MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủKiếm Ảnh Đào HoaChương 5: Ấn ký của Tiêu Lãnh

Kiếm Ảnh Đào Hoa

Chương 5: Ấn ký của Tiêu Lãnh

1,734 từ · ~9 phút đọc

Linh Anh tỉnh lại khi trời đã sẩm tối. Không gian trong phòng ngủ chìm vào tĩnh mịch, chỉ có tiếng nến nổ lách tách và mùi hương trầm thoang thoảng.

Nàng khẽ cử động, và ngay lập tức, một cơn đau nhói truyền đến từ bả vai trái khiến nàng phải hít vào một hơi khí lạnh. Cảm giác đau rát này không giống những vết thương do đao kiếm gây ra, nó mang theo sự nhục nhã và... nóng bỏng.

Linh Anh chống tay ngồi dậy, tấm chăn lụa trượt xuống. Nàng bước xuống giường, đi đến trước chiếc gương đồng cao bằng người ở góc phòng. Dưới ánh nến chập chờn, hình ảnh phản chiếu trong gương khiến ánh mắt nàng tối sầm lại.

Trên làn da trắng như tuyết nơi bả vai trái, một vết cắn sâu hoắm hiện lên rõ mồn một. Vết răng hằn sâu vào thịt, rỉ ra những giọt máu li ti đã khô lại, xung quanh bầm tím một mảng lớn. Nó không chỉ là một vết thương, nó giống như một con dấu, một bản tuyên ngôn sở hữu đầy man rợ mà Tiêu Lãnh đã khắc lên người nàng trong cơn cuồng loạn chiều nay tại thư phòng.

"Đồ điên." Linh Anh nghiến răng, ngón tay run run chạm nhẹ vào vết thương.

Nàng đã từng chịu đựng vô số vết sẹo: đạn bắn, dao chém, bỏng lửa... nhưng chưa bao giờ nàng cảm thấy ghê tởm một vết thương như thế này. Nó nhắc nhở nàng rằng, hiện tại nàng không còn là sát thủ tự do tự tại, mà là một món đồ chơi nằm trong tay kẻ khác.

"Đau không?"

Một giọng nói trầm thấp vang lên từ phía cửa.

Linh Anh không quay đầu lại, nàng bình thản kéo áo lên che đi bờ vai trần. Qua hình ảnh phản chiếu trong gương, nàng thấy Tiêu Lãnh đang đứng dựa vào khung cửa. Hắn đã thay một bộ y phục màu chàm thêu hoa văn chìm, phong thái ung dung, nhàn nhã, hoàn toàn trái ngược với con dã thú mất kiểm soát lúc chiều.

Trên tay hắn cầm một hộp gỗ nhỏ chạm khắc tinh xảo.

Tiêu Lãnh bước tới, đứng sau lưng nàng. Hắn cao hơn nàng cả một cái đầu, bóng của hắn bao trùm lấy nàng, tạo nên một áp lực vô hình. Hắn đưa tay vén những lọn tóc rối của nàng sang một bên, để lộ chiếc cổ trắng ngần và phần vai vừa được che đậy.

"Ta hỏi nàng, có đau không?" Hắn lặp lại, giọng nói dịu dàng đến mức quỷ dị.

"Vương gia cứ thử để ta cắn một miếng xem có đau không?" Linh Anh lạnh lùng đáp trả qua gương.

Tiêu Lãnh bật cười khẽ. Hắn không tức giận, ngược lại còn cúi xuống, đặt một nụ hôn nhẹ lên chính vết cắn tím bầm đó qua lớp áo lụa mỏng.

"Đau là tốt." Hắn thì thầm vào tai nàng, hơi thở nóng rực phả vào vành tai nhạy cảm. "Đau mới nhớ lâu. Ta muốn mỗi khi nàng cử động cánh tay này, mỗi khi nàng nhìn vào gương, nàng đều phải nhớ rằng: Nơi này là do Tiêu Lãnh để lại. Nàng thuộc về ta."

Hắn xoay người nàng lại, ép nàng đối diện với mình. Bàn tay thô ráp của hắn mở hộp gỗ ra, bên trong là một hũ thuốc mỡ màu xanh ngọc bích, tỏa ra mùi hương thảo dược thanh mát.

