MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủKiếm Ảnh Đào HoaChương 4: Chiếm hữu của Chiến thần

Kiếm Ảnh Đào Hoa

Chương 4: Chiếm hữu của Chiến thần

2,071 từ · ~11 phút đọc

Sau màn trừng phạt Tần ma ma đầy máu me tại Thủy Tạ, Tiêu Lãnh không ở lại lâu. Hắn ném cho Linh Anh một cái nhìn thâm sâu rồi rời đi thượng triều, để lại nàng một mình giữa vương phủ rộng lớn như một mê cung chết chóc.

Linh Anh không vội trở về phòng. Nàng đi dạo quanh khuôn viên, bề ngoài tỏ vẻ như đang thưởng ngoạn cảnh sắc, nhưng thực chất đôi mắt sát thủ đang ghi nhớ từng ngóc ngách, từng vị trí lính gác và quy luật thay ca của bọn họ.

Vương phủ của Nhiếp chính vương được canh phòng cẩn mật hơn cả hoàng cung. Cứ mười bước lại có một trạm gác, trên các mái nhà ẩn hiện bóng dáng của ám vệ. Những kẻ này đều mang hơi thở nội liễm, bước đi không tiếng động, rõ ràng đều là cao thủ.

"Muốn thoát khỏi đây, e rằng khó hơn lên trời." Linh Anh thầm đánh giá, ngón tay lướt nhẹ qua những bông hoa phù dung đỏ rực ven đường.

Đôi chân nàng vô thức dẫn lối đến thao trường phía Tây vương phủ. Tiếng kim loại va chạm keng keng và tiếng hò hét vang trời thu hút sự chú ý của nàng.

Trên khoảng sân rộng lớn lát đá xanh, hàng trăm binh lính cởi trần đang luyện tập. Mồ hôi nhễ nhại chảy dọc những cơ bắp cuồn cuộn, không khí sực nức mùi nam tính và sát phạt. Ở giữa sân, một nam nhân trẻ tuổi vận giáp nhẹ màu bạc đang chỉ huy. Hắn múa một đường thương pháp dũng mãnh, mũi thương xé gió tạo nên tiếng rít chói tai.

Đó là Lục Phong – Phó tướng thân cận nhất của Tiêu Lãnh, cánh tay phải đắc lực của hắn trên sa trường.

Linh Anh đứng nép sau gốc cây cổ thụ quan sát. Ánh mắt nàng sáng lên khi nhìn thấy dàn vũ khí được bày biện bên cạnh: đao, thương, kiếm, kích... đủ loại. Đã lâu lắm rồi tay nàng chưa được chạm vào vũ khí thực sự, cảm giác ngứa ngáy trong xương tủy trỗi dậy.

Lục Phong dường như cảm nhận được ánh mắt ai đó, hắn quay phắt lại, quát lớn: "Kẻ nào lén lút ở đó? Ra mặt!"

Linh Anh mỉm cười, thong thả bước ra từ sau gốc cây. Tà váy lụa màu lam bay nhẹ trong gió, dung nhan diễm lệ của nàng khiến cả thao trường đang ồn ào bỗng chốc im bặt. Đám binh lính ngẩn người, bọn họ chưa từng thấy nữ nhân nào đẹp mà lại có khí chất lạnh lùng, cao quý đến thế trong cái phủ toàn đực rựa này.

"Tham kiến Vương phi!" Lục Phong nhận ra nàng, vội vàng thu thương, quỳ một chân hành lễ. Hắn cúi đầu thấp, không dám nhìn thẳng, bởi hắn biết rõ tính khí của chủ nhân mình. Tiêu Lãnh coi nữ nhân này là vật sở hữu riêng, kẻ nào dám tò mò đều không có kết cục tốt.

"Đứng lên đi." Linh Anh phất tay, nàng bước đến gần giá vũ khí, ánh mắt dán chặt vào một thanh đoản đao có vỏ bọc bằng da cá mập. "Thương pháp của Lục tướng quân rất tốt, lực đạo mạnh mẽ, nhưng chiêu thứ ba khi thu thương về lại hơi chậm, để lộ sơ hở ở sườn trái."

Lục Phong sững sờ. Hắn ngẩng phắt lên, quên cả quy tắc, nhìn Linh Anh với vẻ kinh ngạc tột độ. "Vương phi... người hiểu võ thuật?"

Tin đồn nói Tần đại tiểu thư là một phế vật trói gà không chặt, đi vài bước đã thở dốc, sao có thể nhìn ra sơ hở trong thương pháp gia truyền của hắn chỉ bằng một cái liếc mắt?

Linh Anh không trả lời, nàng vươn tay cầm lấy thanh đoản đao. Cảm giác lạnh lẽo quen thuộc của kim loại khiến máu trong người nàng nóng lên. Nàng rút đao ra.

Xoạt!

Ánh thép lóe lên. Linh Anh xoay cổ tay, thanh đao trong tay nàng múa một đường hoa mỹ rồi cắm phập xuống đất, ngay sát mũi giày của Lục Phong, chỉ cách ngón chân hắn đúng một sợi tóc.

