đi đâu khi Bổn vương còn chưa cho phép?"

Giọng nói khàn khàn, mang theo chút lười biếng nhưng đầy nguy hiểm vang lên bên tai. Linh Anh quay đầu, gương mặt phóng đại của Tiêu Lãnh hiện ra ngay trước mắt. Hắn đã tỉnh từ lúc nào, một tay chống đầu, đôi mắt phượng hẹp dài đang nhìn chằm chằm vào những vết xanh tím loang lổ trên làn da trắng tuyết của nàng với vẻ thưởng thức bệnh hoạn.

Linh Anh cau mày, cố gắng gạt tay hắn ra nhưng vô ích. Sức lực của tên này quá lớn, hoặc do cơ thể Tần Dao này quá yếu đuối.

"Trời đã sáng, ta cần nước." Linh Anh đáp gọn lỏn, giọng nói khàn đặc vì đêm qua bị hắn ép phải rên rỉ quá nhiều.

Tiêu Lãnh nhếch mép, hắn không buông nàng ra mà còn lật người đè lên trên. Tấm chăn gấm trượt xuống, để lộ lồng ngực rắn chắc đầy những vết cào xước rớm máu – "chiến tích" do chính tay Linh Anh để lại trong cơn giãy giụa vô vọng đêm qua.

"Nước?" Tiêu Lãnh cười khẩy, ngón tay thô ráp lướt dọc theo sống lưng nàng, dừng lại ở vết cắn sâu hoắm trên bả vai vẫn còn rỉ huyết thanh. "Đêm qua nàng đã khóc ướt cả gối của ta, vẫn còn thấy khát sao?"

Sự trêu chọc trần trụi khiến Linh Anh siết chặt nắm tay dưới lớp chăn. Tên khốn này không chỉ muốn chiếm đoạt thân xác, hắn còn muốn chà đạp lên lòng tự trọng của nàng. Nhưng Linh Anh là ai? Nàng là sát thủ, nhẫn nhịn là bài học đầu tiên nàng được dạy.

Nàng ngước mắt, nhìn thẳng vào hắn, khóe môi nhếch lên một nụ cười lạnh nhạt: "Vương gia, ngài đường đường là Chiến thần Đại Yến, lại có sở thích ức hiếp một nữ nhi yếu đuối trên giường thế này sao? Truyền ra ngoài không sợ thiên hạ chê cười?"

"Yếu đuối?" Tiêu Lãnh bật cười, tiếng cười rung động cả lồng ngực áp sát vào nàng. Bàn tay hắn bất ngờ luồn xuống dưới, chạm vào nơi nhạy cảm nhất khiến Linh Anh giật bắn người, toàn thân căng cứng. "Một nữ nhân dám dùng trâm vàng ám sát chồng mình ngay đêm tân hôn, lại còn để lại trên lưng ta bao nhiêu vết cào thế này, ai dám nói nàng yếu đuối?"

Hắn cúi xuống, hôn nhẹ lên vành tai nàng, nhưng lời nói thốt ra lại tàn nhẫn như dao cứa: "Tần Dao, ngoan ngoãn một chút. Ta thích bộ dạng móng vuốt sắc nhọn của nàng, nhưng nếu nàng dám giấu giếm ta điều gì, ta sẽ nhổ từng cái móng vuốt đó đi."

Nói đoạn, Tiêu Lãnh ngồi dậy, không hề che đậy cơ thể cường tráng trần trụi của mình trước mặt nàng. Hắn bước xuống giường, đi về phía bàn gỗ, lấy một lọ sứ trắng nhỏ.

Linh Anh cảnh giác nhìn theo mọi cử động của hắn, tay âm thầm quờ quạng tìm kiếm một vật gì đó có thể làm vũ khí phòng thân. Nhưng xung quanh trống trơn, chiếc trâm vàng đêm qua đã bị hắn ném đi đâu mất.

Tiêu Lãnh quay lại, trên tay cầm lọ thuốc. Hắn nhìn nàng đang co rúm trong chăn, ánh mắt lóe lên tia giễu cợt: "Dạng chân ra."

Linh Anh sững sờ, trừng mắt nhìn hắn: "Ngài muốn làm gì?"

"Bôi thuốc." Tiêu Lãnh thản nhiên đáp, như thể đang nói về chuyện thời tiết. "Đêm qua ta hơi quá sức, nếu không bôi thuốc, sợ là Vương phi ba ngày không xuống được giường. Ta còn muốn nàng cũng phải đi dâng trà cho Mẫu hậu."

"Ta tự làm được." Linh Anh vươn tay định giật lọ thuốc.

Nhưng Tiêu Lãnh nhanh hơn, hắn hất tay nàng ra, túm lấy mắt cá chân nàng kéo mạnh về phía mình.

"A!"

Linh Anh bị kéo trượt trên đệm, hai chân bị hắn cưỡng ép tách rộng ra. Tư thế này cực kỳ xấu hổ, phơi bày toàn bộ sự riêng tư trước mắt hắn. Nàng cố khép chân lại nhưng Tiêu Lãnh đã dùng thân hình to lớn của mình chèn vào giữa, chặn đứng mọi đường lui.

"Đừng lộn xộn." Hắn quát nhẹ, bàn tay to lớn không chút kiêng dè chạm vào nơi sưng đỏ.

Cảm giác mát lạnh của thuốc mỡ chạm vào vết thương nóng rát khiến Linh Anh rùng mình, nhưng đi kèm với đó là sự nhục nhã ê chề. Hắn đang bôi thuốc, nhưng ánh mắt hắn nhìn nơi đó lại chăm chú và nóng rực như thể đang đánh giá một món đồ thuộc sở hữu riêng. Ngón tay hắn không chỉ bôi thuốc, mà còn cố tình ấn nhẹ, trêu chọc, thăm dò vào bên trong khiến hơi thở Linh Anh trở nên dồn dập.