"Cởi áo ra." Hắn ra lệnh.

Linh Anh nhìn hắn chằm chằm: "Ta tự làm được."

"Đừng để ta nói lại lần thứ hai." Ánh mắt Tiêu Lãnh sa sầm xuống, sự kiên nhẫn trong mắt hắn đang vơi đi nhanh chóng. "Hoặc là nàng tự cởi, hoặc là ta xé nát nó như lúc chiều."

Linh Anh siết chặt nắm tay. Nàng biết, chọc giận kẻ điên này lúc này không có lợi. Nàng chậm rãi nới lỏng đai lưng, để y phục trượt xuống, để lộ bờ vai gầy guộc và vết thương chói mắt.

Tiêu Lãnh hài lòng. Hắn dùng ngón tay út lấy một ít thuốc mỡ, nhẹ nhàng bôi lên vết cắn. Thuốc mỡ mát lạnh chạm vào vết thương nóng rát tạo nên một cảm giác dễ chịu kỳ lạ. Động tác của hắn rất tỉ mỉ, cẩn trọng như đang chăm sóc một bảo vật trân quý, hoàn toàn không giống kẻ đã tàn nhẫn gây ra nó.

"Thuốc này là cống phẩm từ Tây Vực, có tác dụng liền da rất tốt." Tiêu Lãnh vừa bôi vừa nói, giọng điệu bình thản như đang trò chuyện phiếm. "Nhưng ta đã sai thái y pha thêm một chút dược liệu đặc biệt."

Linh Anh nhíu mày: "Đặc biệt?"

"Đúng vậy." Tiêu Lãnh ngẩng lên, khóe môi nhếch lên một nụ cười tà ác. "Nó sẽ giúp vết thương lành lại, nhưng vết sẹo sẽ không bao giờ biến mất. Nó sẽ vĩnh viễn lưu lại trên da thịt nàng, đỏ thẫm như một đóa hoa đào. Dù nàng có chết đi, luân hồi chuyển kiếp, ấn ký này vẫn sẽ đi theo linh hồn nàng, để kiếp sau ta còn tìm thấy nàng."

Linh Anh rùng mình. Tên này không chỉ điên, hắn là một tên biến thái hoang tưởng. Hắn muốn giam cầm nàng không chỉ kiếp này mà cả muôn đời muôn kiếp.

"Ngài sợ ta chạy trốn đến thế sao?" Linh Anh hỏi, giọng mỉa mai.

"Sợ?" Tiêu Lãnh dừng tay, hắn nhìn sâu vào mắt nàng. "Ta không sợ nàng chạy. Ta chỉ sợ ta sẽ phải giết quá nhiều người để bắt nàng về. Máu tanh sẽ làm bẩn đôi giày ta vừa mới may."

Hắn đóng nắp hộp thuốc lại, ném lên bàn trang điểm. Sau đó, hắn vỗ tay hai cái.

Cửa phòng mở ra, một hàng tỳ nữ bưng khay đi vào. Trên khay là những bộ trang sức lộng lẫy bằng vàng ròng và ngọc bích, cùng một bộ lễ phục màu đỏ thẫm thêu kim tuyến cực kỳ xa hoa.

"Thay đồ đi." Tiêu Lãnh ra lệnh, hắn ngồi xuống ghế quý phi, cầm lấy chén trà nhấp một ngụm. "Tối nay trong cung có yến tiệc tẩy trần cho sứ thần nước láng giềng. Hoàng thượng muốn gặp Vương phi của ta."

Linh Anh liếc nhìn bộ lễ phục. Màu đỏ thẫm... màu của máu, cũng là màu Tiêu Lãnh thích nhất.

"Ta có thể không đi không? Ta mệt." Linh Anh từ chối. Nàng không muốn làm con rối để hắn đem đi khoe khoang.

"Không được." Tiêu Lãnh đặt chén trà xuống, âm thanh va chạm vang lên khô khốc. "Cả kinh thành đang đồn đại ta cưới về một phế vật xấu xí. Ta muốn cho bọn họ thấy, phế vật của Tần gia khi vào tay Tiêu Lãnh sẽ trở thành tuyệt sắc giai nhân như thế nào."

