Linh Anh đứng trước gương đồng, ngón tay mảnh khảnh lướt nhẹ trên hình ảnh phản chiếu xa lạ.
Trong gương là một tuyệt sắc giai nhân. Lông mày lá liễu thanh tú, đôi mắt to tròn ngập nước, làn da trắng sứ mong manh như dễ dàng tan vỡ chỉ với một cái chạm nhẹ. Đây chính là Tần Dao – đích nữ bị ruồng bỏ của Tướng quân phủ, người được mệnh danh là "Phế vật đệ nhất kinh thành". Một vẻ đẹp yếu đuối, nhu nhược, khơi gợi bản năng che chở hoặc... bắt nạt của kẻ khác.
Nhưng giờ đây, đôi mắt ấy đã thay đổi.
Linh Anh nheo mắt lại. Ánh mắt trong gương lập tức trở nên sắc lẹm, lạnh lẽo như lưỡi dao găm tẩm độc. Sự nhu nhược biến mất, thay vào đó là khí chất ngạo nghễ của một sát thủ hàng đầu thế kỷ 21.
"Tần Dao, yên nghỉ đi. Mối thù của cô, ta sẽ thay cô tính toán sòng phẳng. Nhưng trước hết, ta phải sống sót qua con quái vật tên Tiêu Lãnh kia đã."
Linh Anh lẩm bẩm, tay thắt chặt đai lưng. Nàng chọn một bộ y phục màu lam nhạt, đơn giản nhưng gọn gàng, giấu đi những vết bầm tím ám muội trên cổ và cổ tay. Nàng không muốn bất kỳ ai nhìn thấy sự yếu thế của mình, dù là dấu vết của sự hoan lạc cưỡng ép.
"Vương phi, Vương gia đang đợi người dùng bữa sáng tại Thủy Tạ."
Giọng nói run rẩy của tiểu tỳ nữ vang lên bên ngoài. Linh Anh hít sâu một hơi, đẩy cửa bước ra. Ánh nắng chói chang chiếu vào mắt, nhưng không xua tan được cảm giác lạnh lẽo bao trùm vương phủ này.
Vương phủ của Nhiếp chính vương không giống những nơi quyền quý khác. Nó không có hoa thơm cỏ lạ, không có hồ cá cảnh thanh bình. Nơi đây trồng toàn những cây tùng bách cao vút che khuất ánh mặt trời, và đặc biệt là rừng đào cổ thụ bao quanh Thủy Tạ – nơi Tiêu Lãnh đang đợi.
Linh Anh bước đi, đôi mắt âm thầm quan sát địa hình. Là một sát thủ, thói quen đầu tiên khi đến một môi trường mới là tìm đường lui. Nhưng càng đi, nàng càng kinh hãi. Kiến trúc của vương phủ này được xây dựng theo bát quái trận đồ, các lối đi ngoằn ngoèo, cửa nẻo trùng trùng điệp điệp. Nếu không có người dẫn đường, kẻ lạ mặt bước vào chắc chắn sẽ lạc lối hoặc dẫm phải bẫy ngầm.
"Đúng là hang hùm." Linh Anh cười khẩy trong lòng. Tiêu Lãnh không chỉ là một kẻ điên, hắn còn là một kẻ đa nghi đến bệnh hoạn. Hắn biến nhà mình thành một pháo đài bất khả xâm phạm.
Khi đến Thủy Tạ, Tiêu Lãnh đã ngồi đó. Hắn đã thay bỏ bộ hỷ phục đỏ rực, khoác lên mình một bộ hắc bào thêu kim tuyến hình mãng xà. Mái tóc đen dài được buộc cao bằng quan ngọc, tôn lên gương mặt góc cạnh, tuấn mỹ nhưng lạnh lùng tàn khốc.
Hắn đang lau kiếm.
Thanh kiếm sáng loáng, lưỡi kiếm mỏng như cánh ve, phản chiếu ánh sáng lạnh lẽo lên gương mặt hắn. Tiêu Lãnh dùng một chiếc khăn lụa trắng, tỉ mỉ lau từng vết máu khô trên thân kiếm, động tác dịu dàng như đang vuốt ve người tình.