"Vương gia..." Linh Anh nghiến răng, mặt đỏ bừng vì giận dữ và cả những khoái cảm xa lạ mà cơ thể này phản bội lại lý trí. "Đủ rồi!"

Tiêu Lãnh ngẩng lên, nhìn gương mặt ửng hồng và đôi mắt ầng ậc nước vì uất ức của nàng. Hắn cảm thấy thỏa mãn một cách kỳ lạ. Hắn thích nhìn nàng vùng vẫy trong lòng bàn tay mình, thích nhìn vẻ kiêu ngạo của nàng bị hắn bóp nát từng chút một.

"Chưa đủ." Tiêu Lãnh thì thầm, ngón tay hắn vẫn còn dính thuốc mỡ, trượt dọc lên đùi non trắng mịn của nàng, vẽ những vòng tròn đầy ẩn ý. "Nàng biết không, Tần Dao? Cả kinh thành đồn đại nàng là một phế vật vô dụng. Nhưng đêm qua... cơ thể nàng lại rất hợp ý ta. Chặt chẽ, nóng bỏng, lại còn biết phản kháng."

Hắn cúi xuống, liếm nhẹ lên môi nàng, thì thầm một câu khiến Linh Anh lạnh sống lưng: "Ta bắt đầu thấy hứng thú với trò chơi này rồi. Từ nay về sau, nàng chỉ được phép sống trong tầm mắt của ta. Từng tấc da thịt này, từng sợi tóc này, đều là của Tiêu Lãnh ta. Nếu để kẻ khác chạm vào, dù chỉ là ánh mắt, ta sẽ móc mắt kẻ đó, chặt tay kẻ đó."

Dứt lời, hắn rút tay về, thản nhiên lau vào vạt áo lụa trắng, để lại một vệt bẩn đầy ám muội.

"Người đâu!" Tiêu Lãnh cao giọng gọi.

Cánh cửa lập tức mở ra. Một đám tỳ nữ cúi gầm mặt bước vào, trên tay bưng thau nước, khăn mặt và y phục. Bọn họ không dám ngẩng đầu nhìn cảnh tượng hỗn loạn trên giường, nhưng mùi hương hoan ái nồng đậm trong phòng đủ để họ hiểu chuyện gì đã xảy ra.

"Hầu hạ Vương phi tắm rửa." Tiêu Lãnh đứng dậy, dang tay để tỳ nữ mặc y phục cho mình. Hắn trở lại vẻ uy nghiêm, lạnh lùng thường ngày, như thể cầm thú vừa rồi không phải là hắn.

Trước khi bước ra cửa, hắn quay lại, nhìn Linh Anh đang quấn chăn ngồi trên giường, ánh mắt sắc như dao: "Nhớ kỹ thân phận của nàng. Đừng để ta phải dùng đến xích chó để dạy nàng cách làm vợ."

Cánh cửa đóng sầm lại.

Linh Anh ngồi lặng trên giường, bàn tay siết chặt tấm chăn đến mức khớp xương trắng bệch. Nàng nhìn xuống vết cắn trên vai, rồi lại nhìn xuống những vết bầm tím trên cánh tay.

Sự sỉ nhục ngọt ngào? Không, đây là tuyên chiến.

Linh Anh nhắm mắt, hít sâu một hơi để trấn tĩnh nhịp tim đang đập loạn. Hắn nghĩ hắn đã thuần phục được nàng sao? Sai lầm. Sát thủ đáng sợ nhất không phải là kẻ cầm dao lao tới, mà là kẻ biết giấu dao trong nụ cười, biết nhẫn nhịn chờ đợi thời cơ khi con mồi lơ là nhất để tung đòn chí mạng.

"Vương phi..." Một tiểu tỳ nữ run rẩy tiến lại gần, "Nước tắm đã sẵn sàng ạ..."

Linh Anh mở mắt. Ánh mắt nàng đã trở lại vẻ bình lặng, vô cảm. Nàng vén chăn bước xuống giường, mặc kệ cơ thể trần trụi đầy dấu vết hoan ái trước mặt đám hạ nhân. Nàng bước vào thùng tắm gỗ, ngâm mình trong làn nước nóng rải đầy cánh hoa đào.

Nước nóng bao bọc lấy cơ thể đau nhức, Linh Anh nhếch mép cười, một nụ cười lạnh lẽo phản chiếu trên mặt nước.

"Tiêu Lãnh, ngài muốn chơi trò chiếm hữu? Được thôi. Ta sẽ cho ngài thấy, giữ một con sói trong nhà nguy hiểm hơn nhiều so với việc nuôi một con chó."

Nàng nâng cánh tay lên, nhìn dòng nước chảy qua kẽ tay. Cơ thể này quá yếu, cần phải rèn luyện lại từ đầu. Nhưng trước hết, nàng cần phải sống sót qua những ngày tháng bị giam cầm trong cái lồng vàng son này.

Và điều quan trọng nhất: Nàng cần tìm hiểu xem, tại sao Tiêu Lãnh - một Nhiếp chính vương quyền khuynh thiên hạ - lại có hứng thú bệnh hoạn với một tiểu thư bị ruồng bỏ như Tần Dao? Có bí mật gì đằng sau cuộc hôn nhân này?

Bên ngoài, tiếng chim hót líu lo trên cành đào, nhưng trong lòng Linh Anh, một kế hoạch phản công tàn nhẫn đã bắt đầu nhen nhóm.