Hắn đứng dậy, bước đến gần nàng, cúi xuống thì thầm: "Hơn nữa, Tần tướng quân và kế mẫu yêu quý của nàng cũng sẽ có mặt. Nàng không muốn gặp lại cố nhân sao?"

Nhắc đến Tần gia, trong đầu Linh Anh lại hiện lên ký ức về những trận đòn roi và sự sỉ nhục mà nguyên chủ phải chịu đựng. Một ngọn lửa hận thù – không phải của nàng, mà là di nguyện của thân xác này – bùng lên dữ dội.

Linh Anh nhếch môi, ánh mắt trở nên sắc bén: "Được. Ta đi."

Nàng để mặc cho đám tỳ nữ trang điểm, chải tóc. Khi bộ lễ phục đỏ thẫm được khoác lên người, Linh Anh nhìn mình trong gương. Vẻ đẹp yếu đuối ngày thường đã biến mất, thay vào đó là sự ma mị, quyến rũ đến nghẹt thở. Bộ y phục được thiết kế khéo léo, cổ áo hơi trễ xuống, vừa vặn để lộ một nửa vết cắn bầm tím trên vai.

Linh Anh định kéo áo lên che lại, nhưng Tiêu Lãnh đã đưa tay ngăn cản.

"Để nguyên như vậy." Hắn nói, ánh mắt dán chặt vào vết thương lấp ló sau lớp lụa đỏ. "Đẹp lắm."

"Ngài muốn cho thiên hạ thấy ngài bạo hành thê tử sao?" Linh Anh nhướng mày.

"Không." Tiêu Lãnh vòng tay ôm eo nàng từ phía sau, cằm tựa lên vai phải lành lặn của nàng. Hai bóng người, một đen một đỏ, quấn quýt lấy nhau trong gương. "Ta muốn cho bọn họ biết, bông hoa này đã có chủ. Kẻ nào dám nhìn vào vai nàng quá ba giây, ta sẽ móc mắt kẻ đó ngay tại yến tiệc."

Hắn hôn nhẹ lên má nàng, nụ hôn lạnh lẽo nhưng đầy chiếm hữu: "Đi thôi, Vương phi của ta. Đêm nay, hãy diễn cho tốt vai trò của mình. Đừng làm ta thất vọng."

Linh Anh nhìn người đàn ông trong gương. Hắn đẹp, một vẻ đẹp tàn khốc của loài ác quỷ. Hắn nghĩ hắn đang kiểm soát nàng, đang khắc ấn ký lên nàng. Nhưng hắn không biết rằng, sát thủ giỏi nhất là kẻ biết biến mình thành vũ khí ngay cả khi tay không tấc sắt.

Vết cắn này, nàng sẽ ghi nhớ. Và nàng sẽ dùng chính sự chiếm hữu bệnh hoạn này của hắn để lật ngược thế cờ.

"Vương gia yên tâm." Linh Anh quay người lại, đối diện với hắn. Nàng vươn tay, chỉnh lại cổ áo cho hắn, động tác dịu dàng đến bất ngờ. "Ta sẽ không làm ngài mất mặt đâu. Chỉ sợ... những kẻ dám chọc vào ta đêm nay, sẽ không toàn mạng mà trở về."

Tiêu Lãnh sững sờ trong giây lát, rồi cười lớn sảng khoái. Hắn nắm lấy bàn tay nàng, đặt lên ngực trái nơi trái tim đang đập mạnh của mình.

"Tốt! Rất tốt! Ác nữ đi cùng ác ma. Tần Dao, ta càng ngày càng thích nàng rồi đấy."

Hai người sánh vai bước ra khỏi phòng, bóng lưng hòa vào màn đêm đen đặc. Bên ngoài, xe ngựa của Nhiếp chính vương phủ đã chờ sẵn, cỗ xe đen tuyền như một quan tài di động, sẵn sàng nghiền nát mọi thứ cản đường.

Trên vai Linh Anh, vết cắn vẫn còn đau nhức nhối, nhưng trong lòng nàng, một kế hoạch báo thù đã bắt đầu thành hình. Đêm nay, kinh thành Đại Yến sẽ dậy sóng vì sự xuất hiện của Vương phi Tiêu Lãnh – đóa hoa đào nhuốm máu bước ra từ địa ngục.