Linh Anh bước vào, không hành lễ, trực tiếp ngồi xuống đối diện hắn.
Tiêu Lãnh không ngẩng đầu lên, giọng nói trầm thấp vang lên cùng tiếng kim loại ma sát: "Quy tắc của vương phủ: Nhìn thấy Bổn vương phải quỳ."
"Ta đau chân." Linh Anh đáp gọn lỏn, ánh mắt dán chặt vào thanh kiếm trên tay hắn. "Hơn nữa, đêm qua Vương gia 'vất vả' như vậy, chắc cũng không nỡ bắt thê tử của mình phải quỳ gãy chân chứ?"
Động tác lau kiếm của Tiêu Lãnh khựng lại. Hắn từ từ ngẩng đầu lên, đôi mắt phượng híp lại đầy nguy hiểm. Hắn nhìn chằm chằm vào Linh Anh, như muốn nhìn xuyên thấu lớp da thịt xinh đẹp kia để tìm ra linh hồn xa lạ đang trú ngụ bên trong.
"Nàng to gan thật." Tiêu Lãnh nhếch mép, nụ cười không có chút độ ấm. "Nhưng ta thích."
Hắn vung tay, thanh kiếm cắm phập xuống mặt bàn gỗ lim, ngay sát tay Linh Anh. Lưỡi kiếm rung lên bần bật, phát ra tiếng ong ong chói tai. Chỉ lệch một tấc nữa thôi, ngón tay của nàng đã đứt lìa.
Linh Anh không chớp mắt, nhịp tim vẫn bình ổn. Nàng cầm đũa, thản nhiên gắp một miếng điểm tâm đưa lên miệng: "Kiếm tốt. Nhưng dùng để dọa phụ nữ thì hơi phí."
Tiêu Lãnh nhìn nàng ăn, ánh mắt càng lúc càng sâu thẳm. Tần Dao trong tin đồn là kẻ nhút nhát, thấy máu là ngất, nói chuyện không dám nhìn thẳng người đối diện. Nhưng nữ nhân trước mặt này, đối diện với sát khí của hắn mà mặt không biến sắc, thậm chí còn dám khiêu khích hắn.
"Nàng không giống những gì ta nghe nói." Tiêu Lãnh đột ngột lên tiếng, hắn vươn tay, dùng ngón cái thô ráp lau đi vụn bánh dính trên khóe môi nàng. Hành động thân mật nhưng lại mang tính chiếm hữu cực độ. "Tần Tướng quân nói con gái ông ta là một phế vật. Nhưng ta lại thấy, nàng giống một con dao găm được giấu trong vỏ bọc nhung lụa hơn."
Linh Anh ngừng nhai, ngước mắt nhìn hắn: "Vậy Vương gia cưới ta về làm gì? Để sưu tập dao găm sao?"
"Không." Tiêu Lãnh thu tay về, ánh mắt hắn bỗng trở nên xa xăm, ẩn chứa một nỗi niềm điên loạn khó tả. "Ta cưới nàng, vì nàng có đôi mắt rất giống nàng ấy."
Nàng ấy?
Tim Linh Anh khẽ hẫng một nhịp. Hóa ra là thế thân. Hóa ra vị Chiến thần tàn bạo này cũng có một "bạch nguyệt quang" (người trong mộng) trong lòng. Và Tần Dao xui xẻo này chỉ là vật thế thân để hắn thỏa mãn nỗi nhớ mong, hoặc để trút giận.
"Thế thân?" Linh Anh cười lạnh, đặt đôi đũa xuống bàn cái cạch. "Tiếc quá, ta không có thói quen làm bóng ma cho kẻ khác. Nếu Vương gia muốn tìm hình bóng người xưa, ngài tìm nhầm người rồi."
"Ai cho phép nàng từ chối?"
