Cỗ xe ngựa bọc sắt của Nhiếp chính vương phủ lộc cộc lăn bánh trên nền đá xanh tiến vào Hoàng cung. Không khí bên trong xe ngột ngạt và căng thẳng như dây đàn sắp đứt.
Tiêu Lãnh ngồi nhắm mắt dưỡng thần, nhưng bàn tay hắn vẫn không buông tha eo nhỏ của Linh Anh. Hắn siết chặt đến mức nàng cảm tưởng như hắn muốn khảm nàng vào xương cốt mình.
"Đến nơi rồi." Hắn đột ngột mở mắt, ánh nhìn sắc lẹm như dao cạo lướt qua gương mặt nàng. "Nhớ kỹ lời ta dặn. Đêm nay, nàng là vật sở hữu của ta. Kẻ nào mời rượu, không được uống. Kẻ nào hỏi chuyện, không được trả lời quá ba câu."
Linh Anh nhếch môi cười nhạt, chỉnh lại nếp váy đỏ thẫm: "Vương gia coi ta là trẻ lên ba sao?"
"Ta coi nàng là mồi nhử." Tiêu Lãnh thản nhiên đáp, một câu nói trần trụi khiến Linh Anh khựng lại.
Hắn cúi xuống, ghé sát tai nàng, thì thầm: "Đêm nay sẽ có thích khách. Mục tiêu là ta, nhưng điểm yếu bọn chúng nhắm vào sẽ là nàng. Vì vậy... diễn cho đạt vào, hỡi Vương phi yếu đuối của ta."
Linh Anh nheo mắt. Hóa ra màn kịch "sủng ái" này không chỉ để chọc tức Tần gia, mà còn để dụ rắn ra khỏi hang. Hắn biến nàng thành bia đỡ đạn sống. Được lắm, Tiêu Lãnh.
Cửa xe mở ra. Tiêu Lãnh bước xuống trước, sau đó đưa tay đón nàng. Khoảnh khắc Linh Anh đặt tay lên tay hắn, bước ra khỏi xe, cả quảng trường trước điện Thái Hòa dường như nín thở.
Dưới ánh đèn lồng rực rỡ, Linh Anh xuất hiện như một ngọn lửa thiêu đốt màn đêm. Bộ lễ phục đỏ thẫm ôm sát cơ thể, tôn lên đường cong quyến rũ chết người. Mái tóc đen nhánh cài trâm phượng rung rinh theo từng bước đi. Nhưng thứ thu hút mọi ánh nhìn nhất, chính là vết cắn bầm tím lấp ló sau cổ áo trễ nải và ánh mắt lạnh lùng, cao ngạo không để ai vào mắt.
Đây là "phế vật" Tần Dao sao?
Tiêu Lãnh vòng tay ôm eo nàng, ngang nhiên tuyên bố chủ quyền trước hàng trăm cặp mắt soi mói. Hắn dẫn nàng bước lên bậc thang đá trắng, mỗi bước đi đều toát ra khí thế bức người của kẻ nắm quyền sinh sát.
"Nhiếp chính vương giá lâm! Vương phi giá lâm!"
Tiếng thái giám hô vang vọng. Bên trong đại điện, tiếng nhạc im bặt. Văn võ bá quan, sứ thần các nước đồng loạt đứng dậy hành lễ, nhưng ánh mắt bọn họ lại dán chặt vào Linh Anh với đủ loại cảm xúc: kinh ngạc, thèm khát, và cả ghen ghét.
Trong đám đông, Linh Anh lập tức nhận ra Tần Tướng quân và kế mẫu Liễu thị.
Liễu thị trừng mắt nhìn nàng như nhìn thấy ma quỷ. Bà ta không thể tin nổi đứa con ghẻ rách rưới ngày nào giờ lại lộng lẫy và áp đảo đến thế. Đặc biệt là cái khí chất lạnh lẽo kia, hoàn toàn xa lạ.
"Dao Nhi..." Tần Tướng quân – cha ruột của nguyên chủ – bước tới, trên mặt lộ ra nụ cười giả tạo. "Con về rồi sao? Ta và mẫu thân con lo lắng cho con suốt mấy ngày nay."
Linh Anh nhìn người đàn ông trung niên bệ vệ trước mặt. Ký ức ùa về: chính ông ta đã nhắm mắt làm ngơ khi nàng bị đánh đập, chính ông ta đã trói nàng tống lên kiệu hoa để đổi lấy quyền lực.
"Lo lắng?" Linh Anh cười khẽ, giọng nói trong trẻo nhưng lạnh buốt. "Là lo con chết chưa kịp gả đi, hay lo Tần ma ma không còn lưỡi để về báo cáo?"
Nụ cười trên mặt Tần Tướng quân cứng đờ. Liễu thị đứng bên cạnh giật thót mình, sắc mặt tái mét. Bà ta vừa nhận được chiếc hộp gấm chứa cái lưỡi đẫm máu chiều nay, giờ nhìn thấy Linh Anh, bà ta cảm giác như cổ họng mình cũng đang đau rát.