Đám binh lính xung quanh hít hà một hơi lạnh.

"Đao tốt." Linh Anh nhếch môi, nụ cười rạng rỡ hiếm hoi nở trên môi nàng. "Lục tướng quân, nếu ta muốn mượn thanh đao này chơi vài ngày, ngươi có ý kiến gì không?"

Lục Phong toát mồ hôi lạnh, nhìn thanh đao cắm dưới đất rồi lại nhìn nụ cười mê hồn của Linh Anh. Hắn ấp úng: "Cái này... thuộc hạ không dám..."

"Nàng thích chơi đao sao?"

Một giọng nói âm u vang lên từ phía cổng vòm, cắt ngang cuộc trò chuyện. Nhiệt độ ở thao trường dường như giảm xuống âm độ ngay tức khắc.

Linh Anh quay đầu lại. Tiêu Lãnh đã trở về. Hắn vẫn mặc triều phục màu tím thẫm thêu rồng bốn móng, vẻ mặt uy nghiêm nhưng đôi mắt thì tối sầm lại như bầu trời trước cơn bão. Hắn đứng đó, nhìn chằm chằm vào nụ cười vẫn còn vương trên môi nàng, rồi liếc sang Lục Phong đang quỳ rạp dưới đất.

"Vương gia..." Lục Phong vội vàng dập đầu, mồ hôi túa ra như tắm. Hắn cảm nhận được sát khí nồng đậm từ chủ nhân.

Tiêu Lãnh không nhìn Lục Phong, hắn bước từng bước chậm rãi về phía Linh Anh. Mỗi bước chân của hắn nện xuống nền đá như tiếng búa tạ gõ vào tim người khác. Hắn đi đến trước mặt nàng, thô bạo nắm lấy cổ tay nàng – bàn tay vừa cầm thanh đoản đao kia.

"Bổn vương không biết Vương phi lại có nhã hứng đến nơi đàn ông tụ tập thế này." Tiêu Lãnh nghiến răng, ngón tay cái miết mạnh lên cổ tay nàng đến mức làn da trắng nõn ửng đỏ. "Lại còn cười vui vẻ đến thế?"

Linh Anh nhíu mày vì đau, nhưng không rụt tay về. Nàng ngẩng đầu đối diện với hắn: "Vương phủ quá buồn chán, ta chỉ đi dạo một chút. Vương gia ghen sao?"

"Ghen?" Tiêu Lãnh cười gằn. Hắn bất ngờ kéo mạnh nàng vào lòng, tay kia rút thanh đoản đao dưới đất lên, kề sát vào má nàng. Lưỡi dao sắc bén phản chiếu đôi mắt điên cuồng của hắn. "Tần Dao, nàng nghe cho rõ đây. Ta không ghen. Ta chỉ không thích đồ của mình bị kẻ khác dòm ngó. Dù chỉ là một ánh mắt, ta cũng muốn móc mắt kẻ đó ra."

Hắn quay sang Lục Phong, giọng nói lạnh như băng: "Lục Phong, tự đi nhận 50 trượng. Từ nay cấm bước chân vào nội viện nửa bước. Nếu ta còn thấy ngươi nói chuyện với Vương phi, cái lưỡi của ngươi không cần giữ nữa đâu."

"Thuộc hạ tuân lệnh! Tạ ơn Vương gia không giết!" Lục Phong dập đầu lia lịa rồi lui ra ngoài, trong lòng thầm kêu khổ. Hắn nào dám có ý đồ gì, là Vương phi tự đến cơ mà!

Sân tập rộng lớn chỉ còn lại hai người. Tiêu Lãnh ném thanh đoản đao đi thật xa. Hắn cúi xuống, bế thốc Linh Anh lên vai như bao tải, mặc kệ nàng vùng vẫy đấm vào lưng hắn.

"Buông ta ra! Tiêu Lãnh, ngài điên rồi!"

"Đúng, ta điên vì nàng đấy." Hắn gầm lên, sải bước lớn về phía Thư phòng.

Vào đến phòng, hắn đá mạnh cánh cửa đóng lại, ném nàng lên chiếc bàn làm việc rộng lớn bằng gỗ sưa. Giấy tờ, tấu chương bị gạt bay tứ tung xuống đất.

Linh Anh chưa kịp ngồi dậy, Tiêu Lãnh đã ập tới. Hắn chống hai tay hai bên hông nàng, giam cầm nàng trong lồng ngực mình. Hơi thở hắn dồn dập, đôi mắt đỏ ngầu tơ máu nhìn xoáy vào nàng.

"Tại sao lại cười với hắn?" Tiêu Lãnh hỏi, giọng khàn đặc.

"Ta cười với ai là quyền của ta." Linh Anh quật cường đáp trả.

"Quyền của nàng?" Tiêu Lãnh bật cười, một nụ cười méo mó. "Nàng bán thân vào vương phủ này, quyền duy nhất của nàng là làm vui lòng ta. Nụ cười của nàng, nước mắt của nàng, thậm chí cả từng nhịp thở của nàng cũng là của ta."