Tiêu Lãnh đột ngột đứng dậy, đi vòng qua bàn, túm lấy tóc nàng, ép nàng phải ngửa cổ ra sau. Hắn cúi xuống, gương mặt hắn sát sạt mặt nàng, hơi thở nguy hiểm bao trùm lấy nàng.
"Ở đây, ta là trời. Ta nói nàng là thế thân, nàng phải là thế thân. Ta nói nàng là Tần Dao, nàng phải là Tần Dao. Nàng có thể có móng vuốt, có thể cắn người, nhưng sợi dây xích trên cổ nàng luôn nằm trong tay ta."
Hắn cúi thấp hơn, thì thầm vào tai nàng: "Ngoan ngoãn đóng vai của mình đi. Nếu nàng làm ta vui, ta sẽ cho nàng sống sung sướng. Còn nếu nàng dám có ý định bỏ trốn hay phản bội..."
Hắn chưa kịp dứt lời, một âm thanh ồn ào từ bên ngoài vọng vào cắt ngang bầu không khí căng thẳng.
"Vương gia! Vương gia! Lão nô có chuyện bẩm báo!"
Một bà lão mập mạp, ăn mặc theo kiểu ma ma quản sự trong cung, hớt hải chạy vào. Theo sau bà ta là hai tỳ nữ bưng khay trà.
Đây là Tần ma ma – vú nuôi của kế mẫu Tần Dao, người được phái theo làm của hồi môn để "chăm sóc" (thực chất là giám sát) Tần Dao. Trong ký ức của nguyên chủ, mụ già này chính là cơn ác mộng, thường xuyên đánh đập, bỏ đói và hành hạ Tần Dao từ bé.
Thấy Tiêu Lãnh đang túm tóc Linh Anh, Tần ma ma tưởng rằng Vương gia đang trừng phạt "phế vật" này, mắt bà ta sáng lên vẻ đắc ý. Bà ta quỳ xuống, dập đầu: "Tham kiến Vương gia. Lão nô mang trà giải rượu đến cho ngài và Vương phi. Tiện thể, phu nhân có dặn lão nô phải dạy bảo Vương phi quy tắc hầu hạ chồng, sợ Vương phi ngu ngốc làm phật ý ngài."
Tiêu Lãnh buông tóc Linh Anh ra, lùi lại một bước, khoanh tay đứng nhìn với vẻ hứng thú: "Dạy bảo?"
Tần ma ma tưởng được bật đèn xanh, lập tức đứng dậy, đi về phía Linh Anh với vẻ mặt hống hách quen thuộc. "Tiểu thư, người còn ngồi đó làm gì? Thấy lão nô còn không mau đứng dậy? Ở nhà phu nhân chiều chuộng người quá nên người quên mất phép tắc rồi sao?"
Bà ta vươn tay định nhéo vào cánh tay Linh Anh theo thói quen cũ. Cái nhéo này là tuyệt kỹ của bà ta, chuyên nhéo vào chỗ thịt non dưới nách, đau thấu trời xanh mà không để lại dấu vết bên ngoài.
Nhưng bà ta quên mất, người ngồi đó không còn là Tần Dao yếu đuối nữa.
Rắc!
Một tiếng xương gãy giòn tan vang lên giữa Thủy Tạ yên tĩnh.
"A A A!!!"
Tiếng hét thảm thiết của Tần ma ma xé toạc không gian. Bà ta ôm lấy cổ tay bị bẻ gập ra sau một góc độ quái dị, mặt cắt không còn giọt máu, ngã lăn ra đất giãy giụa.
Linh Anh vẫn ngồi yên trên ghế, tay cầm khăn lụa lau nhẹ ngón tay, gương mặt lạnh băng không chút cảm xúc: "Chó của Tần phủ, đến Vương phủ sủa bậy cái gì? Ta là Vương phi, ngươi là nô tài. Ngươi muốn dạy ta quy tắc, hay muốn ta dạy ngươi cách đầu thai?"
Tần ma ma kinh hoàng nhìn Linh Anh. Ánh mắt đó... ánh mắt đó giống như của ác quỷ. "Ngươi... ngươi dám... ta là người của phu nhân..."