"Con... con nói bậy bạ gì đó?" Tần Tướng quân quát khẽ, cố giữ thể diện.
"Tần Tướng quân." Tiêu Lãnh lên tiếng, cắt ngang màn kịch gia đình. Hắn siết chặt eo Linh Anh, kéo nàng sát vào lòng mình, ánh mắt nhìn cha vợ hờ hững như nhìn một con kiến. "Vương phi hiện tại là người của hoàng tộc. Ông nên chú ý thân phận khi nói chuyện. Đừng để ta phải nhắc nhở ông về quy tắc quân thần."
Tần Tướng quân toát mồ hôi lạnh, vội vàng cúi đầu: "Lão thần thất lễ. Mời Vương gia, Vương phi thượng tọa."
Tiêu Lãnh hừ lạnh, dẫn Linh Anh đi thẳng lên vị trí cao nhất, chỉ dưới ngai vàng của Hoàng đế.
Yến tiệc bắt đầu. Rượu ngon, múa đẹp, nhưng không khí sặc mùi thuốc súng.
Linh Anh ngồi bên cạnh Tiêu Lãnh, cảm nhận được bàn tay hắn vẫn không ngừng vuốt ve thắt lưng mình, thỉnh thoảng lại trượt xuống hông một cách ám muội dưới gầm bàn. Nàng muốn gạt ra, nhưng nhớ đến lời cảnh báo về thích khách, nàng đành cắn răng chịu đựng, phối hợp diễn vai sủng phi.
"Nghe đồn Vương phi xuất thân danh môn, cầm kỳ thi họa đều tinh thông." Một vị sứ thần Bắc Mạc râu ria xồm xoàm đứng dậy, nâng chén rượu khiêu khích. "Không biết hôm nay chúng ta có vinh hạnh được thưởng thức tài nghệ của Vương phi hay không? Hay lời đồn chỉ là hư danh?"
Cả đại điện im phăng phắc. Ai cũng biết Tần Dao là bao cỏ, không biết gì cả. Đây rõ ràng là muốn làm nhục Nhiếp chính vương phủ.
Liễu thị ngồi dưới che miệng cười thầm, chờ đợi màn bẽ mặt của đứa con ghẻ.
Tiêu Lãnh định lên tiếng, nhưng Linh Anh đã đặt tay lên mu bàn tay hắn, ngăn lại. Nàng từ từ đứng dậy, cầm lấy chén rượu trên bàn, hướng về phía sứ thần.
"Tài nghệ thì ta không dám nhận." Linh Anh mỉm cười, nụ cười đẹp đến nao lòng nhưng lại khiến người ta lạnh gáy. "Nhưng nếu sứ thần muốn xem, ta có thể biểu diễn một chút... kỹ năng múa kiếm trợ hứng. Chỉ sợ đao kiếm không có mắt, làm kinh động đến quý khách."
"Ha ha! Vương phi cứ tự nhiên! Người Bắc Mạc ta thích nhất là nữ nhân mạnh mẽ!" Sứ thần cười lớn, ném thanh loan đao của mình ra giữa điện.
Linh Anh bước xuống. Tà váy đỏ quét đất tạo nên một vệt máu loang lổ. Nàng cúi xuống nhặt thanh đao lên. Cảm giác quen thuộc khi cầm vũ khí khiến sát khí trong người nàng bùng phát.
Nhạc công bắt đầu tấu khúc "Thập Diện Mai Phục".
Linh Anh bắt đầu múa. Không phải điệu múa mềm mại của ca kỹ, mà là những đường đao sắc bén, dứt khoát, chứa đầy tử khí. Ánh thép loang loáng bao quanh thân hình mảnh mai đỏ rực. Mỗi nhát chém vào không khí đều phát ra tiếng xé gió rợn người.
Đám quan lại há hốc mồm. Đây đâu phải múa? Đây là võ công giết người!
Tiêu Lãnh ngồi trên cao, bàn tay cầm chén rượu siết chặt đến mức nổi gân xanh. Hắn nhìn nàng chằm chằm, ánh mắt rực lửa. Hắn biết nàng mạnh, nhưng không ngờ nàng lại rực rỡ và nguy hiểm đến thế. Nàng như một đóa hoa anh túc độc địa đang nở rộ giữa bầy sói.
Đột nhiên, khi tiếng nhạc lên đến cao trào, Linh Anh xoay người, mũi đao không hướng về phía khoảng không nữa mà chém thẳng về phía một vũ công đang đứng gần đó.
Keng!
Tiếng kim loại va chạm chói tai vang lên.