Hắn cúi xuống, hôn ngấu nghiến lên môi nàng, một nụ hôn mang tính trừng phạt tàn bạo. Hắn cắn môi nàng đến bật máu, rồi liếm láp vị tanh nồng đó như một con thú thưởng thức con mồi. Bàn tay hắn không yên phận, luồn vào trong y phục, xé toạc lớp áo lót mỏng manh, trực tiếp chạm vào làn da nóng hổi bên trong.

"Ưm..." Linh Anh rên lên một tiếng đau đớn xen lẫn khoái cảm kỳ lạ. Nàng muốn đẩy hắn ra, nhưng sức lực của hắn như gọng kìm sắt.

Tiêu Lãnh dường như mất kiểm soát. Hình ảnh nàng cười với Lục Phong khiến máu nóng trong người hắn sục sôi. Hắn muốn xóa sạch hình ảnh đó, muốn nàng chỉ nhìn thấy hắn, chỉ cảm nhận được hắn.

Hắn tóm lấy hai tay nàng, ép chặt lên đỉnh đầu, dùng một tay giữ lấy, tay kia thô bạo kéo váy nàng lên cao.

"Nhìn ta!" Hắn quát, khi thấy Linh Anh nhắm chặt mắt. "Mở mắt ra nhìn ta! Người đang làm nàng là ai? Người duy nhất có quyền chạm vào nàng là ai?"

Linh Anh mở mắt, đôi mắt ầng ậc nước vì uất ức nhưng vẫn sáng rực lửa hận. Nàng nhìn hắn, gằn từng chữ: "Là Tiêu Lãnh. Là kẻ điên Tiêu Lãnh."

"Tốt." Tiêu Lãnh hài lòng. Hắn thúc mạnh vào người nàng, không có màn dạo đầu, chỉ có sự xâm chiếm thô bạo và trần trụi.

Cơn đau xé rạc ập đến khiến Linh Anh cong người lên, móng tay cào mạnh vào vai hắn. Nhưng Tiêu Lãnh không quan tâm, hắn di chuyển điên cuồng, mỗi cú thúc đều chạm đến tận cùng, như muốn đóng dấu sở hữu lên tận tâm can nàng.

"Nàng là của ta... Tần Dao, nàng là của ta..." Hắn lẩm bẩm bên tai nàng, cắn vào vành tai, vào cổ, vào xương quai xanh, để lại chi chít những dấu hôn đỏ thẫm như hoa đào nở rộ trên nền tuyết trắng.

Trong cơn mê loạn, Linh Anh cảm thấy mình như một con thuyền nhỏ bị sóng dữ nhấn chìm. Sự chiếm hữu của Tiêu Lãnh quá đáng sợ, nó như một cái lưới vô hình siết chặt lấy nàng, khiến nàng không thể thở nổi. Nhưng đáng sợ hơn cả là cơ thể nàng... nó bắt đầu quen với sự thô bạo này, thậm chí còn run rẩy vì hưng phấn.

Cuộc hoan ái diễn ra ngay trên bàn làm việc, giữa đống tấu chương lộn xộn. Tiêu Lãnh không cho nàng một phút nghỉ ngơi, hắn ép nàng phải rên rỉ tên hắn, ép nàng phải thừa nhận sự tồn tại độc tôn của hắn.

Đến khi mọi thứ kết thúc, trời đã ngả về chiều. Linh Anh nằm liệt trên bàn, y phục rách nát không che đủ thân thể, mái tóc đen dài xõa tung như thác nước.

Tiêu Lãnh chỉnh lại y phục, hắn vuốt ve gương mặt đẫm mồ hôi của nàng, ánh mắt đã khôi phục vẻ bình tĩnh, nhưng sự chiếm hữu trong đáy mắt càng thêm đậm đặc.

Hắn cúi xuống, hôn nhẹ lên trán nàng, thì thầm dịu dàng nhưng nội dung lại khiến người ta lạnh gáy: "Lần sau, nếu ta còn thấy nàng cười với kẻ khác... ta sẽ không chỉ đánh gãy chân kẻ đó đâu. Ta sẽ nhốt nàng vào lồng, xích nàng lại, để nàng vĩnh viễn không nhìn thấy ánh mặt trời nữa. Hiểu chưa, bảo bối của ta?"

Linh Anh nhắm mắt, không trả lời. Trong lòng nàng dâng lên một nỗi sợ hãi mơ hồ. Tiêu Lãnh không chỉ là một bạo chúa, hắn là một kẻ biến thái ngụy trang dưới lốt Chiến thần. Hắn muốn thuần hóa nàng, muốn biến nàng thành con chim trong lồng son của hắn.

Nhưng Linh Anh là đại bàng. Đại bàng thà chết chứ không chịu bị nhốt.

"Tiêu Lãnh, cuộc chơi này... chưa biết ai thắng ai thua đâu." Nàng thầm nhủ, bàn tay dưới lớp áo rách nát siết chặt lại thành nắm đấm.