"Ở đây chỉ có người của Tiêu Lãnh." Linh Anh lạnh lùng cắt ngang, nàng đứng dậy, bước đến gần bà ta. Chân nàng dẫm mạnh lên bàn tay đang lành lặn còn lại của mụ già.
"A!!!" Tiếng hét lại vang lên.
"Câm mồm." Linh Anh gằn giọng. "Vương gia thích yên tĩnh. Ngươi ồn ào như vậy, là muốn chết sao?"
Nói xong, nàng ngước mắt nhìn về phía Tiêu Lãnh. Hắn vẫn đứng đó, khoanh tay dựa vào cột gỗ, trên môi nở một nụ cười tà mị. Hắn không hề tức giận vì nàng ra tay tàn độc ngay trước mặt hắn, ngược lại, trong mắt hắn lóe lên sự tán thưởng điên cuồng.
Tiêu Lãnh bước tới, đá văng Tần ma ma đang rên rỉ sang một bên như đá một bao rác. Hắn tiến đến trước mặt Linh Anh, cúi xuống, ngón tay nâng cằm nàng lên.
"Làm tốt lắm." Hắn thì thầm, giọng nói khàn đặc dục vọng. "Đóa hoa đào của ta, gai của nàng nhọn hơn ta tưởng."
"Ngài không trách ta lộng quyền?" Linh Anh nhướng mày.
"Lộng quyền?" Tiêu Lãnh bật cười. Hắn cúi xuống, hôn chụt lên môi nàng một cái, nụ hôn mang theo mùi máu tanh của sự bạo lực vừa diễn ra. "Vương phi của Tiêu Lãnh ta, muốn giết ai thì giết, muốn bẻ gãy tay ai thì bẻ. Chỉ cần..."
Hắn ghé sát vào tai nàng, hơi thở nóng rực phả vào: "...Chỉ cần đôi tay này, buổi tối biết ngoan ngoãn ôm lấy ta là được."
Dứt lời, hắn vung tay ra hiệu. Hai tên ám vệ áo đen từ trên xà nhà nhảy xuống, không nói một lời lôi xềnh xệch Tần ma ma đang gào khóc ra ngoài.
"Xử lý sạch sẽ. Gửi cái lưỡi của bà ta về cho Tần phu nhân làm quà ra mắt." Tiêu Lãnh ra lệnh lạnh lùng.
Linh Anh nhìn theo bóng dáng Tần ma ma bị lôi đi, lòng chợt lạnh. Tiêu Lãnh giết người không chớp mắt, tàn độc hơn cả nàng. Hắn dung túng nàng đánh người, không phải vì yêu chiều, mà vì hắn muốn mượn tay nàng cắt đứt liên hệ với Tần gia, đồng thời biến nàng thành kẻ thù của cả thiên hạ, để nàng chỉ còn có thể dựa vào một mình hắn.
Hắn muốn cô lập nàng. Hắn muốn giam cầm nàng trong thế giới của hắn.
"Sao nào? Sợ rồi?" Tiêu Lãnh quay lại, nhìn vẻ mặt trầm tư của nàng.
Linh Anh ngẩng đầu, mỉm cười rạng rỡ, nhưng đáy mắt lại lạnh lẽo như băng: "Sợ? Vương gia đùa rồi. Ta chỉ đang nghĩ, cái lưỡi của bà ta liệu có đủ làm phu nhân Tần gia ngất xỉu hay không thôi."
Tiêu Lãnh sững người một giây, sau đó phá lên cười sảng khoái. Hắn ôm chặt lấy eo nàng, kéo nàng sát vào lòng mình: "Tốt! Rất tốt! Tần Dao, nàng sinh ra là để dành cho ta. Chúng ta là hai kẻ điên, trời sinh một cặp."
Dưới bóng hoa đào rơi lả tả, hai con người với hai tâm hồn đầy vết sẹo và toan tính đứng ôm nhau. Một màn kịch thâm tình, nhưng bên dưới là những đợt sóng ngầm cuộn trào dữ dội, báo hiệu một tương lai đầy máu và nước mắt.