Nữ vũ công kia – vốn dĩ đang cúi đầu sợ hãi – bỗng rút từ trong tay áo ra một thanh chủy thủ, đỡ lấy đòn tấn công của Linh Anh. Ánh mắt ả ta lộ rõ vẻ kinh hoàng. ả ta ngụy trang hoàn hảo như vậy, sao lại bị phát hiện?
"Thích khách!" Tiếng hét thất thanh vang lên.
Cả đại điện hỗn loạn. Hàng chục vũ công khác đồng loạt xé bỏ lớp áo ngoài, lộ ra hắc y, tay cầm ám khí lao về phía Tiêu Lãnh.
"Bảo vệ Vương gia!"
Linh Anh không lùi lại. Nàng nhếch mép cười lạnh với nữ thích khách trước mặt: "Diễn xuất quá tệ. Mùi sát khí trên người ngươi nồng nặc hơn cả mùi phấn son đấy."
Dứt lời, cổ tay nàng xoay chuyển. Thanh loan đao lướt qua cổ nữ thích khách nhanh như một tia chớp. Máu tươi phun ra, nhuộm đỏ thêm tà váy của Linh Anh.
Nhưng ngay lúc đó, ba tên hắc y nhân khác lao đến bao vây nàng. Mục tiêu của chúng không phải Tiêu Lãnh, mà là bắt sống Vương phi để uy hiếp hắn.
"Tần Dao!" Tiêu Lãnh gầm lên. Hắn bật dậy khỏi ghế, không cần vũ khí, tay không chụp lấy một tên thích khách đang lao tới, bẻ gãy cổ hắn ta cái "rắc" rồi ném xác về phía đám đông để mở đường.
Hắn lao xuống như một con mãnh thú, đôi mắt đỏ ngầu. Hắn đã nói dùng nàng làm mồi, nhưng khi thấy lưỡi kiếm kẻ khác hướng về phía nàng, lý trí hắn lập tức nổ tung.
Linh Anh đang giao chiến kịch liệt. Cơ thể yếu ớt này bắt đầu xuống sức. Một tên thích khách lợi dụng sơ hở, chém một nhát vào lưng nàng.
Xoẹt!
Vải lụa rách toạc. Một vết thương dài xuất hiện trên tấm lưng trần trắng nõn.
"Ưm!" Linh Anh cắn môi, không kêu đau, tay đao chém ngược lại, lấy mạng kẻ đó.
Nhưng ngay khoảnh khắc đó, một vòng tay rắn chắc, nồng nặc mùi máu và mùi đàn hương quen thuộc đã bao trọn lấy nàng. Tiêu Lãnh đã đến. Hắn ôm chặt nàng vào lòng, dùng tấm lưng rộng lớn của mình đỡ lấy cơn mưa ám khí phóng tới.
Phập! Phập!
Hai mũi phi tiêu cắm vào vai hắn. Tiêu Lãnh không hề nhíu mày. Hắn vung tay, nội lực cuồng bạo chấn bay tất cả những kẻ dám lại gần ra xa mười trượng.
"Ai cho phép các ngươi chạm vào người của ta?"
Giọng hắn vang lên như tiếng sấm rền, chấn động cả đại điện. Tiêu Lãnh nhìn quanh, ánh mắt tàn bạo quét qua đám thích khách còn lại và cả những kẻ đang run rẩy núp dưới gầm bàn.
Hắn cúi xuống nhìn Linh Anh trong lòng mình. Gương mặt nàng tái nhợt vì mất sức, nhưng đôi mắt vẫn sáng quắc.
"Đau không?" Hắn hỏi, câu hỏi quen thuộc nhưng lần này không còn sự trêu chọc, mà là sự run rẩy kìm nén.
"Chết không được." Linh Anh cười yếu ớt, máu từ khóe môi rỉ ra. "Vương gia, mồi nhử của ngài... có vẻ hơi đắt giá rồi đấy."
Tiêu Lãnh nghiến răng. Hắn bế bổng nàng lên, mặc kệ vết thương trên vai mình đang chảy máu, mặc kệ Hoàng đế đang tái mặt trên ngai vàng.
"Giết sạch bọn chúng. Không chừa một tên nào." Hắn ra lệnh cho ám vệ vừa ập đến. "Tra ra kẻ chủ mưu, tru di cửu tộc!"
Nói xong, hắn sải bước bế nàng ra khỏi đại điện đẫm máu. Máu của hắn và máu của nàng hòa vào nhau, thấm đẫm bộ hỷ phục đỏ thẫm, tạo nên một bức tranh thê lương nhưng cũng đầy diễm lệ.
Linh Anh tựa đầu vào ngực hắn, nghe tiếng tim đập loạn nhịp của người đàn ông tàn bạo này. Lần đầu tiên, nàng cảm thấy... lồng ngực này cũng có chút ấm áp.
Nhưng nàng biết, đây mới chỉ là bắt đầu. Vết thương trên lưng nàng và hai mũi tiêu trên vai hắn, món nợ này, ngày mai cả kinh thành sẽ phải trả bằng máu.